Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 907: Hắn đúng là rất xứng làm tông chủ đấy!
Tuy Đăng Vân Thụ vẫn tin tưởng Phượng Khê thật sự thể gọi yêu thú trấn giữ ở cầu đá đến giúp đỡ, trong lòng cũng thấp thỏm lo âu.
Dù , nó vẫn ý định đồng ý với điều kiện Phượng Khê.
Làm thế chẳng quá yếu thế !
Lúc , Phượng Khê bật : “Ha ha ha.”
Chỉ , tiếng ... thế nào cũng chẳng giống lành phát .
Nhóm Lạc Trần Phượng Khê mà đồng loạt lộ vẻ đồng tình, trong lòng ai nấy đều thầm than: trách thường thầy t.h.u.ố.c khó chữa bệnh cho chính . Đội trưởng khuyên khác gỡ bỏ khúc mắc thì giỏi lắm, mà bản mang nặng tâm ma thế !
Đăng Vân Thụ hiểu lầm!
Nó tưởng đám Lạc Trần đang thương hại nó, lập tức tức đến phát run!
Đám kiến hôi các ngươi mà cũng dám thương hại ?
Thật sống ch/ết!
nghĩ nghĩ ... chẳng lẽ nụ gian trá con nhóc ch/ết tiệt điềm báo cho chuyện gì kinh khủng sắp xảy ?
Trong lòng Đăng Vân Thụ bỗng sinh bất an.
Phượng Khê chán mới mở miệng:
“Hành Lá , ngươi ngốc, quả nhiên ngươi đồ đầu óc đơn giản!
Ngươi nghĩ đến , với tính cách thiếu đạo đức, bốc đồng bày trò , ngươi dám đẩy lên cây... sợ làm chuyện gì kinh thiên động địa, trời dung, đất tha ?
Ví dụ như, khắc vài chữ lên thể ngươi chơi?
Ví dụ như... cạo trọc đầu ngươi làm kỷ niệm?
Ví dụ như... bẻ cành làm đồ thủ công mỹ nghệ?
…”
Phượng Khê càng , lòng Đăng Vân Thụ càng lạnh toát.
những cái khác, riêng vụ bẻ cành thôi khiến nó nổi da gà !
Tuy cảm thấy khả năng lớn, nhỡ thì ?
Nếu thực sự mọc thứ gì đó kỳ quái , nó còn nó nữa ?!
Còn cái bài kiểm tra nó chuẩn sẵn cho Phượng Khê, giờ chỉ thấy giống như mấy đề bài cho điểm, chẳng đáng gì!
Phượng Khê thậm chí còn lòng kể cho nó một chuyện xưa, đại khái một con hầu yêu (yêu khỉ) chui bụng một con yêu quái khác, khiến đối phương sống dở ch/ết dở!
Do nàng kể quá sống động, Đăng Vân Thụ bỗng tưởng tượng chính con yêu quái , mà trong cây đang một bầy hầu yêu sắp chui ...
Nó run cầm cập.
Thật sự quá kinh khủng!
Phượng Khê chuyển giọng, tiếp lời:
“Hành Lá , khảo hạch chẳng qua để chọn tài, ngươi cũng thành sứ mệnh . Cho dù ngươi đem Đăng Vân Quả tặng cho bọn , thì cũng chẳng ai bắt bẻ gì .
Thời gian chi bằng nghỉ ngơi, dưỡng sức mà đối phó lũ phía . bọn họ đông hơn bọn , đối phó với bọn họ chẳng càng tính khiêu chiến hơn ?
Ngươi thông minh thế, chắc chắn thấy lời cũng lý ?”
Đăng Vân Thụ: “……”
Nếu lời ngươi lý, chẳng chính tự nhận kẻ ngốc ?!
Thật lòng mà , nó cũng dây dưa với Phượng Khê thêm nữa.
Nàng chuyện quá dọa !
Đặc biệt cái vụ hầu yêu !
Nó thậm chí bắt đầu cảm thấy Phượng Khê chính con hầu yêu đó!
Những chuyện thiếu đạo đức nàng kể, tám phần mười từng tự tay làm thật !
Chỉ , nếu giờ chịu thua dễ dàng thì quá mất mặt.
Đang lúc nó còn lưỡng lự, Phượng Khê sang nhóm Lạc Trần hô lớn:
“Còn ngẩn làm gì? Còn mau cảm tạ tiền bối Đăng Vân Thụ đại nghĩa?!”
Đám Lạc Trần: “……”
Hả? còn gọi "Hành Lá" ? chớp mắt thành "tiền bối Đăng Vân Thụ" ?
đội trưởng , chúng cứ làm theo thôi!
Thế cả bọn đồng loạt khom hành lễ:
“Đa tạ tiền bối Đăng Vân Thụ đại nghĩa!”
Xem thêm: Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Đăng Vân Thụ suýt .
Cuối cùng!
Nó cũng giành danh hiệu !
Về phần Phượng Khê cúi đầu hành lễ cùng đám Lạc Trần, nó chọn cách giả vờ thấy.
Nó ho khẽ hai tiếng, lên giọng:
“Cũng , nếu mục tiêu khảo hạch thành, sẽ làm khó các ngươi nữa. Cầm lấy Đăng Vân Quả !”
