Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 90: Kim linh căn mọc ra

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lang Vương cũng chỉ lặng lẽ rơi lệ, chẳng chẳng rằng.

thật trong lòng nó thấy… giải trừ khế ước cũng , ít nhất cái dây buộc , băng nguyên Gấu Tuyết cũng dám tay với nó quá nặng.

Nó còn đang miên man suy nghĩ thì một móng vuốt băng nguyên Gấu Tuyết vả cho bay, mang theo cả bầy sói bắt săn mồi.

Mà Phượng Khê, thật quên… nàng cố ý đấy.

Nàng đổi chủ ý.

Tương lai nàng còn Cực Địa Băng Nguyên, bởi vì nàng Vô Danh Thành, nên để băng nguyên Gấu Tuyết và bầy sói cũng việc hữu ích.

Giờ phút , nàng đang chậm rãi kể hết chuyện từ đầu tới cuối cho Tiêu Bách Đạo và đám Hồ Vạn Khuê.

Tiêu Bách Đạo cùng Hồ Vạn Khuê rốt cuộc cũng hiểu vì đám Hình Vu thiết với Phượng Khê như thế!

Bởi vì nếu Phượng Khê, đám t.ử bọn họ e sớm c.h.ế.t từ trong trứng nước ở Cực Địa Băng Nguyên .

Hồ Vạn Khuê vỗ vai Tiêu Bách Đạo:

“Lão Tiêu, ngươi thu một đồ thật đấy!”

Tiêu Bách Đạo lập tức cảnh giác, mặt đầy đề phòng:

“Ngươi ! Đừng đ.á.n.h chủ ý lên đồ !”

Hồ Vạn Khuê: “……”

Ngươi nghĩ nhiều đấy!

Lão phu quả thực xem trọng Phượng Khê, cũng đến mức cướp đồ với ngươi!

kể… đan điền nàng còn khôi phục mà!

Cho dù nàng thông minh lanh lợi, tu vi vẫn mãi dừng ở Luyện Khí kỳ thôi.

Tu chân giới , cho cùng vẫn thực lực vi tôn.

Đây cũng chính lý do vì dù Bách Lí Mộ Trần ý Thẩm Chỉ Lan, thì vẫn nâng nàng như trân bảo.

Phượng Khê hiểu rõ đạo lý . Dù cho nàng mưu trí vô song, thì mặt thực lực tuyệt đối… cũng chỉ con kiến.

Cho nên, về tông môn, nàng quyết định sẽ dành phần lớn thời gian để khổ tu.

Còn về chuyện tâm nguyện lão giả ở Vô Danh Thành, Tiêu Bách Đạo cùng Hồ Vạn Khuê bàn bạc, tạm thời bảo nàng giữ kín, đợi thương lượng thêm với hai vị chưởng môn còn mới đưa quyết định.

Phượng Khê ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Hồ Vạn Khuê còn đặc biệt vòng đường xa, đưa cả đám Phượng Khê tới tận ngoài sơn môn Huyền Thiên Tông, đó khéo léo từ chối lời mời Tiêu Bách Đạo:

“Ở Huyền Thiên Tông làm khách vài ngày.”

ngượng ngùng gì, mà … Huyền Thiên Tông thật sự quá keo kiệt con !

Mấy năm từng ghé qua một , phòng ở vá chằng vá đụp, đồ ăn thì… t.h.ả.m tới mức nỡ !

ngoa, linh thú ở Ngự Thú Môn ăn còn ngon hơn!

Tiễn chân đám Ngự Thú Môn, Phượng Khê lặng lẽ theo lưng Tiêu Bách Đạo, trong lòng dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, chân mềm nhũn, quỳ xuống đất một cách vô cùng thuận lợi.

Phượng Khê: #¥@%%@¥%¥!

còn cách nào, vì hình tượng, nàng đành khấu đầu thành tâm, cao giọng:

“Tổ sư tại thượng! Nhờ ngài phù hộ mà t.ử mới thể bình an trở về!

ngoài rèn luyện, t.ử cảm ngộ nhiều, sâu sắc nhất chính : thực lực mới đạo lý cứng rắn nhất!

