Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 585: Quân Văn vẽ bánh cho Phượng Khê

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hoàng Phủ Diệu lúc tức đến nghẹn ngào, trong lòng lẩm bẩm: tổ tiên nhà chắc chắn mù mắt !

Lúc còn chạy ban phúc cho cái đứa con hoang , bây giờ sang ban phúc cho một ngoài như Phượng Khê!

Ban thì cũng đường mà ban cho chứ!

mới hạt giống đỏ dòng chính Hoàng Phủ thế gia, nhân tài một hai trong lớp trẻ, chuẩn “cháu ngoan tổ tiên”!

Ngay cả lão tổ phụ cũng chẳng khá hơn bao!

Hôm nay rõ ràng tên đầu gia phả, để một ngoài như Phượng Khê đến dự lễ?

Thật sự già nên lú lẫn !

bao lâu , Phượng Khê lễ xong, xuống.

Nàng khá thất vọng.

chúc phúc mà thấy gì khác biệt, tu vi cũng chẳng tăng, Kim Đan thì vẫn còn nguyên màu... cũ rích.

Nàng tự an ủi: “Thôi thì... cái gì cái nấy, đòi hỏi nhiều chi nữa...”

Phượng Khê dậy, về phía Hoàng Phủ gia chủ đang từ từ bước :

Hoàng Phủ tổ tiên ban phúc, theo tình theo lý thì dập đầu tạ ơn, bái trong sân từ đường dập đầu?”

Hoàng Phủ gia chủ suy nghĩ :

“Ngay tại sân bái . Ngươi thành tâm, tổ tiên tự nhiên cảm ứng .”

Thật thì lý do chính : sợ đập đầu quá mạnh rơi cả bài vị tổ tiên xuống đất thì xui tận mạng!

Bản ông đây còn đang đau trán với nghẹn họng đây !

Phượng Khê ngoan ngoãn quỳ giữa sân, dập đầu ba cái cực kỳ thành tâm.

Bên trong Huyết Ma Lệnh, Huyết Phệ lạnh lùng chọc quê:

“Lúc còn mạnh miệng xưng khách quý, giờ thì quỳ rạp, quỳ đập. Hầy, khách sáo quá nha!”

Phượng Khê: “...”

Mồm miệng xứng đáng đ.á.n.h sập!

Nàng cũng chẳng thấy gì hổ. ban phúc cho , lạy mấy cái gì?

Vả , tổ tiên Hoàng Phủ bậc tiền bối đầu cả họ tộc. Đừng nàng, đến cả Huyết Phệ cũng chỉ hậu bối!

Dập đầu xong, Phượng Khê lên, híp mắt:

“Gia chủ , trách Hoàng Phủ thế gia thấy thiết lạ thường, hóa vì chúng ... cùng huyết thống thật !”

Hoàng Phủ gia chủ hiện tại chẳng buồn đáp , chỉ “Ờ” một tiếng đầy lạnh nhạt.

Phượng Khê: “...”

Ngài gia gia Tứ sư lệch !

Gia chủ lúc đầu còn ong ong, tâm tình rối loạn, dăm ba câu lấy lệ nhanh chóng cho giải tán.

Phượng Khê cũng ý, làm khó ai, vui vẻ về viện .

bước chân nhà, Cảnh Viêm liền chạy tới, đưa nàng một cái nhẫn trữ vật:

“Tiểu sư , trong đây một trăm vạn linh thạch do Hoàng Phủ Diệu bồi thường, ngươi cầm lấy !”

Phượng Khê nhận luôn thèm chớp mắt:

“Cảm ơn Tứ sư nha!”

Cảnh Viêm: “...”

Tính chuẩn một bụng lý do để thuyết phục, ai ngờ con nhóc nhận liền ngại ngùng một giây!

Bình thường thì cũng khách sáo vài câu chứ? Nhận cái ực như nuốt nước bọt thế ?

Phượng Khê thấy Cảnh Viêm đưa tới tay , nhận cũng , khéo còn ... bức ép bằng mạng sống.

Thế thì nhận cho gọn. thời gian đẩy qua đẩy , chi bằng đem luyện công!

Mà cũng , Tứ sư trưởng thành thật đấy! cách “mềm nắn rắn buông” nha!

Cảnh Viêm , Lôi Kiếp lon ton chạy tranh công.

Dù nó , cái bộ dạng hí hửng , ngay: “Khen , nhanh lên!”

Thật lúc Phượng Khê chỉ dặn nó đốt chữ “Đích” trong tên Hoàng Phủ Diệu thôi. Ai ngờ nó cảm thấy như thế đủ để thể hiện sức mạnh.

Thế ... đốt thêm mấy chữ nữa!

Nếu lúc lính tuần tra qua, khi nó đốt luôn cả chữ “Diệu” mất !

Đáng tiếc Lôi Kiếp , nếu thì Phượng Khê chắc cũng trận té ghế.

Mà nó chữ, .

học mà ... thật sự.

thể thiên đạo cấm chúng nó chữ, thành từ lớn tới nhỏ, đời nào cũng… mù chữ.

Dù chỉ phân nhỏ xíu thì vẫn dính hiệu lực!

Phượng Khê vuốt đầu Lôi Kiếp vài cái, thở dài với Huyết Phệ :

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-585-quan-van-ve-banh-cho-phuong-khe.html.]

