Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 908: Dù là lúc nào, lễ nghi cũng không thể bỏ được!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong góc tối, Doãn trưởng lão suýt nữa thì ngã lăn !

Nếu vẫn còn giữ chút lý trí, ông thật sự tuyên bố ngay mặt : ba đứa nhóc đều đồ !

thì ông thể làm trưởng lão hộ phái Trường Sinh Tông chứ?

Trong khối “Tuệ Nhãn Thức Châu” , còn ai dám lên tiếng nữa ?!

Tiểu t.ử Tư Mã còn dám thiên vị, đây mà gọi thiên vị ? rõ ràng đang vì Trường Sinh Tông vun bồi nhân tài!

Trong trận pháp, đám Lạc Trần đờ như tượng gỗ.

Tới tận lúc , bọn họ vẫn cảm thấy như đang mơ.

Đặc biệt những t.ử ban đầu chẳng dám mơ mộng gì.

Bọn họ cứ tưởng tham gia tuyển chọn chỉ để làm nền cho đám Lạc Trần, vì ai cũng tự hiểu trình thế nào, làm gì cửa lấy tư cách Hạo Thiên Kính.

Kết quả giờ ?

Đến cả pháp bảo đội trưởng dạy dùng cũng kịp lôi !

Cái gì mà châm ngòi ly gián, cái gì mà đổi trắng đen…

chuyện qu/ỷ quái!

trách thì trách bốn phong liên minh quá vô dụng, đến gót chân bọn còn đuổi kịp!

, họ vô dụng, mà đội trưởng bọn quá đỗi minh thần võ!

Tin Phượng Khê, sống đến vạn năm!

Câu chân lý!

Tất cả bọn họ đều Phượng Khê với ánh mắt cảm kích và sùng bái, kẻ xúc động đến rơi nước mắt, thậm chí còn lập tức dập đầu lạy nàng một cái!

rằng, giành tư cách Hạo Thiên Kính chính giành cơ duyên, ân tình lớn như trời!

Phượng Khê như gió xuân phất qua mặt:

“Lát nữa nếu ai lấy Đăng Vân Quả, nhớ bóp nát ngọc bài mà ngoài nhé!

còn đợi bên liên minh bốn phong tới để từ biệt một tiếng mới ngoài, dù cũng lễ phép.”

Đám Lạc Trần: “……”

Ngươi chắc tạm biệt họ, chứ đào hố chôn đấy chứ?

lời Phượng Khê chính thánh chỉ, ai dám cãi? Cả đám ngoan ngoãn bóp nát ngọc bài rời khỏi.

Quân Văn và Cảnh Viêm cũng dặn dò Phượng Khê vài câu, theo họ ngoài.

chắc giúp gì, thôi thì đừng kéo chân , để tiểu sư thoải mái phát huy.

Chờ sạch, Phượng Khê mới sang Đăng Vân Thụ:

“Hành Lá , hai cá độ mười khối linh thạch nha!”

Đăng Vân Thụ: Thật cái đồ mặt dày vô đối!

Phượng Khê chẳng buồn để ý nó vui , toe toét:

“Ngươi tính xử lý đám tới thế nào? Cho leo cây luôn thì nhẹ quá !

, cắt đường phát tài khác chẳng khác gì gi/ết cha , hai hợp lực, gi/ết luôn cả cha bảy đời tám họ tụi nó ?”

Đăng Vân Thụ: “…… Ý ngươi gì?”

“Chờ bọn họ tới, ngươi bảo leo cây thì nộp phí, mỗi 100 vạn linh thạch.

Đám đó giàu đến phát ngấy, chắc chắn sẽ đồng ý!

Lúc đó với ngươi chia đôi tiền!”

Đăng Vân Thụ: “…… Ngươi Tì Hưu chuyển thế đấy ?!”

Phượng Khê trừng mắt nó: “Ngươi quản Tì Hưu con muỗi hút m/áu làm gì, chỉ hỏi ngươi: làm làm?”

Đăng Vân Thụ do dự chút: “Cũng , chỉ … bọn họ chịu ngoan ngoãn nộp tiền ?”

Phượng Khê còn tưởng phí lưỡi lắm mới thuyết phục , dù Đăng Vân Thụ cũng một diễn sinh trận pháp, linh thạch với nó tác dụng gì, ai dè nó gật đầu cái rụp.

Xem , thứ gì đời cũng tham cả!

Nàng ranh mãnh:

“Bọn họ giờ tâm trí đều Đăng Vân Quả làm cho mụ mị, chắc chắn sẽ chịu chi!

mà, 100 vạn chỉ tiền cửa thôi nhé, leo lên còn theo thứ tự nữa chứ? với ngươi tổ chức đấu giá, ai trả giá cao lên , đám nhiều tiền nhất định sẽ tranh hô giá, chừng lên tới một ngàn vạn luôn đó!”

Đăng Vân Thụ rung cả cây: “Một… một ngàn vạn?!”

Phượng Khê lườm nó: “ cái bộ dạng nghèo hèn ngươi kìa, mới tới một ngàn vạn mà giật ?!

