Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 897: Thời buổi này, làm cháu mà còn oai hơn làm gia gia!
Phượng Khê đến bốc khói vì tức, mà Huyết Phệ chẳng hề vội vàng, còn ở đó thao thao bất tuyệt:
“Dĩ nhiên , chủ yếu do ngươi yếu quá. Nếu mà thì khỏi , đừng đám dây leo mục nát , đến cả cái trận pháp rách nát đó cũng đập nát cho chơi!
Trường Sinh Tông trong mắt á? Một cái rắm cũng bằng! Thậm chí đáng để động thủ!
Đừng Trường Sinh Tông, ngay cả cái gọi Thiên Khuyết Minh, trong mắt cũng chỉ như bữa điểm tâm thôi. Đợi đến khi luyện thể, một cũng đủ để quăng Thiên Khuyết Minh ngoài!”
“ ngươi, mà ngươi đáng lẽ sớm đ.á.n.h thức chứ. ở đây bày mưu tính kế thì ngươi đến nỗi t.h.ả.m thế !
Giờ các ngươi còn bao nhiêu ? Chắc chỉ còn mấy ..."
đến đây, Huyết Phệ chợt ngừng , vì phát hiện... cả 54 vẫn còn đủ mặt!
Lúc thì ngượng .
Hừ!
Mà dù như thì ?
rốt cuộc vẫn nhờ đến ?
làm “định hải thần châm”, tiểu nha đầu căn bản trụ nổi!
Thế tiếp tục đó thổi phồng bản , càng càng khoa trương, như rồng leo, cuối cùng thành ba hoa chích chòe.
Phượng Khê chịu nổi nữa:
“ cứ tiếp tục ba hoa ! Đợi con ch/ết thì bò lên mồ con mà chỉ cách phá trận nhé!”
Huyết Phệ : “……”
Cái nha đầu ch/ết tiệt tính khí!
cũng lòng xem qua cục diện trong sân thấy tạm thời nguy cấp gì mới nhiều một chút, ai ngờ nha đầu nổi trận lôi đình!
Thời đại cháu còn oai hơn cả gia gia!
hừ lạnh:
“ cái tiền đồ ngươi xem, một chút kiên nhẫn cũng !
diệt đám khô đằng , ngươi xử lý hết mấy cây T.ử Nhiêu Thảo bên chúng . Chỉ cần T.ử Nhiêu Thảo chế/t hết, khô đằng bên tự khắc sẽ héo rũ.
Nhớ kỹ, tuyệt đối đốt bằng lửa. Nếu T.ử Nhiêu Thảo chẳng những ch/ết mà còn lan càng lúc càng nhanh. nhất dùng pháp thuật hệ băng mà xử lý...”
còn hết thì mắt ầm một tiếng, xuất hiện cả một toà băng sơn!
T.ử Nhiêu Thảo gần đó đông lạnh với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, bắt đầu khô héo. Theo đó, tốc độ sinh trưởng khô đằng rõ ràng chậm .
Phượng Khê mắt sáng lên, lập tức hô to với :
“Dùng pháp thuật hệ băng tấn công mấy bụi cỏ đó!”
Đám Lạc Trần lập tức làm theo. Dù vài vì linh căn hạn chế thể thi triển pháp thuật hệ băng, họ cũng chịu chơi, mà c.h.é.m băng từ toà băng sơn ném bụi cỏ, vẫn hữu hiệu!
Bầy Kim Đồng Sài cũng học theo!
Cả đời chúng bao giờ nghĩ sẽ ngày tận mắt thấy băng sơn!
càng nghĩ thể ngậm đá để... diệt cỏ!
Quả thật một ngày đầy kích thích!
Ủa? Như tính tụi nó góp phần kéo dài thời gian sống cho nha đầu thúi ?
Con nhím to thấy mặt đất ít băng vụn, liền lăn một vòng, dính cả đống băng lên , đó chạy thẳng bụi cỏ lăn lộn. Băng vụn lập tức rơi bên trong, đóng băng thảo mộc.
Nó cảm thấy càng ngày càng thông minh!
Khi bộ T.ử Nhiêu Thảo khô héo, những dây khô đằng chặt đứt cũng tiếp tục mọc thêm nữa, cuối cùng thoát khỏi vòng vây!
Phượng Khê những đám T.ử Nhiêu Thảo héo rũ mặt đất, tuy khô vẫn còn mùi hăng hắc, đậm đặc.
Nàng đảo mắt một cái, liền thu hết nhẫn trữ vật.
Tuy đám vốn yêu thực do trận pháp sinh , miễn còn ở trong trận thì hóa thành hư vô .
Hoài Hà tò mò hỏi:
“Đội trưởng, lấy đám cỏ khô đó làm gì ?”
Phượng Khê toe toét, mắt cong thành trăng lưỡi liềm:
“Với tốc độ hiện tại, chúng chắc chắn sẽ tới trung tâm đám liên minh bốn phong.
Đừng bỏ lỡ: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn, truyện cực cập nhật chương mới.
Khách đến thì chủ nhà tặng quà, ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-897-thoi-buoi-nay-lam-chau-ma-con-oai-hon-lam-gia-gia.html.]
Tới lúc đó sẽ đốt mấy thứ lên, cho bọn họ nếm thử hương vị... gió Tây Bắc một chút!”
Hoài Hà lặng lẽ giơ ngón cái:
Ở cái khoản đào hố , một!
