Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 584: Chẳng lẽ là bởi vì dung mạo của nàng đẹp mắt?
Sáng hôm , đám chút thể diện Hoàng Phủ thế gia tụ tập đông đủ ở từ đường trong sân.
Hoàng Phủ Diệu cố tình đến sớm một chút, đầy một chén trở thành tâm điểm chú ý cả bọn.
Dù cho Cảnh Viêm trưởng t.ử chính tông thành chủ, thì trong mắt , xem trọng vẫn Hoàng Phủ Diệu.
gì thì , dù nhà ngoại quyền thế bản tu vi xuất chúng, Cảnh Viêm đều thể nào so bì với .
Hoàng Phủ Diệu hưởng thụ cảm giác vây quanh tâng bốc, như vây quanh trăng rằm.
Vốn dĩ chẳng coi Cảnh Viêm gì, giờ càng chẳng thèm để mắt.
Đang lúc đắc ý đến mức sắp hóa thành khổng tước, thì phát hiện ít ánh mắt sáng rỡ, thi kiếm cớ rút lui khỏi chỗ .
"Tiểu Khê, ngươi tới ? Cái bổ khí đan hôm ngươi đưa xài ngon phết đấy, hơn hẳn cái loại mua ngoài tiệm thuốc!"
"Tiểu Khê, mấy bữa nay thấy bóng, ngươi bận gì thế?"
"Tiểu Khê, thấy ngươi gầy ? Đang tuổi ăn tuổi lớn, nhớ bổ sung dinh dưỡng nha!"
…
Phượng Khê tươi như hoa, trò chuyện phát huy tuyệt kỹ xã giao level max, dù một chọi mấy chục cũng ai cảm thấy lạnh nhạt.
Hoàng Phủ Diệu cảm thấy… chắc nhầm .
Nếu bảo đám nịnh hót Hoàng Phủ Viêm, cái tên phế vật , thì thôi cũng miễn cưỡng chấp nhận, chứ chạy tới lấy lòng một ngoại nhân thì còn thể thống gì ?!
đảo mắt ngoài Cảnh Viêm một chút.
từng gặp qua, chỉ cần dung mạo vài phần giống Hoàng Phủ gia chủ thì đoán ngay.
Thấy Cảnh Viêm đấy mặt mày phờ phạc, uể oải như gà trống vặt lông, Hoàng Phủ Diệu trong lòng càng thêm khinh thường.
Một phế vật thế mà cũng đòi tranh với ?
bèn thong thả bước tới, mặt Cảnh Viêm, :
" đại ca nhỉ? Hoàng Phủ Diệu.
Theo lý thì nên về sớm, điều thời gian qua bận tu luyện ở Trường Sinh Tông, về kịp.
mà, chúng ruột, chắc cũng trách nhỉ?"
Hoàng Phủ Diệu định vỗ vai Cảnh Viêm một cái đầy tình thâm.
Trong bụng thì lạnh: chỉ cần dồn một chút lực, một cái vỗ cũng đủ ép tên con hoang quỳ rạp xuống đất! Để xem ngươi còn mặt mũi nào mà trong Hoàng Phủ thế gia!
Ai ngờ, Cảnh Viêm … né.
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệu lóe lên một tia bất mãn, vẫn cố gắng như chuyện gì:
" , chút thành kiến với , cả, hai chúng từ từ tiếp xúc, sẽ hiểu con thôi.
Bạn thể thích: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nếu việc gì cần giúp, nhất liên quan tới tu luyện, cứ tìm , lúc nào cũng !"
ít trong sân đều chứng kiến cảnh .
Trong lòng đều nghĩ: hổ gia chủ xem trọng làm thừa kế, so khí độ, dáng vẻ gì cũng vượt xa Hoàng Phủ Viêm.
Cũng , hai từ nhỏ lớn lên trong điều kiện quá khác biệt, kém thế cũng chuyện dễ hiểu.
lúc , Cảnh Viêm lạnh nhạt lên tiếng:
" thiếu linh thạch, ngươi cho mượn trăm vạn ."
Hoàng Phủ Diệu: "…"
Cái gì?! hổ đến mức , ngươi cũng ?!
Vốn tưởng tên kiểu chịu uất ức cũng chỉ c.ắ.n răng nuốt bụng, cãi đôi co.
Thế quái nào giờ mở miệng đòi tiền?! Mà còn đòi một trăm vạn linh thạch?! Ngươi khùng ?!
mà… cho mượn thì khác gì tự tát mặt ?
Chẳng lẽ nhiều tiền thế? Đến lúc đó chỉ sợ chẳng ai tin nổi !
Dù thì Hoàng Phủ gia chủ cũng thương lắm, Hàn Phong chủ cũng chẳng ít dúi cho đồ , đừng trăm vạn, mà ngàn vạn linh thạch cũng rút .
