Toàn Gia Là Đại Lão, Còn Ta Chỉ Muốn Dưỡng Lão

Toàn Gia Là Đại Lão, Còn Ta Chỉ Muốn Dưỡng Lão


Edit: Cà Rốt thuộc Team Huyễn Mộng Phù Sinh - thích truyện nào dịch truyện đó

Thể loại: Hài Hước, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Tu chân , Cường cường , Sảng văn , 1v1 , Thị giác nữ chủ

Văn án

Tại một trấn nhỏ tu tiên, có một gia đình năm người trông có vẻ hết sức bình thường: Cha làm đồ tể, nương làm bà cốt, đại tỷ làm ruộng, nhị ca bốc gạch. Cả nhà chỉ có ta là bận rộn nhất, ngày nào cũng ngủ li bì, lại còn phải bớt chút thời gian để mắt đến bốn người họ, kẻo cả nhà lại giống như kết cục trong sách, trở thành tổ đối chiếu thê thảm làm nền cho nữ chính.

Bọn họ cứ ngỡ mình che giấu rất kỹ, nhưng thực ra ta đều tỏ tường mọi chuyện

Cha ta vốn là Phật tử trốn khỏi chùa Phạn Âm, công đức vô lượng. Nếu không ngày ngày cố gắng sát sinh, chỉ lơ là một chớp mắt thôi là ông đã đắc đạo phi thăng. Mà ta thì đã phi thăng quá nhiều lần rồi, nên thấy chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

Nương ta lại là Diêm Quân lười biếng của Quỷ giới, hành sự cực kỳ âm phủ. Nói về khoản đuổi quỷ thì không ai chuyên nghiệp bằng bà, tất nhiên là trừ ta ra. Ta chẳng những chuyên nghiệp hơn, mà còn âm phủ hơn bà nhiều.

[Trong sách, họ bị thân phận ràng buộc, cuối cùng đi đến bước đường đồng quy vu tận.]

Đại tỷ của ta là một ác nữ phản diện trùm cuối trọng sinh, nắm rõ cốt truyện. Đời này, tỷ ấy chỉ muốn độc ác đến cùng, mỗi lần làm chuyện xấu đều bắt ta phải nhắm mắt lại. Tỷ ấy đâu ngờ rằng, dù ta có nhắm mắt thì làm chuyện xấu vẫn còn điêu luyện hơn tỷ ấy vạn phần.

Nhị ca của ta sẽ nhặt được một lão gia gia tùy thân vào đúng ngày bị từ hôn, từ đó vận may nghịch thiên. Nhưng huynh ấy cũng chỉ nghịch được ý trời thôi, chứ sao nghịch lại được ý ta.

[Trong sách, nhị ca tiếp tay cho nữ chính đâm chết đại tỷ, sau đó hối hận tột cùng mà tự sát.]

Còn ta

Ta chẳng là gì cả, tuyệt đối không phải lão quái vật đã xuyên qua 999 thế giới, tuyệt đối không phải là kẻ gian lận mang theo bàn tay vàng. Ta trăm phần trăm là kẻ vai không vác nổi, tay không xách nổi, đi ba bước đã thở dốc, yếu đuối không thể tự lo liệu. Ước mơ của ta là ăn, ngủ, rồi mua sắm, trở thành con sâu lười vô dụng nhất, sống một cuộc đời dưỡng lão tiêu dao tự tại nhất.

[Trong sách, ta chết yểu ngay từ lúc mở màn, thậm chí còn chưa kịp sống đến lúc xưng "lão".]

Ta: ???

Ta đến đây để dưỡng lão cơ mà, các người còn không mau vực dậy tinh thần gánh vác gia đình cho ta!

[Nhật ký cả nhà]

Cha: Nhị Nha nhà ta hình như đã kế thừa tuệ căn vô cấu của ta, quả đúng là một mầm non Phật tử.

Nương: Bảo bối làm việc âm phủ tài tình như vậy, không xưng bá Quỷ giới thì thật đáng tiếc.

Đại tỷ: Không được, tỷ nguyện dùng đôi tay nhuốm đầy máu tươi này để đổi lấy một đời ngây thơ trong sáng cho muội.

Nhị ca: Ta nhặt được pháp bảo chất thành núi rồi, chỉ mong muội muội tiêu xài phung phí hơn một chút nữa.

Ta: Không thể, không thể... nhưng mà cũng có thể lắm chứ.

Xem thêm
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.