Bên ngoài trận, đám “ăn dưa” đều sững sờ!
“Phượng Khê nàng... nàng cả băng sơn?! Ai đời bình thường cất băng sơn trong nhẫn trữ vật chứ?!”
“Ngươi tưởng hôm nay mới đầu nàng bình thường ? Đừng băng sơn, mà nàng chứa cả hoả sơn trong nhẫn cũng tin!”
“Các ngươi thôi lo cho Phượng Khê , sang mà lau mồ hôi cho đám liên minh bốn phong kìa. Nàng chuẩn đào hố bọn họ !”
“ họ bốn vị Thái Thượng Trưởng Lão ? Đoán xem họ sắp sửa trận nữa cho xem!”
……
Bốn vị Thái Thượng Trưởng Lão sắc mặt xám như tro.
Cái tâm háo thắng bọn họ giờ... chắc cũng theo gió mà mất .
Ngay cả trạm kiểm soát yêu thực quý hiếm như cũng làm khó nàng, bọn họ còn thể làm gì nữa đây?!
Nếu thì thôi, cứ thuận theo tự nhiên !
Dù thì chỗ đất trung tâm vẫn còn vô cái hố ai đụng tới!
Cho dù nàng giỏi đến mấy, cũng dễ dàng gì hái Đăng Vân Quả. Chờ đám t.ử liên minh bốn phong kéo tới thật sự động thủ, thì dẫu nàng thêm ba cái đầu bảy cái mắt cũng uổng công mà thôi.
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
điều, trong lòng vẫn cứ thấy nghẹn một cục tức!
Nhất khi bọn quần chúng hóng chuyện ngoài xì xào bàn tán, càng khiến mặt mũi bọn họ mất sạch!
Bốn liền cùng c.ắ.n răng, dứt khoát mắt mũi, mũi miệng, miệng tim, mặc cho bên ngoài gió táp mưa sa, nội tâm cũng phẳng lặng như mặt hồ thu.
Lúc , bốn vị phong chủ tuy thấy bóng bốn vị thái thượng trưởng lão , trong lòng như tảng đá đè nặng, khó mà thở nổi.
Phượng Khê nghĩ cách dùng pháp thuật hệ băng để khắc chế yêu thực , liệu đám t.ử bọn họ nghĩ nổi ?
Nếu như nghĩ , e ải sẽ tổn thất t.h.ả.m hại, thậm chí khả năng… quân diệt!
Nếu thực sự quân diệt, thì cho dù trèo đèo lội suối, bọn họ cũng sẽ tìm đến bốn vị thái thượng trưởng lão đòi công bằng!
Khoan !
Bốn vị thái thượng trưởng lão hình như… cũng phe mà?
Cớ mơ mơ màng màng biến thành phe đối địch ?
Rốt cuộc khúc cua nào quẹo ?
Giờ phút , chính bọn họ cũng rõ nên trách bốn vị trưởng lão tư tâm tư lợi, nên trách Phượng Khê làm cho nước ao đục ngầu cá nhảy?
Trong khi đó, đàn hổ Phượng Khê giở trò khích tướng, xúi tiêu diệt "đối thủ cạnh tranh", cuối cùng cũng đuổi kịp liên minh bốn phong.
Bên đàn hổ nóng ruột nóng gan, kịp chờ đợi liền xông thẳng tới!
Trùng hợp làm , liên minh bốn phong cũng vặn đặt chân tới trạm kiểm soát nơi đàn hổ đang đóng giữ.
Thế , hai đàn Hổ hợp sức làm một, nhất tề tấn công đám liên minh bốn phong.
Lúc , bên liên minh chỉ còn chừng một trăm hai mươi , nếu chỉ đối đầu một đàn Hổ thì còn tạm xoay sở , chứ hai đàn thì e phần quá sức.
Hai bên giao chiến một trận hỗn loạn, cuối cùng liên minh bốn phong tuy giành thắng lợi, cái giá trả cũng chẳng hề nhỏ.
Đặc biệt Thanh Long phong, trạm kiểm soát , chỉ còn mười chín !
Đội trưởng Thi Viễn Chương mặt mày âm trầm khó coi.
Dẫu giờ đây cả bốn phong đồng lòng đối phó với Ngộ Đạo phong, khi loại Ngộ Đạo, chắc chắn tranh đoạt thắng bại với . Thanh Long phong lúc rõ ràng rơi thế yếu.
Xem cần nghĩ cách mới . Kết minh thì kết minh, lợi ích bản vẫn hết.
Trùng hợp , ba đội trưởng còn cũng đang nghĩ giống hệt như .
Bởi thế, khi bọn họ gặp trạm kiểm soát do Khô Đằng trấn giữ, suy nghĩ đầu tiên vượt ải nhanh chóng, mà làm giữ thực lực nhiều nhất thể.
Đợi đến lúc cả đám định đồng tâm hiệp lực vượt quan, thì muộn.
Khô Đằng kết thành nhà giam, vây chặt bọn họ bên trong. Một t.ử thậm chí còn đủ sức duy trì kết giới linh lực ngăn độc khí nữa.
Vì bảo tính mạng, bọn họ chỉ đành cam lòng mà bóp nát ngọc bài phận, loại khỏi cuộc chơi.
Bốn vị phong chủ lúc cũng chẳng còn dũng khí tiếp tục xuống nữa.
Chẳng lẽ… thật sự quân diệt?
Chưa có bình luận nào cho chương này.