“Gia gia , con vốn trông chờ từ đường Hoàng Phủ tìm chút manh mối, giờ coi như hết hy vọng .

Thần Quang Động Thiên hậu nhân bốn đại thế gia mới , lỡ con thì bây giờ?

cách gì ?”

Huyết Phệ đáp:

“Nếu bí cảnh thông thường thì còn đỡ, thể nghĩ cách đưa con , như lẻn vô bí cảnh Huyết gia đó.

cái Thần Quang Động Thiên từng chạm qua, phá giải trong thời gian ngắn thì căng.

thì... đến lúc đó con cứ đưa , tức Huyết Ma Lệnh, cho thằng nhóc Cảnh Viêm giữ. sẽ nghĩ cách bảo vệ nó thật .

Cùng lắm... ngủ thêm vạn tám ngàn năm nữa, cũng chẳng ch/ết ai!”

Phượng Khê mà lòng nóng như lửa đốt.

Nàng thừa , Huyết Phệ chịu giúp Cảnh Viêm chẳng qua cũng “yêu ai yêu cả đường ”, căn bản thương nàng mà thôi.

Phượng Khê cảm thấy chiêu hạ sách, thể dùng thì nhất đừng dùng, tránh rắc rối về .

Lúc , Tiểu Hắc Cầu mở miệng:

“Để lão A Phiêu còn chẳng bằng để Lôi Kiếp ! Kẻ phía giật dây vốn đoạt xá, thế thì chắc chắn bây giờ đang ký sinh trong A Phiêu. Mà A Phiêu sợ nhất Lôi Điện chi lực, cho nên cho Lôi Kiếp hợp tình hợp lý nhất!”

Lôi Kiếp: “…”

Kiếp đào mộ tổ tiên nhà ngươi, từng đẩy ngươi xuống hố phân hả?!

ngươi thể bẫy tới cái trình độ chứ?!

Hiện tại chỉ một phân , tổng cộng tí ti Lôi Điện chi lực, mà nghịch tay tí nổ cái bụp !

Thế , nó lập tức nhảy nhót khoa chân múa tay như điên.

Phượng Khê xong, đoán ý nó, ý để Tiểu Hắc Cầu thì hợp lý hơn!

Dù gì thì nó cũng chỉ một cụm khí ngựa thành tinh, đ.á.n.h ch/ết !

Phượng Khê nhất thời trầm mặc…

Nàng ngờ, cây Mộc Kiếm chủ động xin xung phong trận!

“Để ! Chủ nhân cần, nhất định đứa đầu tiên dâng ! địa ngục thì ai địa ngục! Chỉ cần chủ nhân bình an, ch/ết cũng cam lòng!”

Phượng Khê: “…”

thì cảm động thật.

vấn đề , Tứ sư Thương Khung Kiếm, ngươi thì làm cái quái gì?!

Ngay lúc Phượng Khê bó tay nghĩ cách nào, Quân Văn xuất hiện.

bước cửa, hỏi ngay: “Tiểu sư , lão tứ Cảnh Viêm đưa cho một trăm vạn linh thạch ?”

Thấy Phượng Khê gật đầu, Quân Văn lập tức hùng hồn tuyên bố:

“Tiểu sư ! Dù từng cho một cắc bạc đầu nào, yên tâm! Sớm muộn gì cũng sẽ tặng hẳn một mỏ linh thạch! Còn to hơn cái mà Ma Hoàng cho nữa cơ!”

Phượng Khê mà cảm thấy cái bánh vẽ tuy ăn , thơm nức mũi, thế tít mắt nhận lời.

Quân Văn vẽ xong bánh, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn.

Dù trong lòng tin chắc tiểu sư nhất với , tin vẫn lo lắng cướp mất sủng ái.

Cướp xong , nghiêm túc trở :

“Tiểu sư , tiếp theo định làm gì?”

Phượng Khê đơn giản kể chuyện , :

“Mấy cái cách đó đều hạ sách. nhất thể Thần Quang Động Thiên cùng Tứ sư , tới lúc đó tính tiếp. Chỉ tiếc huyết mạch tứ đại thế gia, chắc .”

, Quân Văn trầm ngâm :

bọn họ kiểm tra bằng cách nào… Nếu chỉ cần nhỏ m/áu thì dễ thôi! ở Huyết gia, Huyết Thiên Tuyệt từng dạy một chiêu ?!”

Phượng Khê mắt lập tức sáng rực như đèn pha!

ha!

Hồi đó Huyết Thiên Tuyệt “dạy” nàng một bí pháp, chính phong giọt m/áu ở đầu ngón tay, để tới lúc thử m/áu thì lừa luôn hệ thống!

lúc nãy nàng nghĩ chứ?!

May mà Ngũ sư !

Chỉ chiêu qua mặt Thần Quang Động Thiên

Xét về lý thì thể! Dù huyết mạch truyền lâu thì càng loãng, tưởng nàng ba đời bàng chi gì đấy.

Miễn họ tin nàng Hoàng Phủ thế gia thì coi như xong.

Phượng Khê càng nghĩ càng thấy cách áp, lập tức tán dương Quân Văn một trận tới tấp.

Quân Văn mà cảm thấy bản thật sự tương lai!

ngờ cũng ngày làm “bộ não chiến lược” nha!

Cảnh lão tứ đưa tiền cũng vô dụng, mới cộng tác nhất tiểu sư !

ai thế nổi!

=========


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...