Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 906: Ngươi sửa cả tổ tông nhà ta luôn hả?!
Đăng Vân Thụ cứ tưởng Phượng Khê sắp xuống tay chặt cây, ai ngờ nàng bảo đám Lạc Trần lui hẳn xa cả một đoạn lớn.
Đăng Vân Thụ bĩu môi thầm nghĩ, xem con nha đầu ch/ết tiệt lúc chỉ mạnh miệng, giờ thì sợ , bắt đầu đổi ý đây.
Cũng , với mấy cái tên phế vật mà cũng đòi chặt cây? mơ giữa ban ngày!
Nó còn đang đắc chí, thì thấy Phượng Khê lôi hơn chục bao tải to tướng từ trong nhẫn trữ vật, phát cho đám Lạc Trần.
“Các , theo cùng ném phù triện! Cho nổ cái cây vương bát đản luôn!”
Đăng Vân Thụ: “……”
Đây Trường Sinh Tông cửa hàng bán phù triện ? Tại nhiều phù triện đến thế?!
Còn kịp nghĩ xong, đám Lạc Trần lệnh Phượng Khê, đồng loạt ném một đống phù triện như mưa.
Trông chẳng khác gì mấy con rối vô hồn chuyên ném bừa phù triện!
Bọn họ giờ đầu óc cuồng cả đám. Dù ai nấy đều Phượng Khê thiên phú chế phù cực cao, dù gì nàng cũng từng phá kỷ lục trong Lôi Động Tâm Vạn Phù, đốt tới 1888 lồng đèn!
dù thiên phú, cũng thể chế đống phù triện khủng như chứ? Cho dù nàng ăn ngủ ngày đêm vẽ phù, cũng thể họa nổi ngần !
Còn nữa… thật sự chặt cây á? Liệu khả thi ?
Dù trong lòng bọn họ chấn động nhẹ, vẫn chậm trễ làm theo lời nàng.
Từng đợt phù triện đồng loạt bay về phía Đăng Vân Thụ.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên miên dứt, đất rung bần bật.
Đăng Vân Thụ nổ đến mức cây lắc lư như lá rụng trong gió thu!
nhanh, nó bình tĩnh , thi triển thần thông, khiến bộ phù triện hóa thành tro bụi giữa trung.
Một tràng âm thanh xào xạc vang lên, như tiếng nhạo nó, khinh thường đám Phượng Khê chỉ chơi mấy trò mèo vặt!
Phượng Khê cũng tức giận, điềm nhiên thu bao tải nhẫn trữ vật, còn giơ ngón cái về phía nó:
“Xem ngươi cũng bản lĩnh đấy!”
Đăng Vân Thụ lạnh giọng: “Các ngươi chẳng qua chỉ lũ kiến con húc cây, châu chấu đá xe mà thôi! Khuyên các ngươi nhân lúc còn sớm, từ bỏ cái suy nghĩ viển vông đó !”
Phượng Khê chậc chậc tấm tắc: “Ngươi cũng học vấn phết nha, còn dùng thành ngữ cơ đấy!”
Đăng Vân Thụ: “……”
nghi ngờ ngươi đang mỉa đó! mạnh mẽ luôn!
Phượng Khê nghiêng đầu, tò mò hỏi:
“ cây non, ngươi chỉ phòng thủ mà đ.á.n.h trả bọn ? chỉ cần bọn trèo lên cây thì ngươi cách gì công kích ?
Mà cho dù đ.á.n.h , ít nhất cũng thể thi triển uy áp chứ? Chẳng lẽ uy áp ngươi chỉ dùng một thôi ? Giờ cạn kiệt ?”
Đừng bỏ lỡ: Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác, truyện cực cập nhật chương mới.
Đăng Vân Thụ tức đến thổ huyết!
Ngay lập tức thi triển uy áp nữa.
Tuy Phượng Khê chẳng hề hấn gì, đám Lạc Trần bắt đầu cảm thấy ảnh hưởng.
Cũng may bọn họ hiện giờ cách khá xa, so với thì đỡ hơn đôi chút.
Phượng Khê lớn tiếng than thở, than diễn:
“Ôi chao ôi, ngươi thật sự còn phóng uy áp ? Hù ch/ết !
Đầu , khuỷu tay , cái xương hông , ôi đều hết! Ngươi xem, tức tức cơ chứ?”
Đăng Vân Thụ tức đến mức cây rung bần bật, lá rụng lả tả!
Cái con nha đầu c/hết tiệt , chọc tức điên!
Giận quá mất khôn, nó tăng mạnh uy áp lên.
Đám Lạc Trần còn tạm chịu , vài t.ử yếu hơn thì cũng nổi, loạng choạng ngã.
Phượng Khê sang bảo:
“Đây cơ hội hiếm để mở rộng thần thức đó, các xuống tu luyện ! Dù với cách , nó cũng làm gì các .”
Đám Lạc Trần mắt sáng rỡ, lập tức khoanh chân đả tọa.
Đăng Vân Thụ: “……”
Mặt dày!
Mấy thật sự quá mặt dày!
dùng uy áp để áp chế các ngươi, các ngươi dùng để tu luyện thần thức?! thể đừng quá đáng như ?!
lợi dụng ? mơ !
Nghĩ đến đây, Đăng Vân Thụ liền thu hồi uy áp.
