Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 882: Quý trưởng lão này đúng là… càng lúc càng thấy kỳ quặc!
đó khi Phượng Khê nhận Thú Khải, từng hỏi Heo Vàng và Đào Ngột xem gì về chuyện liên quan đến Thú Khải , hai đứa mù tịt.
Vì trí nhớ tụi nó cũng chẳng đầy đủ gì.
Heo Vàng đó từng ấp a ấp úng:
“Chủ nhân , tuy Cùng Kỳ đang toan tính gì, suy nghĩ kỹ , cảm thấy nó tuyệt đối lòng .”
Phượng Khê nhướng mày: “ kỹ xem nào.”
“Thú Khải luyện hóa từ m.á.u tim Cùng Kỳ, dù nó tặng cho ngài nữa, vẫn thấy nó thể âm thầm điều khiển .
chẳng tính kế ngài rõ rành rành còn gì!
mà… một cách , khéo thể khiến nó tự vấp đá chính . Chủ nhân thử ?”
Phượng Khê thấy nó ấp úng như giấu vàng trong bụng, liền hừ lạnh: “ chuyện thì , rắm thì thả!”
Heo Vàng vốn định làm vẻ huyền bí: “……”
…Thôi thì ngoan ngoãn .
“Nếu Thú Khải tmáu tim nó, còn liên kết với bản nó, … nếu ngài lấy m/áu ký khế ước luôn, liệu thể nhân cơ hội đó thu phục luôn cả Cùng Kỳ ?”
Phượng Khê: (???)
Đừng , ngươi thật sự đừng ! thấy lý mới khổ!
Cái con heo ch/ết tiệt tuy suốt ngày chỉ ăn, đầu óc tệ chút nào.
Xem trong Tứ đại hung thú, kẻ ngốc nhất chính cái tên Đào Ngột đáng yêu ngu ngơ !
, còn cả Hỗn Độn, cái tên thôi cũng chẳng dạng thông minh gì.
Chỉ , Phượng Khê tạm thời định thử ký khế ước. Dẫu đây mới chỉ phỏng đoán, ai nguy hiểm . Chờ lúc thời cơ chín muồi hẵng tính!
Mà bên trong kết giới, Cùng Kỳ bất chợt hắt xì một cái rõ to, đôi mắt tròn đảo liên tục: nha đầu Phượng Khê đang lén mắng ?
Hừ!
Dù rõ ngươi định giở trò gì với Thú Khải , chúng cứ chờ xem!
Một tiểu nha đầu lông vàng mà cũng dám đấu với một hung thú chính hiệu như ? Ngươi chờ đ.á.n.h cho mặt mày méo xẹo !
Phía bên , Phượng Khê vỗ vỗ đầu Heo Vàng, khen nó hai câu, còn thưởng cho nó hai viên thú hạch màu đen quý hiếm.
Heo Vàng vui đến mức cái đuôi nhỏ quẫy loạn cả lên.
Các linh sủng khác thì còn đỡ, chỉ Mộc Kiếm vẫn đang sét đ.á.n.h đến nửa sống nửa c.h.ế.t, uể oải từ bên lết .
Nó cảm thấy vị chủ nhân bạc tình lòng đổi !
Nó còn bảo bối trong tim nàng nữa!
lúc đang đắm chìm trong nỗi buồn da diết, Phượng Khê tiện tay đưa cho nó năm viên thú hạch đen tuyền.
Mộc Kiếm lập tức đầy má/u sống !
Chủ nhân trong lòng vẫn !
chỉ , mà còn coi bảo bối một thiên hạ!
Thật Phượng Khê cũng chẳng lãng mạn gì, chỉ nghĩ sắp đến lúc chọn thí luyện, Mộc Kiếm mà cứ èo uột thế thì phiền toái, nên quyết định bồi bổ cho nó chút ít.
đó Phượng Khê cũng phát thú hạch cho các linh sủng khác, đều loại màu tím.
ai dám ý kiến. Mà thì cũng dám !