Cho nên từ nay về , t.ử nhất định khắc khổ tu hành, sớm ngày trở thành rường cột cho Huyền Thiên Tông chúng !”

Giang Tịch thành thật, cũng lập tức quỳ xuống, biểu lộ quyết tâm tu luyện.

Quân Văn: “……”

Thôi thì cũng quỳ luôn !

mới quỳ, Tiêu Bách Đạo cũng quỳ xuống theo!

Lão nhân đôi mắt rưng rưng, khấn lầm rầm một hồi dài.

cảm tạ tổ sư phù hộ, để đồ bình an trở về.

Ban đầu Quân Văn còn định làm qua loa lấy lệ, thấy sư phụ thành tâm như thế, cuối cùng cũng thành kính dập đầu ba cái, hạ quyết tâm:

Về nhất định cố gắng tu luyện, để sư phụ mà thấp thỏm nữa!

Phượng Khê khi trở về sân viện, rửa mặt một phen, tới gặp Tiêu Bách Đạo.

Ngoại trừ lệnh bài chưởng môn Vân Tiêu Tông , nàng đem bộ chiến lợi phẩm đều đưa lên.

Tiêu Bách Đạo nào chịu nhận, thầy trò hai giằng co một hồi, cuối cùng ông chỉ cầm lấy một nửa, còn nhất định lấy danh nghĩa chưởng môn giấy nợ!

Phượng Khê cũng đành mặc kệ ông.

mới bước khỏi viện, thì Mộc trưởng lão – phụ trách Kim Mao Toan Nghê – gọi nàng .

“Tiểu Khê , trấn phái thần thú ngươi về, từ nãy đến giờ cứ làm ầm ĩ mãi, ngươi mau tới xem nó !”

Phượng Khê lập tức tới chuồng thú.

Kim Mao Toan Nghê “ngao ngao” kêu to một trận vang trời.

Phượng Khê lập tức đoán ý nó.

nàng hứa sẽ đưa cho nó công pháp, mãi vẫn thực hiện.

Phượng Khê cũng bất đắc dĩ, bởi vì nàng trông chờ ngọc giản trong thức hải, chỉ khi ngọc giản tương ứng sáng lên thì mới thể lấy công pháp.

việc thể ăn ngay thật.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-90-kim-linh-can-moc-.html.]

Kim Mao Toan Nghê chính kiểu chịu thiệt một cắc, nếu để nó nàng lừa nó, đảm bảo nó quậy cho long trời lở đất!

, Phượng Khê bày vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị quát:

“Ngươi còn dám mặt dày đòi công pháp với ?!

Chính ngươi , dạo làm những gì?

Suốt ngày ăn chơi nhảy múa, ngươi tu luyện t.ử tế chút nào ?!

Với cái thái độ ngươi hiện tại, cho ngươi công pháp cũng chỉ phí !

Ngươi tam đại trấn phái thần thú mấy tông môn khác gọi ngươi lưng hả?!”

"Kim Mao tỏi giã! ? Kim! Mao! Tỏi! Giã!"

" xem, vì gọi ngươi tỏi giã?"

"Vì ngươi cái loại bùn nhão trét lên tường!"

Kim Mao Toan Nghê ban đầu còn bày khí thế hùng hổ, dần dần chột , cuối cùng cụp hẳn cái đầu to xuống đất, im thin thít như mèo con đ.á.n.h đòn.

Phượng Khê thấy thế bèn xoay chuyển ngữ điệu, lập tức biến đổi sắc mặt, nắm lấy móng vuốt nó an ủi:

" thì nghĩ !"

" thấy bọn chúng xằng bậy hết cả! Ngươi chẳng qua nhất thời mê mang, chỉ cần ngươi hăng hái , bọn chúng ba con chụm đầu đ.á.n.h hội đồng cũng đối thủ ngươi!"

"Cho nên, từ hôm nay trở , ngươi chỉnh đốn thái độ, đàng hoàng tu luyện!"

"Chờ đến khi thấy thời cơ tới, ắt sẽ truyền cho ngươi công pháp."

Phượng Khê vỗ vỗ đầu nó: ", Vô Tận Chi Hải và Cực Địa Băng Nguyên cũng mang chút đặc sản về cho ngươi. Ăn thử !"