Ai ngờ thu nửa chừng, một viên gạch tổ bố to đùng từ trời giáng xuống đập thẳng thức hải nó!
Phượng Khê chọc tức đến phát điên, lúc đang thu uy áp khiến thần thức suy yếu, cú trúng quá chuẩn!
Đăng Vân Thụ chỉ cảm thấy thức hải nổ ầm một tiếng, cây cũng khẽ lắc lư theo.
Nó còn tưởng Phượng Khê sẽ tiếp tục đ.á.n.h thêm, ai ngờ thấy nàng tay nữa.
Chỉ thấy Phượng Khê mỉm hỏi:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-906-nguoi-sua-ca-to-tong-nha--luon-ha.html.]
“Vui ?”
Đăng Vân Thụ: “……”
Vui cái đầu ngươi !
Ai gọi cái vui?!
mà, cú đập , Đăng Vân Thụ cũng dám xem thường Phượng Khê nữa.
Nó quyết định... đổi kịch bản chơi.
"Tiểu nha đầu, ngươi chút bản lĩnh đấy.
Chi bằng ngươi mau mau leo lên cây , chắc chắn thể hái một quả Đăng Vân Quả, cớ gì cứ phí thời gian nơi ?
Làm thì nên nghĩ cho bản , lo gì chuyện sống chế/t khác?
thể cam đoan với ngươi, ngươi chỉ dễ dàng lấy một quả, còn tặng thêm cho ngươi vài món trợ tu luyện, thế nào hả?"
Đám Lạc Trần đều giật trong lòng, đặc biệt mấy t.ử tu vi thấp hơn.
Phượng Khê liệu động tâm ?
thật thì, nếu bọn họ trong cảnh , chắc cũng lung lay. Suy cho cùng, con vốn ích kỷ.
Ngay khi bọn họ còn đang miên man suy nghĩ, chỉ thấy Phượng Khê mỉm nhàn nhạt:
"Tiểu cây non , hòa đàm thì cũng thành ý chút chứ!
Một quả Đăng Vân Quả? Ít quá !
Thế , ngươi đưa hết 60 quả cho , sẽ chặt ngươi nữa, thế nào?"
Đăng Vân Thụ: "……"
Ngươi chắc cướp sạch đấy chứ?!
Phượng Khê vẫn thản nhiên tiếp:
"Ngươi thể công kích chúng , cũng chẳng dám tùy tiện áp chế nữa, thì lấy gì để mặc cả với ?
Chúng chỉ cần kiên trì, chắc chắn thể chặt ngươi ngã!
Ngươi định lưng còn nhóm t.ử thí luyện tới nữa ?
Yên tâm, bọn họ nhất thời tới !
Cho dù bọn họ tới, cũng cách thuyết phục họ gia nhập đội chặt cây !
tin thì ngươi cứ thử xem!"
Đăng Vân Thụ " tin", dáng vẻ đầy tự tin Phượng Khê, nó thấy... hình như cũng khả năng.
"Tiểu cây non, thế , cũng làm khó ngươi.
cần đưa 60 quả, đưa 54 quả thôi, coi như mỗi lui một bước, ai đường nấy.
Còn sáu quả ngươi giữ mà dụ dỗ mấy ."
Đăng Vân Thụ: "……"
Ngươi gọi cái làm khó hả?!
Nó đang định từ chối thì Phượng Khê tiếp:
"Tiểu cây non , thật còn nhiều chiêu lôi , chỉ lòng mềm yếu, nỡ làm tuyệt tình quá thôi.
Xem thêm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ví dụ như… nếu ngươi thật sự chọc phát điên, sẽ lấy mấy chục khối hỏa tủy vạn năm đốt ngươi, dù ngươi lợi hại cỡ nào, lửa thiêu thì liệu chịu nổi ?"
Đăng Vân Thụ: "……"
lửa thổi c/hết luôn cho ?!
Mấy chục khối hỏa tủy vạn năm?
Ngươi tưởng Thôn Hỏa Hưu chắc?!
Ngay đó, Phượng Khê lấy một chiếc hộp ngọc, mở nắp đưa cho Đăng Vân Thụ xem, bên trong thật sự một khối hỏa tủy vạn năm đỏ rực!
Phượng Khê ung dung thu hộp ngọc , tủm tỉm :
" khôn để lộ , mấy món còn trưng nữa. Dĩ nhiên, ngươi cũng thể tin, dù thì… đầu óc ngươi cũng lắm."
Đăng Vân Thụ: "……"
Ngươi thể năng đàng hoàng hơn ?!
Phượng Khê thu hộp ngọc xong, thong thả tiếp:
"Dù hỏa tủy vạn năm đốt ch/ết ngươi, thì vẫn còn một chiêu lợi hại hơn nữa.
Ngươi thấy tên cao to trông như giữ cầu đá phía ?
Ngươi mà thật sự chọc điên lên, sẽ gọi tới trợ chiến! Tuy chẳng gì tài ba, giỏi rút hành lắm!"
Đăng Vân Thụ: "……"
Ngươi mới hành, cả nhà ngươi đều hành!!
còn gọi cây non, giờ ngươi sửa thành cây hành ?
Cả tổ tông , ngươi cũng đổi họ luôn hả?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.