Phượng Khê tiện tay dùng thần thức kiểm tra Tiểu Hắc Cầu và Thôn Hỏa Hưu, thấy cả hai gì bất thường thì cũng để tâm thêm.
Chỉ Mộc Kiếm liếc Tiểu Chim Béo, thì thầm:
“ thấy đều tả hữu hộ pháp, hai đứa nó chính hộ pháp !
Một đứa Hộ Pháp Hôn Mê, một đứa Hộ Pháp Ngủ Mê!”
Tiểu Chim Béo: Ngươi ... thất đức thật đấy!
Thôn Hỏa Hưu thì thôi cũng , chứ Tiểu Hắc Cầu dễ chọc . Đừng thấy nó đang hôn mê mà khinh, nó vẫn rõ mồn một đó, đến lúc xử thì đừng !
Trời tối, Phượng Khê sắp xếp cho nghỉ ngơi.
Trong khi đám t.ử yên giấc, Doãn trưởng lão vẫn đang chạy loạn khắp bốn phong, sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng.
Đáng tiếc, kết quả vẫn trắng tay.
Doãn trưởng lão đành ủ rũ về trong mưa gió.
Thôi thì đợi đến lúc thí luyện bắt đầu xem gì đáng xem !
Sáng hôm , quảng trường Ngộ Đạo Phong tụ tập hơn vạn .
Bạn thể thích: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ngoài hơn hai trăm t.ử truyền tham gia tuyển chọn thí luyện, còn đều t.ử nội môn và ngoại môn đến hóng chuyện.
Dù thời nào thì đám quần chúng ăn dưa cũng luôn nhiệt tình nhất!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-882-quy-truong-lao-nay-dung-la-cang-luc-cang--ky-quac.html.]
Nhiều còn đến từ nửa đêm chỉ để giành chỗ mà ăn dưa cho trọn vẹn!
Danh ngạch tiến Hạo Thiên Kính xưa nay đều phân phối thẳng, đây đầu tổ chức tuyển chọn thí luyện công khai, chắc chắn đáng xem!
phong nào sẽ giành nhiều danh ngạch nhất đây?
Còn ít nhất thì khỏi đoán, chắc chắn Ngộ Đạo Phong !
ít còn háo hức xem biểu hiện ba Phượng Khê. Dù bọn họ từng gây chú ý Luận Đạo Đài, vẫn từng trực tiếp đấu với các t.ử truyền đầu.
Tóm : Trò sắp mở màn!
Một lát , các trưởng lão lượt đến đông đủ, tiếp theo bốn vị phong chủ cùng Tư Mã tông chủ, cuối cùng bốn vị thái thượng trưởng lão mới xuất hiện.
Dù bốn vị thái thượng trưởng lão nhân phẩm thế nào, chỉ cần tu vi và địa vị họ cũng đủ khiến cả quảng trường xôn xao ầm ĩ.
Tư Mã tông chủ chào hỏi xong, liền tuyên bố tuyển chọn thí luyện chính thức bắt đầu!
Đám quần chúng hóng chuyện tò mò về cách thức tuyển chọn , chẳng lẽ lên đài tỉ thí?
Mà thì giống lắm…
Xem thêm: Hội Chứng Khế Ước (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Khi còn đang ngơ ngác, bốn vị thái thượng trưởng lão lượt lấy một bàn tay lớn, trận bàn!
đó cùng kết ấn, bốn trận bàn hợp thành một, dung hợp thành một khối đại trận duy nhất!
Trận bàn đón gió đồ sộ ban đầu, cuối cùng biến thành... một căn phòng ở rộng rãi như đây.
Bá trưởng lão trầm giọng tuyên bố:
“Ngũ phong tiến hành rút thăm, theo thứ tự lượt lên trận bàn, bước trận pháp thí luyện.”
Tư Mã tông chủ cùng bốn vị phong chủ lượt rút thăm, trình tự trận :
Thanh Long phong, Chu Tước phong, Bạch Hổ phong, Huyền Vũ phong, cuối cùng Ngộ Đạo phong.
