Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 898: Tổ tông truyền đời một đường, chẳng ai khá hơn ai.
lúc liên minh bốn phong làm , trong thần thức Thẩm Chỉ Lan bỗng vang lên giọng con Bát Vĩ Tuyết Hồ:
“Chủ nhân, nghĩ thể đối phó loại yêu thực .”
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dạo gần đây, vì luyện chế thêm phù triện, Thẩm Chỉ Lan lấy m/áu Bát Vĩ Tuyết Hồ, khiến nó mấy ngày nay rơi trạng thái hôn mê sâu.
Thẩm Chỉ Lan chẳng quan tâm. Thấy nó còn ch/ết thì mặc kệ.
Cho đến , Bát Vĩ Tuyết Hồ tỉnh .
Dù đối xử tệ bạc như thế, nó vẫn nỡ thấy chủ nhân gặp nguy, nên bất chấp thể mà xông .
nó , Thẩm Chỉ Lan lập tức mừng rỡ, vội vàng thả nó .
Bát Vĩ Tuyết Hồ thuộc hệ băng, chính khắc tinh Khô Đằng Độn Nhập Địa và T.ử Nhiêu Thảo. Nhờ nó tay, Thẩm Chỉ Lan nhanh chóng thoát khỏi cảnh khốn đốn.
con tuyết hồ hành đến đầy thương tích, mất m/áu quá nhiều, giờ chống đỡ nổi.
“Chủ nhân, sắp chịu nổi nữa, dùng pháp thuật hệ băng hẳn cũng thể đối phó bọn yêu thực …”
Nó kịp hết câu, Thẩm Chỉ Lan nhét cho nó một viên đan dược.
Trong lòng Bát Vĩ Tuyết Hồ tràn ngập bi thương.
Nó đương nhiên viên đan gì, bởi vì mỗi hành đến thập t.ử nhất sinh, Thẩm Chỉ Lan đút cho nó viên . sẽ hồi phục lập tức, đổi tiêu hao sinh mệnh đến mức đáng sợ.
Thấy nó đờ , Thẩm Chỉ Lan lạnh lùng truyền âm:
“Ngươi còn đực đó làm gì? Còn mau tiêu diệt đám yêu thực ?!”
Nàng chẳng thèm cho khác rằng dùng pháp thuật hệ băng cũng hữu hiệu. Nếu , thì nàng còn lấy gì để gây ấn tượng?! Nàng khiến tất cả mang ơn nàng, nhớ mãi quên!
Bát Vĩ Tuyết Hồ dù c/hết cũng chẳng cả. nàng nhất định sẽ ký khế ước với linh sủng hơn!
lệnh, tuyết hồ chỉ đành tiếp tục tay với bọn T.ử Nhiêu Thảo.
Thẩm Chỉ Lan hô to với liên minh bốn phong:
“Các vị! Linh sủng thể khắc chế bọn thảo mộc màu tím , chỉ cần tập trung công kích khô đằng !”
mừng rỡ, lập tức làm theo lời nàng.
Trong đó cũng vài thông minh, nhận tuyết hồ yêu thú hệ băng, bèn thử dùng pháp thuật hệ băng tấn công, quả nhiên hiệu quả. Những khác thấy cũng làm theo.
Cuối cùng, một canh giờ chiến đấu, bọn họ thành công phá vòng vây.
thở phào nhẹ nhõm, ngớt lời khen ngợi Thẩm Chỉ Lan.
Đặc biệt mấy kẻ chuyên nịnh hót, cứ gọi tâng bốc nàng lên tận mây xanh.
Trong lòng Thẩm Chỉ Lan đắc ý lắm, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ khiêm tốn, mấy câu khách sáo.
Lúc , đội trưởng Huyền Vũ Phong, Hứa Trí Xa, tỏ vẻ nghi ngờ:
“Chỉ Lan sư , thấy con Bát Vĩ Tuyết Hồ đó hình như yếu quá, chẳng đó nó gặp trọng thương gì ?”
Thẩm Chỉ Lan thoáng giật , lập tức để lộ vẻ mặt bi thương:
“Vốn định nhắc tới chuyện , Hứa sư hỏi thì đành thật...
đây ở Bắc Vực, Phượng Khê vì ghen ghét mà cứ nhằm khắp nơi. Con Bát Vĩ Tuyết Hồ do nàng tay tàn nhẫn ở Cực Địa Băng Nguyên đ.á.n.h trọng thương.
dùng ít đan d.ư.ợ.c mới giữ mạng nó, vì thương thế quá nặng, dù qua bao nhiêu ngày vẫn hồi phục.”