đoạn liền ném cho nó mấy con cá cùng xác một yêu thú hệ băng.

Kim Mao Toan Nghê ăn .

vì cảm động.

Phượng Khê thật sự .

!

Chỉ nàng thật lòng đối xử với !

khi “dỗ ngon dỗ ngọt” xong Kim Mao Toan Nghê, Phượng Khê về sân nhỏ, bắt đầu chuyên tâm tu luyện.

Nàng bình thường thì cà lơ phất phơ lười biếng, nỗ lực lên thì chính cũng thấy sợ!

Hai tháng liên tiếp, ngoại trừ ngày ngày đến thỉnh an Tiêu Bách Đạo, thì ngay cả sân cũng chẳng bước , chuyên chú tu hành.

Hôm nay, đang vận công điều tức, nàng bỗng cảm giác đan điền dị động.

Một cọng linh căn kim sắc từ từ nhô lên Kim linh căn!

Phượng Khê còn kịp vui mừng thì sắc mặt liền cứng .

Ba cọng linh căn còn lập tức nhào đến vây công Kim linh căn!

Đánh cho Kim linh căn một trận t.h.ả.m thiết, đ.á.n.h lún trở !

Phượng Khê: "……"

Nàng lẳng lặng lấy chủy thủ.

Ba cọng linh căn lập tức run lên, đồng tâm hiệp lực kéo Kim linh căn ngoài.

Kim linh căn kéo , tự xoay thành hình trái tim.

Phượng Khê: "……"

Quả nhiên, cái nào đèn cạn dầu.

khi Kim linh căn xuất hiện, thương thế trong đan điền nàng cũng khôi phục rõ rệt, chỉ còn sót vài vết rách nhỏ.

Tiêu Bách Đạo tin, đến nhe cả răng: “Cho dù Tứ linh căn cũng chẳng ! Quan trọng đồ khỏe mạnh!”

Hôm nay, Tiêu Bách Đạo nhận một phong truyền thư do Hồ Vạn Khuê gửi tới.

xong, ông suýt nữa phun một ngụm .

Trong thư đại khái : Ngự Thú Môn một đám trứng linh thú, vốn nên phá xác từ lâu đến giờ vẫn chẳng thấy động tĩnh. mời Phượng Khê đến giúp xem cách nào .

Tiêu Bách Đạo nghẹn lời: “Phượng Khê gà mái ấp trứng?!”

Ban đầu, ông định từ chối.

Hồ Vạn Khuê mở một chuỗi chỗ dài ngoằng, thậm chí còn cam đoan mời ăn ở yến tiệc linh thú ba ngày ba đêm!

Tiêu Bách Đạo nghĩ nghĩ thôi thì một chuyến cũng , cùng lắm coi như du lịch dưỡng sinh!

Quân Văn ăn liền xung phong xin theo.

Tiêu Bách Đạo nghĩ bụng: Thêm một cái miệng cũng thêm một miếng thịt, mang theo cũng chẳng .

Nếu ngại mặt mũi, ông còn mang theo nguyên đội ngũ t.ử qua đó ăn ké!

Lúc xuất phát khỏi sơn môn, Phượng Khê té ngã cái nữa.

Nàng vỗ trán ngộ : “Rõ ràng do cái đầu tiên tới Huyền Thiên Tông, khấu chín chín tám mươi mốt cái dập đầu với tổ sư gia, hiện giờ nhân quả tới thu nợ!”

Tính , khấu thì khấu! Củng cố hình tượng cũng !

Dù Phượng Khê góp cho Tiêu Bách Đạo ít linh tài, giúp tình hình tài chính Huyền Thiên Tông đỡ hơn đôi chút, Tiêu Bách Đạo xưa nay tiết kiệm quen , vẫn cảm thấy ngự kiếm tiết kiệm nhất.

, ba thầy trò cưỡi kiếm mà .

Phượng Khê vẫn như cũ buộc cho một cái “đai an ”, còn mạnh miệng tuyên bố:

“Đường tu tiên muôn vàn dặm, an một! Ngự kiếm quy phạm, nhân hai hàng lệ rơi!”

=========


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...