Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 91: Tới nhà hắn cái là bị bắt đi làm khổ sai luôn
đường chung coi như thuận lợi, chỉ Tiêu Bách Đạo chẳng làm gì vẫn cứ xem Phượng Khê biểu diễn tạp kỹ suốt dọc đường.
Tỷ như: đại bàng xoay , gà trống một chân, chuồn chuồn chạm nước…
Gợi ý siêu phẩm: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm đang nhiều độc giả săn đón.
Trái tim lão Tiêu Bách Đạo lúc cao lúc thấp, hành đến mức về cũng đành... c.h.ế.t lặng.
Thậm chí lão còn bắt đầu hoài nghi, cái mộc kiếm mà nàng cưỡi , tám phần cố ý chọn!
mà... khả năng ?
Chỉ một thanh mộc kiếm tầm thường, thế nào cũng xứng với bảo bối đồ nhi lão!
Thế , Tiêu Bách Đạo âm thầm hạ quyết tâm đợi đến khi đan điền Phượng Khê khôi phục, nhất định sẽ đưa nàng đến Vạn Kiếm Bích chọn một thanh linh kiếm thật !
Đồ nhi lão thông minh lanh lợi, chắc chắn thể câu một thanh kiếm duyên linh!
Một thì hai . Một lạ, hai quen, mãi sẽ nên duyên thôi!
Hôm nay, ba thầy trò đến Ngự Thú Môn.
Hồ Vạn Khuê đích tận ngoài sơn môn nghênh đón, cho Tiêu Bách Đạo đủ thể diện.
Nếu , nhiều lắm cũng chỉ chờ trong chính điện cùng.
đại ngộ long trọng như thế, bộ đều nhờ Phượng Khê cứu mấy Hình Vu trong chuyến Cực Địa Băng Nguyên.
khi Tiêu Bách Đạo và Hồ Vạn Khuê hàn huyên vài câu, Phượng Khê tủm tỉm thi lễ với Hồ Vạn Khuê, một tiếng "Hồ sư thúc", kêu đến thiết vô cùng.
Hồ Vạn Khuê cũng híp mắt, mặt mày hiền hòa dễ gần.
Tiêu Bách Đạo bên cạnh, lòng đau như cắt, ghen đến mặt nứt cả .
Thậm chí chút hối hận vì đồng ý theo chuyến !
nghĩ đến những chỗ Hồ Vạn Khuê hứa hẹn, đành nhịn.
Hồ Vạn Khuê trò chuyện với Phượng Khê thêm mấy câu, sang với Tiêu Bách Đạo:
“Tiêu chưởng môn, mời trong!”
Tiêu Bách Đạo bước thong thả, cùng hai đồ tiến sơn môn Ngự Thú Môn.
Phượng Khê giờ chút ám ảnh với cái gọi “sơn môn”, chân nhấc cao, bước nhẹ nhàng, vô cùng cẩn thận khi bước qua ngạch cửa.
Màn rơi mắt t.ử Ngự Thú Môn, thành biểu hiện tôn kính môn phái, kính trọng tiền bối.
ít âm thầm gật đầu: khó trách mấy Hình Vu trở về cứ khen nàng mãi, tiểu cô nương nhân phẩm tệ.
Phượng Khê nhờ “chó ngáp ruồi” mà vớ một đợt hảo cảm miễn phí, nhẹ nhõm thở phào một .
Xem chỉ Tổ sư gia Huyền Thiên Tông già mà đắn, chứ Tổ sư gia nhà thật sự đắn đàng hoàng!
khi sơn môn, Phượng Khê trông thấy phía nhiều bạch hạc.
Hình Vu ghé tai nàng nhỏ: “Tiểu sư , đây trường vũ hạc, chuyên dùng để bộ trong tông môn, chọn cho con xinh nhất!”
Quân Văn trừng mắt lườm Hình Vu một cái Phượng Khê tiểu sư Quân Văn !
Ngươi dựa cũng gọi tiểu sư ?
Thật da mặt dày như tường thành!
, ngươi căn bản hổ gì luôn!
Hình Vu quả thật chọn cho Phượng Khê một con trường vũ hạc to đầu nhất, lông vũ sáng bóng, hết sức bắt mắt. còn ân cần đỡ Phượng Khê lên.
đó…
chọn cho Quân Văn một con gầy trơ xương, lông còn rụng gần sạch, hói đầu!!
Quân Văn tức đến nỗi suýt xịt khói mũi!
cũng tiện nổi khùng, đành trừng Hình Vu một cái sắc bén như phi kiếm.
Theo Hồ Vạn Khuê cưỡi đầu hạc dẫn đường bay , các trường vũ hạc còn cũng lượt cất cánh.
Ngay lúc , trong thần thức Phượng Khê vang lên tiếng gào thê t.h.ả.m tiểu hắc cầu:
“Chủ nhân! thấy thật đáng cho ngươi!
Con trường vũ hạc cũng chim, tiểu chim béo cũng chim, vì cái gì nó làm tọa kỵ mà tiểu chim béo thì ?!
Suy cho cùng, vẫn do tiểu chim béo quá phế! ai cưỡi nó cả!
Cũng may chủ nhân lòng nhân từ thu nó về, bằng nó ngoài đường cũng ai thèm ngó!”
