Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 896: [Gộp] Chương 896: Bốn vị thái thượng trưởng lão nay đã chẳng còn phân biệt địch - ta

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bốn vị phong chủ lúc cũng đang nghiến răng ken két, trong lòng bực bội thôi, đối với bốn vị Thái thượng trưởng lão rõ ràng sinh lòng oán hận.

Mấy đang làm cái trò gì thế hả?!

Nếu mấy nhúng tay , bốn phong liên minh dù chậm hơn Ngộ Đạo Phong một chút, chậm thì chậm, chứ cũng đến mức thua thiệt. Dù cho Ngộ Đạo Phong tới vùng đất trung tâm thì cùng lắm chỉ giúp bọn dọn dẹp bớt chướng ngại vật thôi chứ mấy trái Đăng Vân quả cũng chẳng dễ gì hái ngay!

Giờ thì , mấy nhúng tay một cái cách hai bên giãn vèo vèo! Quân bên bốn phong liên minh thì sắp vơi mất một nửa đó ?!

ở yên một chỗ mà cho !!

bốn lão già thể cam tâm để mất mặt chứ!

Lúc thứ họ tranh giành còn mấy trái Đăng Vân quả nữa… mà sĩ diện!

Họ tin, giữa trận pháp do chính bày , Phượng Khê còn thể làm nên trò trống gì!

Trận pháp thú mà ăn thua thì mang trận pháp yêu thực nghênh chiến!

Yêu thực trong trận pháp phần lớn chỉ hành động theo bản năng, dù Phượng Khê đến khô họng cũng chẳng dụ dỗ chúng nó làm gì!

Quan trọng hơn : trận pháp yêu thực di chuyển, Phượng Khê thể giở trò “lừa thu dọn liên minh bốn phong” như !

nếu sử dụng yêu thực thì cũng thể nóng vội, từng bước mà làm, cẩn thận mà triển khai.

Bên bốn phong liên minh tất nhiên cũng lâm tình thế khó khăn kém. họ sống thì chẳng còn trong phạm vi suy xét bốn vị Thái thượng trưởng lão nữa !

Bởi vì mấy lão già phát điên thật !

còn phân biệt địch , trong lòng chỉ còn duy nhất một ý niệm:

Mặt mũi , nhất định lấy !!

Khi họ đang cuống cuồng sửa trận pháp, Phượng Khê bên nhàn nhã c.ắ.n hạt dưa, vẻ mặt hớn hở vô cùng.

Nàng quá thích trò đấu trí đấu dũng với bốn lão già mặt dài !

Thật sự quá vui nha~!

Trong mắt Phượng Khê, bốn lão già trở nên động như đơn giản vì một lý do:

giở trò lưng mà vẫn còn giữ mặt mũi.

Nếu họ dám hổ, lộ liễu dìm nàng một cách trắng trợn, thì dù nàng khôn khéo đến mấy cũng lột một tầng da.

Đáng tiếc , mấy đó thật cố chấp. giở trò mờ ám còn giữ danh tiếng, thế thì chỉ thể để mặc cho nàng dắt mũi!

lát nữa bọn họ còn chuẩn cho nàng món quà bất ngờ nào nữa đây?

Thật chút mong đợi nha!

Thời gian trôi qua, bốn canh giờ, thứ vẫn yên như thường.

Phượng Khê khẽ nhíu mày, yên quá mức, chính dấu hiệu .

Chỉ , nàng vẫn phát hiện điều gì đáng ngờ.

chỉ nàng, cả đám Lạc Trần cũng cảm thấy lạ, khổ nỗi quanh thì chẳng gì bất thường.

Phượng Khê suy nghĩ chốc lát hiệu cho đội dừng .

đó nàng lấy vài tấm phù Trời Sụp Đất Nứt ném về phía và hai bên.

điều khiến nàng ngờ chính : những tấm bùa tuy kích hoạt, hóa thành tro bụi.

Điều khẳng định một điều, nơi bình thường!

Đám Lạc Trần lập tức thành vòng, hộ vệ nàng ở chính giữa. Đây phản xạ tự nhiên, ai bảo ai.

Bởi vì họ rõ, Phượng Khê trung tâm cả đội, khác thể thế, chứ đội trưởng thì tuyệt đối thể mất!

lúc , con nhím lớn hít hít mũi, đột nhiên chau mày:

mùi lạ thế nhỉ?”

Phượng Khê biến sắc, quát khẽ:

“Nín thở! độc!”

vội vàng dựng lên kết giới linh lực. Phượng Khê thật sợ độc, vẫn giả vờ khởi động kết giới theo để tránh nghi ngờ.

Ngay đó, cỏ dại xung quanh đồng loạt chuyển sang màu tím. Mỗi khi chúng lay động, khí độc trong khí nồng hơn vài phần.

Đám Lạc Trần lập tức cảm thấy choáng váng, nhức đầu. Rõ ràng khi dựng kết giới, hít ít khí độc .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-896-bon-vi-thai-thuong-truong-lao-nay-da-chang-con-phan-biet-dich-.html.]

May mà tu vi họ kém, tạm thời thể dùng linh lực để áp chế độc tố.

Phượng Khê nheo mắt đám cỏ tím , chúng thể phát tán độc, giống loại yêu thực khả năng công kích.

Nếu thì thể giữ kết giới mà tiếp tục tiếp. Đợi rời khỏi khu vực nhiễm độc, nàng sẽ bảo vận công đẩy hết độc ngoài.