Đám Lạc Trần vội vàng đưa tay , trong chớp mắt, mỗi đều một quả trong tay.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-907-han-dung-la-rat-xung-lam-tong-chu-day.html.]
Quả màu vàng kim, tỏa hương thanh mát.
Phượng Khê nhếch môi, líu lưỡi:
“ ngon quá mất, ngươi cho xin thêm sáu quả nữa ăn chơi?”
Đăng Vân Thụ thật sự mắng nàng cút ngay!
... dám.
Im lặng tôn nghiêm cuối cùng nó.
Phượng Khê thì chỉ đùa thôi, dù đám quả chỉ diễn hóa từ trận pháp, căn bản thể ăn .
Huống chi, chuyện gì cũng nên chừa đường lui. Nếu cho bốn phe liên minh lấy quả nào, nhỡ bốn vị Thái Thượng Trưởng Lão nổi đóa thật thì phiền toái to!
Làm để đường, còn dễ gặp .
Nghĩ đến bốn vị Thái Thượng Trưởng Lão, để phòng bất trắc, nàng hỏi thêm một câu:
“Ngươi đưa Đăng Vân Quả cho bọn như , tính vi phạm quy định ? Chúng tính danh chính ngôn thuận vượt ải chứ?”
Đăng Vân Thụ tức tối gật đầu.
Phượng Khê nhướng mày:
“ nếu khác đồng ý thì ?”
Đăng Vân Thụ hừ lạnh một tiếng:
“Chỗ do trấn giữ, đương nhiên quyền quyết định!”
Phượng Khê lén lút thu hồi Lưu Ảnh Thạch, yên tâm hẳn.
Trận pháp bên ngoài chỉ nổ banh chảo, mà cả phòng ốc cũng nổ tung theo!
“, , nhầm ? Đăng Vân Thụ thật sự đưa cho đám Phượng Khê tới tận 54 Đăng Vân Quả Quả?!”
“Ngươi nhầm , thật đấy! Đám Phượng Khê chẳng cần trèo cây, chỉ vài câu vớ vẩn ôm cả đống quả về tay!”
“ cách khác, cả đám t.ử Ngộ Đạo Phong đều giành suất Hạo Thiên Kính? Còn bốn phong còn chia vỏn vẹn sáu suất?! Trời ạ, quá t.h.ả.m luôn đó!”
“Thảm cái nỗi gì! Ai bảo bọn họ vô dụng! gì khác, chỉ riêng chuyện họ bỏ rơi đồng môn thua xa Phượng Khê ! t.h.ả.m cũng đáng đời!”
...
Bốn vị phong chủ lúc mặt mũi trắng bệch như mấy con tiểu qu/ỷ!
Tổng cộng cả bốn phong cộng mà chỉ ... sáu suất?
Rõ ràng đó họ dự đoán thấp nhất cũng chiếm 55 suất, thậm chí còn ôm mộng độc chiếm cả 60 suất mà!
Giờ thì , kết quả vỏn vẹn sáu?
Một phong nổi hai suất?
thế thà khỏi tổ chức cái buổi tuyển chọn thí luyện làm gì cho nhục mặt!
Nghĩ lúc bốn vị thái thượng trưởng lão còn hùng hồn thề thốt, nào sẽ lập nên kỷ lục mới trong lịch sử!
Kỷ lục mới đây ? kỷ lục ê chề thì hơn!
Bốn lão già giờ như mấy pho tượng gỗ cứng ngắc tại chỗ, nhúc nhích lấy một chút, đến mắt cũng chẳng buồn chớp.
Cả đời theo đuổi danh tiếng, giờ một sớm tan thành mây khói!
Một đời danh giờ hóa thành trò !
Trông họ giờ chẳng khác nào bốn cái lão phế vật xếp hàng chờ nghỉ hưu!
Khổ thì khổ... mà vẫn chút vui!
Ngộ Đạo Phong thì ? t.ử reo hò nhảy nhót khắp nơi! Bấy lâu nay bốn phong còn đè đầu cưỡi cổ, hôm nay cuối cùng cũng ngẩng cao đầu !
Từ nay xem ai còn dám bọn họ đám cha , ai yêu thương nữa?!
Bọn họ Phượng Khê!
thì , thật Phượng Khê chính cứu tinh họ!
Hoài trưởng lão mừng rỡ nhảy cẫng lên, mấy cái thể diện trưởng lão gì đó ông vứt sạch!
Chính ông đề xuất để ba Phượng Khê tham gia thí luyện đó nha!
Ông đây đại công thần!
Còn Tư Mã tông chủ? Khỏi !
Dùng hết cả sự tự chủ mới giữ khuôn mặt nở toác vì !
Sảng khoái!
Thật sự quá sảng khoái!
Bọn ngươi bốn vị thái thượng trưởng lão thì ? vẫn thua bét bát, quần còn chẳng giữ nổi đó ?
54 suất tiến Hạo Thiên Kính!
Đây cơ duyên lớn cỡ nào chứ!
Gợi ý siêu phẩm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ đang nhiều độc giả săn đón.
Đợi bọn họ từ Hạo Thiên Kính , tu vi chắc chắn sẽ tăng mạnh!
Lúc đó, kiểu gì chẳng bỏ xa bốn phong cả một con phố!
Nghĩ chuyện từng "dẫn sói về nhà" mà thấy sáng suốt làm !
Quả nhiên ông đây một tông chủ xứng chức!
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.