Nếu tụi nó đủ linh thạch thì bảo đổi sang đan dược, linh khí, bảo vật gì cũng , ngươi nhận đủ cho !”

Đăng Vân Thụ: thà ném xuống đất cũng cho ngươi!

Nó cảm thấy động quá mức, lúc nào cũng Phượng Khê dắt mũi, bỗng nhiên linh quang lóe lên, liền :

“Ngươi quên mất một chuyện, chờ tụi đến, việc đầu tiên chắc chắn xúm đ.á.n.h ngươi, lúc đó ngươi tính ?”

Phượng Khê mặt mày nhẹ như mây:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-908-du-la-luc-nao-le-nghi-cung-khong-the-bo-duoc.html.]

“Ngươi cứ quy tắc đ.á.n.h tàng cây, ai vi phạm thì mất tư cách leo cây, tụi nó chẳng ai dám động .”

Đăng Vân Thụ: “……”

Ngươi mà thâm độc dữ chứ?!

Phượng Khê đảo mắt: “ , ngươi đừng ngu mà cho tụi nó cây chỉ còn sáu Đăng Vân Quả thôi, như sẽ làm tổn thương lòng tự tôn chúng nó lắm!

Ngươi cứ lấp lửng cho tụi nó tưởng Ngộ Đạo Phong bọn đều loại hết !”

Cứ như , tinh thần tham gia buổi đấu giá bọn họ càng tăng cao một cách bất ngờ!

quá bụng !”

Đăng Vân Thụ: Ha ha.

Ngoài trận, bốn vị phong chủ tức đến mức run cả . Khi dễ quá đáng! Thật quá đáng!

bọn họ thể Phượng Khê điểm gì !

Chẳng lẽ cho ý nghĩ đen tối ?

Lúc , nhóm Lạc Trần truyền tống ngoài.

Ai nấy mặt mày hớn hở, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu bước xuống từ trận bàn.

khi còn quên cúi hành lễ với bốn vị thái thượng trưởng lão.

Đội trưởng còn đặc biệt nhấn mạnh: bọn họ đều hiểu lễ nghĩa, văn hóa!

Dù trong bất cứ cảnh nào, lễ nghi thể bỏ!

Bốn vị thái thượng trưởng lão mặt mày đen sì, cứ như ai đổ cả thau mực lên mặt.

Miễn cưỡng vài câu khích lệ lấy lệ vội đuổi .

Ngay đó, Cảnh Viêm và Quân Văn cũng truyền tống .

Hai cũng cung kính hành lễ chào hỏi, để lộ chút tì vết nào để bắt .

Bốn vị thái thượng trưởng lão nghiến răng phun một chữ “!”, cũng đuổi nốt.

Bọn họ giờ chẳng còn tâm trí so đo chuyện đó nữa, chỉ mong đám liên minh bốn phong thể giữ đầu óc tỉnh táo, đừng thật sự rơi cái hố mà Phượng Khê đào sẵn.

Chỉ tiếc … trong lòng bọn họ cũng chẳng còn chút tự tin nào.

thật thì, đừng tử, kể cả đổi bọn họ, nếu trong tình huống đó, cũng sẽ mắc bẫy thôi!

Ai mà ngờ Đăng Vân Thụ thông đồng với Phượng Khê làm chuyện bỉ ổi như chứ!

Thật gặp qu/ỷ !

Ngươi một cái trận pháp yêu thực, ngươi còn ham tiền?!

Ngươi gom cả đống linh thạch về làm gì?! Bộ để ngắm cho vui ?!

quá quắt!

Chờ đến khi họ truyền ảnh bích, sắc mặt càng cứng đờ!

Bởi vì đám t.ử liên minh bốn phong đang đối mặt với con yêu thú .

Yêu thú đầu tiên phóng một trận uy áp, đó nghiêm mặt :

lên đài thì để ‘chụp’ một phát thử xem. Nếu chụp mà c/hết thì coi như các ngươi xui xẻo!”

bên xong, lập tức ồn ào náo loạn.

Đùa cái kiểu gì ?!

Với tu vi con yêu thú , mà nó tát một cái thì ai mà sống nổi?!

Yêu thú thấy , tròng mắt to xoay một vòng, tiếp:

“Nếu các ngươi ai chụp thì cũng . cá cược với các ngươi. Nếu các ngươi thắng, cho qua.

Còn nếu thua thì… cút nhanh cho !”

mừng rỡ, lập tức gật đầu đồng ý.

thì cược đoán trứng chim cũng nhẹ nhàng hơn chụp một phát ch/ết tươi!

Yêu thú bắt chước y nguyên lý do thoái thác Phượng Khê, nắm một quả trứng chim trong móng vuốt, :

“Đoán !”

Thẩm Chỉ Lan vội vàng thể hiện bản , đoán :

trứng chim!”

Yêu thú rộ lên.

Nó cuối cùng cũng cảm nhận niềm vui nha đầu thúi !

Chỉ thông minh mới hiểu niềm vui !

Nó vui quá, quên mất bóp nát quả trứng, liền tiện tay mở móng vuốt .

Chờ đến khi thấy tiếng hoan hô vang lên từ , yêu thú cúi đầu xuống:

“@#¥%&%#!”

=========


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...