Lời dứt, ít lộ rõ vẻ tức giận.
lập tức phụ hoạ:
“Phượng Khê độc ác! giờ thấy nàng lành gì, giờ sư càng thấy !”
“ đấy! Nàng giỏi nhất giả vờ , ít nàng lừa ! Sớm muộn gì cũng lột mặt nạ!”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-898-to-tong-truyen-doi-mot-duong-chang-ai-kha-hon-ai.html.]
“Đáng đời loại khỏi vòng! Nếu gặp ở khu trung tâm, nhất định dạy cho nàng một bài học nhớ đời!”
…
Giữa đám ồn ào, đặc biệt Thanh Long Phong và Chu Tước Phong ồn nhất.
Thanh Long Phong vốn chỗ Thẩm Chỉ Lan, ngày thường giao hảo tồi, đương nhiên về phía nàng.
Chu Tước Phong thì do Hàn phong chủ vốn bất mãn với Phượng Khê, nay càng nước làm tới.
Thẩm Chỉ Lan vô cùng hài lòng với kết quả . tiên cứ để dư luận khiến căm ghét Phượng Khê , lúc giao đấu , tất cả sẽ nhắm thẳng Phượng Khê!
Đến lúc đó nàng tay, nhất định khiến Phượng Khê c/hết chỗ chôn!
Nhân lúc tuyết hồ lập công, nàng hiếm hoi nổi lên chút “lòng ”, thưởng cho nó một viên đan d.ư.ợ.c bổ sung linh lực.
Bạn thể thích: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nếu , Bát Vĩ Tuyết Hồ lẽ còn dấy lên chút hy vọng, giờ thì tuyệt vọng.
Nó thấu: chủ nhân nó kẻ ích kỷ, với bất kỳ ai cũng chỉ lợi dụng chứ thật lòng.
Một linh sủng như nó, trong mắt nàng chẳng qua món hàng còn chút giá trị thặng dư mà thôi.
Đến khi hết giá trị, cũng lúc nó còn mạng sống.
Ngoài trận, bàn tán rôm rả. nghi ngờ lời Thẩm Chỉ Lan, thì tin răm rắp, hiện tại điều họ quan tâm nhất chính tình hình tiếp theo.
Lúc , nhóm Phượng Khê sắp đến khu rừng bao quanh mảnh đất trung tâm.
màn “Phật hệ” bốn vị thái thượng trưởng lão, cả nhóm một mạch thông suốt, gặp bất kỳ cửa ải nào.
Ban đầu Phượng Khê còn chút lo lắng, thấy gì bất thường.
Duy chỉ một điều khiến nàng đau đầu:
Huyết Phệ vẫn đang tự biên tự diễn suốt dọc đường, luyên thuyên ngừng!
Phượng Khê cũng công nhận ông lão lợi hại, c.h.é.m gió ngày thường thì , giờ nàng tập trung cao độ, rảnh lão bốc phét?!
Mà nếu bảo lão im miệng, chắc chắn ông sẽ nổi giận đùng đùng.
Đôi mắt xoay chuyển, nàng liền :
“Gia gia , bốn vị thái thượng trưởng lão đó tâm lý yếu đuối thật, chịu thua dễ dàng ? tiếp tục làm khó con thêm chút nữa cho đủ bài?
Dù cũng làm con rụng bớt vài đồng đội , bằng chỉ 60 quả Đăng Vân, chẳng lẽ con phát cho mỗi một quả? Như chẳng quá mất công bằng ?”
Huyết Phệ : “…”
Lão hừ một tiếng: “Ngươi cũng đừng mừng sớm quá, coi chừng đào sẵn hố cho ngươi !”
Phượng Khê gật đầu: “ cũng , con bình tĩnh một chút, lỡ lật thuyền trong mương thì hết cả phần! Tư Mã tông chủ hứa sẽ trả con một danh ngạch với giá 100 vạn linh thạch đấy!
Dù con nghèo đến mức chỉ còn tiền, mà muỗi tuy nhỏ vẫn thịt, thể kiếm thêm chút nào chút đó!”
Huyết Phệ : “…”
Ông , , chỉ yên tĩnh.
Ông cảm thấy hiểu vì hồi nãy tiểu nha đầu nổi trận lôi đình…
Cái kiểu chuyện thế , ai mà bốc hỏa chứ?!
Khổ nỗi, cả dòng họ , từ xuống đều cái dạng đó cả!
Phượng Khê thấy lão im lặng, cong cong khóe môi.
Quả nhiên, chỉ ma pháp mới trị ma pháp.
Phỏng chừng sắp đến khu trung tâm , nàng quả chút chờ mong nha!
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.