Chỉ … bốn lão quái vật hiện giờ sắp điên tiết, dễ dàng buông tha cho nàng như ?

Cảm giác đơn giản !

Ngay lúc nàng còn đang nghi hoặc, từ trong đất bất ngờ vật gì đó nhảy , một con Kim Đồng Sài né kịp, cuốn phăng .

Phượng Khê kỹ thì một loại khô đằng.

kịp nghĩ nhiều, nàng lập tức rút kiếm c.h.é.m tới.

Mộc Kiếm chờ sẵn từ lâu, vẫn luôn đòi “chém cái gì đó cho đỡ ngứa ngáy tay chân”. Tuy đạt trạng thái nhất, vẫn xuất một làn kiếm quang đỏ rực.

Khô đằng kiếm khí c.h.é.m đứt liền cuộn , lùi nhanh xuống lòng đất.

Những đoạn dây leo khô chặt đứt kịp rơi xuống đất lập tức đám cỏ dại màu tím xung quanh "nuốt chửng".

Cùng lúc đó, từ đất trồi lên thêm mấy sợi dây leo mới, tốc độ mọc còn nhanh hơn tốc độ c.h.é.m đứt đám trong trận!

Huống chi còn phân tâm để khởi động kết giới linh lực, rõ ràng rơi thế hạ phong.

Bên ngoài trận, một trận xôn xao.

"Phượng Khê phen coi như thật sự gặp rắc rối lớn ! Yêu thực chuyện đạo lý, cho dù nàng mồm mép dẻo quẹo đến cũng chẳng phát huy tác dụng gì!"

"Thôi kệ Phượng Khê , mấy đám yêu thực ? từng thấy bao giờ?"

" cũng ! khi do bốn lão thái thượng trưởng lão tự bịa cũng nên! xem, lúc chỉ màn dạo đầu, giờ mới thật sự đại chiêu đây !"

Bốn vị thái thượng trưởng lão lúc sắc mặt dịu đôi phần, thấy đám t.ử Ngộ Đạo Phong trong trận khốn đốn chạy đôn chạy đáo, cuối cùng cũng nguôi cơn tức lúc .

Cứ tiếp tục thế , nhiều nhất nửa canh giờ nữa thôi đám t.ử Ngộ Đạo Phong sẽ diệt sạch!

Xem tay tàn nhẫn một chút, thể vì mềm lòng mà nương tay nữa.

Tư Mã tông chủ cau mày, trong lòng thầm mắng bốn lão thái thượng trưởng lão đồ vô dụng, ngoài mặt thì cũng chẳng cách nào đối phó với họ.

Trong bóng tối, Doãn trưởng lão hầm hầm tức giận, hận thể đá bay cả bốn lão trận pháp cho xong chuyện!

Chỉ Hoài trưởng lão còn giữ bình tĩnh, bởi cảm thấy Phượng Khê đến giờ vẫn tay thật sự, đến mức dễ dàng loại như .

Lúc , trong trận pháp, đám dây leo quấn thành một cái lồng giam khổng lồ, đám Kim Đồng Sài thì như ruồi mất đầu, đ.â.m loạn cả lên chẳng tác dụng gì rõ rệt.

Chúng nó hối hận !

Sớm thế thì lúc nãy nên tranh thủ chạy trốn từ sớm còn hơn!

Con nhím to thì cuộn thành một quả cầu tròn vo, đến cả đám dây leo c.ắ.n cũng tìm chỗ xuống miệng.

Đám Lạc Trần thì đầy vết thương, bởi vì mấy sợi dây leo răng cưa, chỉ cần quệt nhẹ một cái thôi cũng đủ rách da rách thịt.

Chỉ Phượng Khê vẫn còn lành lặn, một phần nhờ dốc sức bảo vệ nàng, phần khác vì nàng trúng độc, nên hành động vẫn linh hoạt như thường.

Chỉ tiếc tạm thời nàng vẫn nghĩ cách phá giải trận pháp.

Đám dây leo cứ như mọc bao giờ hết, tuy c.h.é.m đứt bao nhiêu, vẫn tiếp tục cuồn cuộn trào từ lòng đất.

Phượng Khê bó tay hết cách, đành đ.á.n.h thức Huyết Phệ vẫn còn đang ngủ say.

Huyết Phệ ngáp dài một cái, uể oải :

"Đây loại yêu thực cộng sinh gồm hai loài. Dây leo chui lên từ đất gọi Khô Đằng Độn Nhập Địa, còn loại cỏ màu tím ký sinh nó thì gọi T.ử Nhiêu Thảo. Phần lớn chất dinh dưỡng T.ử Nhiêu Thảo đều hút từ khô đằng mà .

T.ử Nhiêu Thảo thể phóng độc khí khiến con mồi mê man, lúc đó khô đằng sẽ nhân cơ hội mà nuốt gọn.

Cái trò phiền toái, ngươi càng c.h.é.m nó thì nó mọc càng nhanh!

Vốn dĩ mỗi sợi chỉ dài một trượng, giờ các ngươi c.h.é.m loạn hết cả, biến dị, mọc càng ngày càng tàn bạo!

Thật giúp đỡ kiểu , chẳng khác gì tiếp tay cho giặc!”

Phượng Khê: “…”

Giờ mà ngươi còn tâm trạng đó lảm nhảm nữa hả?! Mau xem làm để đối phó với đám !

=========


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...