Hoàng Phủ Diệu lúc như đang đ.á.n.h một trận trong đầu, cuối cùng vì giữ mặt mũi nên đành nghiến răng nghiến lợi cho Cảnh Viêm mượn trăm vạn linh thạch.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-584-chang-le-la-boi-vi-dung-mao-cua-nang-dep-mat.html.]
Cảnh Viêm giật giật khoé miệng, thản nhiên :
“Đa tạ.”
Gợi ý siêu phẩm: Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Thập Niên đang nhiều độc giả săn đón.
Quả nhiên lời tiểu sư tí nào, khiến một khó chịu thật đơn giản, chỉ cần một mượn tiền , hai lấy mạng .
Mà hiện tại, Hoàng Phủ Diệu rõ cực kỳ khó chịu.
Một trăm vạn linh thạch, quẳng xuống sông còn tiếng “bõm” cho đỡ tức, đằng rơi tay cái tên dã chủng .
thôi, cả. Sớm muộn gì cũng bắt ngươi cả vốn lẫn lãi nhè cho bổn thiếu!
điều chỉnh tâm tình, thì Hoàng Phủ gia chủ tới.
Hôm nay nghi thức vẫn do Đại trưởng lão Hoàng Phủ Văn Liêm chủ trì như cũ.
Vẫn quy trình cũ rích , quỳ xuống xong, Hoàng Phủ gia chủ mới bước từ đường, cung kính mang gia phả .
Ông cẩn thận đặt gia phả lên bàn, mở , giở đến trang cần ghi tên.
đơ .
Chỗ ghi tên Hoàng Phủ Diệu mà... đốt thủng một lỗ như con mắt, còn đen xì như thiêu bằng hương cháy.
Chữ “trưởng tử” thì bay màu. Hai chữ “Hoàng Phủ” cũng chẳng thấy . Chỉ còn trơ trọi một chữ “Diệu”.
Gì thế ?
Gia phả đang yên đang lành, ai đốt?
bài vị rơi xuống, giờ thì đến lượt gia phả thủng lỗ, đây tổ tông nổi giận, ông trời đang cảnh cáo Hoàng Phủ thế gia đây?
Đặc biệt đốt chính cái tên Hoàng Phủ Diệu.
Chẳng lẽ… do gây chuyện?
Trong lòng gia chủ rối như tơ vò, ngoài mặt chỉ khựng một chớp mắt lập tức khôi phục vẻ bình thản, cầm bút lên, thêm mấy chữ: “Đích thứ t.ử Hoàng Phủ Diệu” chỗ trống.
Xong xuôi, ông thu gia phả , :
“Diệu nhi, theo từ đường, bái kiến tổ tiên.”
Tuy khi nhỏ từng bái , giờ phận đổi thành đích tử, vẫn bái một cho hợp lễ.
Hoàng Phủ Diệu theo gia chủ từ đường, cung kính quỳ xuống, dập đầu.
Gia chủ tuy lòng đầy lo lắng, vẫn âm thầm hy vọng tổ tiên sẽ giáng xuống cho Diệu nhi chút phúc khí.
Kết quả: Diệu nhi dập đầu xong, gió êm sóng lặng, động tĩnh gì.
Gia chủ thất vọng, định dắt ngoài thì… ngoài cửa vang lên một tiếng hô ngạc nhiên.
Ông đầu , chỉ thấy Phượng Khê tỏa ánh sáng nhè nhẹ, rõ ràng tiên tổ ban phúc!
Hoàng Phủ gia chủ: “…”
Tổ tiên ngài ở từ đường lâu quá nên lú ?
Đến cháu nhà còn chẳng nhận , chúc phúc cho cái nha đầu ch/ết tiệt ?
Ngài mà năng lượng rảnh như , cho một phát còn hơn!
Cái gì chứ cũng đến lượt Phượng Khê nha!
Phượng Khê lúc cũng sững sờ, trong bụng thầm nghĩ:
Ủa? Tổ tiên nhà Hoàng Phủ chúc phúc cho làm gì?
Lẽ nào do xinh ?
thôi kệ, lộc thì hưởng. chúc xong Kim Đan hóa thành… Kim Kim Đan luôn chứ!
Nàng còn đang lâng lâng vì chiếu sáng thì cái Lôi Kiếp đầu cũng vui sướng bay lên tận trời!
Nguyên nhân gì ?
Còn hỏi? Rõ do đại nhân Lôi Kiếp nàng hai ngày nay cứ lượn qua từ đường, tụi già A Phiêu trong đó lấy lòng nó nên mới chuyển phúc khí sang cho Phượng cẩu!
Mà Phượng cẩu chính mượn ánh hào quang nó!
Câu cũ vẫn , nó, Phượng cẩu sống nổi?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.