Tiểu chim béo chớp đôi mắt đậu xanh, rơi xuống một giọt nước mắt cảm động:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-91-toi-nha-han-cai-la-bi-bat-di-lam-kho--luon.html.]
“Chủ nhân, nó đó… thật sự quá vô dụng…
xứng với tình yêu ngươi dành cho !
với ngươi, hu hu hu…”
Phượng Khê: “……”
Một bên cáo già chuyên kiện cáo vu vạ, một bên tiểu bạch liên yếu đuối đáng thương!
Rốt cuộc tạo nghiệt gì mà thu hai cái đồ phá gia chi t.ử về làm thú cưng thế hả trời?!
Thôi thì... cứ dạy dỗ một trận cho hả giận tính tiếp!
Vì , nàng lôi tiểu hắc cầu giáo huấn một trận trò.
Đừng bỏ lỡ: Bố Mẹ Trộm Bưu Kiện Cho Em Gái, Tôi Trúng Mười Triệu Liền Đoạn Tuyệt, truyện cực cập nhật chương mới.
Tiểu chim béo thì trong lòng hớn hở, nghĩ thầm: "Hừ, đấu với ? dìm c.h.ế.t ngươi trong vũng nước bẩn luôn!"
Mười lăm phút , trường vũ hạc hạ xuống đài ổ chủ phong.
Hồ Vạn Khuê dẫn Tiêu Bách Đạo chính điện.
đôi ba câu hàn huyên xã giao, Hồ Vạn Khuê liền lệnh cho dọn tiệc.
Tuy rằng phần lớn ở đây tu luyện đến cảnh giới cần ăn uống (tích cốc), thức ăn trong yến tiệc đều linh thực, lợi lớn cho tu luyện, ai nỡ bỏ qua!
Ngự Thú Môn nuôi vô linh thú, trong đó một bộ phận... nuôi để ăn. Đây cũng nhập chính tông môn.
Ba thầy trò Huyền Thiên Tông ban đầu còn làm bộ rụt rè, dè dặt một chút, chỉ vài nhịp hô hấp lập tức... ăn như rồng cuốn!
Dù Phượng Khê dạo gần đây ăn ít hải sản ở Vô Tận Chi Hải và thịt yêu thú vùng Băng Nguyên Cực Địa, đầu bếp Huyền Thiên Tông sánh nổi tay nghề nhà chứ!
xem, sắc – hương – vị đủ đầy, ăn một miếng rơi nước mắt vì ngon!
bữa ăn no say, Hồ Vạn Khuê mới đề chính:
“Lứa trứng linh thú theo lý thì nửa tháng phá xác , tới giờ vẫn thấy động tĩnh gì.
Nếu trứng linh thú bình thường thì còn đỡ, đằng trứng linh thú cấp Địa, mà bỏ thì tổn thất lớn lắm!
Lão Tiêu , thật sự hết cách , nên mới mời thầy trò các ngươi tới giúp xem nghĩ biện pháp gì .”
Kỳ thực ban đầu Hồ Vạn Khuê cũng định để Phượng Khê nhúng tay chuyện , đều do Hình Vu đề xuất.
“Sư phụ, Phượng Khê tiểu sư chỉ mất hơn một canh giờ học xong ngự thú pháp quyết, còn ký khế ước với một con Gấu Tuyết cảnh giới Kim Đan hậu kỳ ở vùng băng nguyên, điều đó lên gì?
lên thiên phú ngự thú cực cao!
tìm nguyên nhân trứng chịu phá xác thì ?”
Hồ Vạn Khuê ban đầu vẫn , chịu nổi Hình Vu cứ líu ríu suốt ngày, thêm việc bản cũng chẳng biện pháp nào khác, đành liều dùng ngựa c.h.ế.t mà coi như ngựa sống chạy chữa.
Kỳ thực, cũng chẳng đặt mấy kỳ vọng Phượng Khê.
mà đến , thôi thì cũng diễn cho tròn vai.
Vì , cùng tới Phu Hóa Đường Ngự Thú Môn.
Trong Phu Hóa Đường mấy động chuyên phu hóa linh thú, càng nhỏ thì chứng tỏ yêu cầu càng cao, trứng càng quý.
, họ tiến phu hóa động 2.
bước , Phượng Khê cảm nhận linh khí dày đặc đến mức suýt nữa sặc.
Trong động hai ổ rơm bện bằng linh thảo đặc biệt, mỗi ổ đặt một quả trứng linh thú.
Tiêu trưởng lão – phụ trách động 2 – lên tiếng:
“Chúng kiểm tra từng quả , đều thở sinh mệnh, trứng c.h.ế.t.
Trong quá trình phu hóa cũng phát sinh dị thường gì, chỉ mãi chịu phá xác, khiến lo sốt cả ruột!”
Phượng Khê hỏi:
“Ngài thử qua những biện pháp nào ?”
Tiêu trưởng lão thở dài:
“Thôi hóa bằng linh khí, gọi mẫu thú tới bên cạnh, dùng hương dẫn thú... chung biện pháp thể dùng đều dùng cả .”
Phượng Khê chớp chớp mắt:
“ thử... chiên, xào, luộc, hấp gì đó ?”
Tiêu trưởng lão: “……”
: “……”
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.