Phượng Khê liếc mắt Tư Mã tông chủ, thầm nghĩ: “Ngươi cũng xứng làm tông chủ hả? Vận khí kiểu gì thế, xếp chót luôn mới tài!”
Tư Mã tông chủ lúc cũng chột . Dù bốn vị thái thượng trưởng lão đến mức giở trò trong ống thăm, vận may thì chống đỡ nổi.
May mà điểm truyền tống năm phong giống , nên cũng chẳng lo mai phục.
Thẩm Chỉ Lan trong đội hình Thanh Long phong, sang liếc Phượng Khê, mặt nở một nụ đầy thâm ý.
Phượng Khê giơ tay , búng ngón tay tạo thành “tám”, nàng nháy mắt một cái:
“Biu!”
Thẩm Chỉ Lan: “……”
kịp phản ứng gì, trận bàn liền mở , nàng cùng đám t.ử Thanh Long phong lập tức biến mất.
Phượng Khê bĩu môi, lẩm bẩm:
“Đồ nhãi ranh, tưởng làm d.a.o động hả? Mơ , còn chơi chế/t ngươi !”
Thanh Long phong Chu Tước phong, Bạch Hổ phong, Huyền Vũ phong lượt tiến , cuối cùng mới đến lượt Ngộ Đạo phong.
Phượng Khê dẫn theo nhóm t.ử truyền Ngộ Đạo phong trận bàn, chờ mở trận.
Nào ngờ Quý trưởng lão mở miệng:
“Phượng Khê, ba các ngươi vốn t.ử Trường Sinh Tông, theo lý thì đủ tư cách tham gia thí luyện .
tông chủ sức tiến cử, bốn bọn cũng khó từ chối.
điều, cho rõ: nếu trong quá trình thí luyện các ngươi xảy chuyện gì, Trường Sinh Tông chúng sẽ chịu trách nhiệm. Nếu ý kiến, thì ký tên điểm chỉ giấy sinh tử.
ký thì thôi, khỏi tham gia!”
xong, đưa một tờ giấy sinh t.ử đến mặt Phượng Khê.
Tư Mã tông chủ trong lòng giận sôi.
đương nhiên hiểu Quý trưởng lão đang làm gì, rõ ràng ép ba Phượng Khê rút lui khỏi thí luyện. Hoặc khi, Quý trưởng lão và Hàn phong chủ bàn sẵn, định nhân lúc thí luyện mà tay thủ tiêu họ, tờ giấy sinh t.ử chỉ bước đệm để đối phó Bắc Vực.
lo, nghĩ tới Phượng Khê, chút bình tĩnh. Cái nha đầu chắc chắn , chẳng lẽ sẽ chịu rút lui êm ?
Phượng Khê nhận lấy tờ giấy sinh tử, liếc mắt mấy cái, :
“Giấy sinh t.ử gì mà vô lý, ít nhất ba bản chứ! Một bản ngài giữ, một bản giữ, một bản giao cho tông chủ - đảm bảo, giữ mới đạo lý.”
Quý trưởng lão hừ lạnh, lập tức cho chuẩn thêm hai bản y chang.
Phượng Khê liếc qua, hai lời, ký tên điểm chỉ cái rẹt.
Quân Văn với Cảnh Viêm thấy cũng ký theo.
Phượng Khê cẩn thận cất một bản, trong lòng thầm nghĩ:
“‘Trong quá trình thí luyện xảy chuyện gì cũng liên quan Trường Sinh Tông’? quá chứ ! còn đang lo nếu vô tình g/iết nhầm ai vớ bảo vật gì đó, Trường Sinh Tông sẽ đòi nợ má/u, ai dè Quý trưởng lão đích giúp rũ bỏ trách nhiệm luôn!”
Cái mà gọi giấy sinh tử? Rõ ràng giấy thanh minh miễn trách cho mà!
Quý trưởng lão ... cũng đến nỗi tệ nha!
Chưa có bình luận nào cho chương này.