Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 883: Mấy người các ngươi đúng là chẳng hiểu gì về năng lực thật sự của nàng ta cả!
Quý trưởng lão thấy Phượng Khê ký giấy sinh tử, trong lòng khỏi hừ lạnh một tiếng: "Con nhóc lông vàng , sống ch/ết!"
xong liền mở trận bàn.
ảnh Phượng Khê và nhóm lập tức biến mất tại chỗ.
Tư Mã tông chủ trong lòng chút bất an, nghĩ thì thấy yên tâm hơn chút ít. Dù gì nha đầu Phượng Khê còn lanh lợi hơn cả khỉ, nếu nàng dám ký giấy sinh tử, hẳn cũng tính sẵn cách đối phó .
Ngay lúc , hiện trường vang lên một trận kinh hô.
Thì bốn vị Thái thượng trưởng lão đồng loạt mở một tấm tường ảnh lớn giữa quảng trường, hình ảnh đó chia làm năm phần, mỗi phần tương ứng với một phong.
Đám t.ử tham gia thí luyện truyền đều kinh hãi thôi.
Bởi vì cảnh tượng mà họ đang thấy vượt quá sức tưởng tượng, bọn họ dường như thu nhỏ vô , hoặc cách khác, cảnh vật xung quanh phóng to khổng lồ!
Chỉ một cọng cỏ thôi, trong mắt bọn họ giờ cũng như đại thụ che trời!
Còn những cây cối vốn cao lớn, giờ lên khiến choáng ngợp.
Lúc , bọn họ chẳng khác gì kiến hôi, bất cứ thứ gì xung quanh cũng thể dễ dàng đoạt mạng họ!
Những thiên chi kiêu t.ử xưa nay luôn khác tôn sùng, giờ phút đầu cảm nhận sự chênh lệch khủng khiếp, khiến ai nấy đều khỏi nảy sinh sợ hãi, bất lực và hoảng loạn…
Trong mắt Tư Mã tông chủ hiện lên một tia ngạc nhiên: bốn vị hộ pháp trưởng lão tuy nhân phẩm chút… na ná , quả thực cũng vài phần bản lĩnh.
Chỉ riêng cách sắp đặt thí luyện thôi khiến bất ngờ .
Trong bóng tối, Doãn trưởng lão cũng khẽ gật đầu: "Bốn tên súc sinh xem cũng vô dụng như tưởng."
Đám quần chúng hóng chuyện cũng nghĩ y chang, chỉ điều bọn họ nhanh phát hiện trong năm đội, một đội phong cách vô cùng "lạc quẻ".
Lúc , Phượng Khê đang quanh cảnh vật xung quanh, kinh ngạc cảm thán:
“Bốn vị hộ pháp trưởng lão đầu óc kỳ tài! Cảnh thí luyện chơi thật quá !
‘nhất hoa nhất thế giới’, còn hiểu rõ, giờ thì hiểu thật !”
Quân Văn cũng hớn hở theo:
“Tiểu sư , xem đồ vật trong trận pháp thật hả? Nếu , chẳng một quả linh quả thôi cũng to bằng cái cối xay?
Tìm một quả cả đội ăn no mấy ngày!”
Phượng Khê đáp:
“Chắc thật , trông giống kiểu làm cho vui chính! Ngày xưa ‘bánh vẽ cho đỡ đói’, bây giờ thì trận pháp dỗ thèm!”
Đám Lạc Trần ban đầu còn thấy cảnh mắt quá khủng bố, hai họ chuyện, chẳng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Hoài Hà thậm chí còn nhàn nhã hái một cọng cỏ lá to đưa lên mũi ngửi, ngạc nhiên : “Thơm thật! Cỏ mùi thơm y chang cỏ xanh luôn! ăn nhỉ?”
…
Bên ngoài, đám quần chúng hóng hớt bắt đầu bàn tán xôn xao. Phượng Khê tâm thái , dù rơi hiểm cảnh vẫn thể định tinh thần cả đội.
Cũng mỉa mai rằng nàng nặng nhẹ, chẳng chịu tranh thủ sắp xếp hành động gì, còn đó đùa giỡn lãng phí thời gian.
Bốn vị Thái thượng trưởng lão lời nào. bậc cao nhân, bọn họ sẽ dễ dàng bày tỏ thái độ.
Tư Mã tông chủ cùng bốn vị phong chủ cũng giữ im lặng. Dù thí luyện mới bắt đầu, lúc để bọn họ đưa nhận xét đ.á.n.h giá gì.
lúc , từ trong thí luyện trận pháp vang lên một giọng cổ xưa mơ hồ như truyền từ thời thượng cổ:
“Các ngươi hiện đang ở trong rừng sâu Tằng Nhật. Năm đội các ngươi đều đang ở những vùng rìa khác rừng, phương vị mỗi đội một khác.
Ở trung tâm khu rừng , một cây Đăng Vân Thụ, đó kết 60 quả đăng vân.
60 quả chính 60 tấm vé tiến Hạo Thiên Kính.
Còn ai lấy bao nhiêu, thì xem bản lĩnh chính các ngươi!
Ở phía bên , nếu lệnh bài phận các ngươi bóp nát thì nghĩa loại khỏi cuộc thi, đồng thời sẽ truyền tống khỏi pháp trận thí luyện.”
Đội trưởng Thanh Long phong, Thi Viễn Chương, lập tức sang trướng phân phó:
“Chúng tìm đội Ngộ Đạo Phong , loại bỏ họ xong tính tiếp!”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-883-may-nguoi-cac-nguoi-dung-la-chang-hieu-gi-ve-nang-luc-that-su-cua-nang--ca.html.]
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
Các đội trưởng Bạch Hổ phong, Huyền Vũ và Chu Tước cũng viện mấy lý do na ná để thoái thác. Dù gì thì bây giờ năm đội đều đang ở khu rìa rừng rậm, tìm đội Ngộ Đạo Phong cũng chuyện khó.
Phía ngoài trận pháp, đám ăn dưa rộ lên bàn tán:
“ ngay Ngộ Đạo Phong chơi mà! còn gì?!
Bốn phong còn rõ ràng bắt tay triệt hạ bọn họ, Ngộ Đạo Phong đ.á.n.h cũng cửa thắng!”
“Bốn phong làm … đạo lý nhỉ?”
“Đạo lý cái gì, đoạt suất lấy Hạo Thiên Kính mới quan trọng! Với , thi luyện chỉ so tu vi, còn so mưu nữa! Ngộ Đạo Phong mỗi nha đầu Phượng Khê mà kết minh thì tự chịu thôi?!”
…
bàn tán, đám đông về màn ảnh đang chiếu hình ảnh trong trận. Lúc Phượng Khê đang với đám Lạc Trần:
“Suất tranh Hạo Thiên Kính tất nhiên quan trọng, chẳng thứ gì quan trọng bằng mạng sống cả. Nếu gặp nguy hiểm thì các đừng do dự, bóp nát ngọc bài chạy ngay.
Đừng thấy tiếc nuối, đời vốn quá trình lựa chọn – mất, cứ tiếp về phía .”
Phượng Khê dừng một chút tiếp:
“ tính sơ sơ, bốn phong còn tám phần đang liên thủ định loại chúng , chắc giờ cũng đang đường tới đây .
Chúng cũng nên phụ lòng nhiệt tình họ, cho nên... chuẩn ít lễ vật đón tiếp !”
Dứt lời, nàng lấy hơn chục trận bàn, bảo đám Lạc Trần đặt những vị trí ẩn nấp xung quanh.
đó lôi mấy con rối gỗ, mặc đó y phục truyền nhân Ngộ Đạo Phong, cho xoay tròn tại chỗ, phất tay lệnh: “Tăng tốc tới mức cao nhất, xuất phát!”
Đám Lạc Trần một ai phản đối, lập tức theo chân Phượng Khê phóng về hướng trung tâm rừng rậm.
Đám ăn dưa: “……”
“Ủa, Phượng Khê bốn phong còn sẽ liên thủ vây công họ ?”
“Cần hỏi nữa hả? Vì nàng thông minh chứ !
Bốn phong ‘thông minh quá hóa khờ’, nàng dắt mũi luôn !”
“ cũng . Ngộ Đạo Phong chạy chắc lợi thế. Chạy đầu sẽ đụng chuyện sớm nhất, chỉ tốc độ kéo chậm mà còn hao tổn chiến lực.
Đến lúc đó bốn phong còn đuổi tới, thì thế gọng kìm hai đầu!”
…
Ngay cả Tư Mã tông chủ cũng suy nghĩ tương tự. Dù qua thì chiêu Phượng Khê khá , chắc chuyện .
Cũng chẳng rõ nàng bày trận gì ở đó.
Đoán chừng cũng trận pháp cao cấp gì, hiệu quả chắc lớn lắm .
Mười lăm phút , Bạch Hổ phong những kẻ đầu tiên tới nơi.
Đám ăn dưa ngạc nhiên phát hiện, đội trưởng Hoàng Bảo Lễ Bạch Hổ phong đang lạnh :
“Phượng Khê, thẳng nhé, bốn phong chúng kết minh !
Nếu các ngươi chịu khổ thì tự bóp ngọc bài , khỏi để bọn phí sức!”
Đám ăn dưa: “???!!!”
Cái tên Hoàng Bảo Lễ ảo giác hả?!
Chỗ đó lấy Phượng Khê?! Chỉ mấy con rối xoay vòng vòng tại chỗ thôi mà?!
ngay đó, lập tức phản ứng :
Bạch Hổ phong hẳn trúng ảo trận , cho nên mới mấy con rối mà tưởng thật Ngộ Đạo Phong!
Trận pháp mà Phượng Khê bày... lợi hại ?!
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hoài trưởng lão vẫn bình tĩnh quan sát hết thảy.
Ngay cả trận cấm bay Ngộ Đạo Đài mà Phượng Khê còn gỡ , thì việc bày ảo trận với nàng chẳng như trở bàn tay ?
Mấy các ngươi chẳng hiểu gì về năng lực thật sự nàng cả!
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.