Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 92: Phượng Khê ở Ngự Thú Môn luyện đan
Sắc mặt Tiêu trưởng lão lập tức trở nên khó coi.
Ông vốn tán thành việc chưởng môn mời Phượng Khê tới giúpmột ngoại đạo thì thể giúp cái gì cơ chứ?
xem, nàng mấy câu gì ?
Chiên xào nấu nướng?
Thế nào, ngươi còn ăn no ?
Giờ đem đám trứng linh thú làm thành món “trứng hấp tập” dâng tận miệng ngươi chắc?
Tiêu Bách Đạo ho khan một tiếng:
“Đồ nhi, đừng làm loạn!”
Phượng Khê lập tức cụp đầu, ngậm miệng như gà mắc tóc.
Đám Hồ Vạn Khuê , lòng lạnh mất nửa nhịpxem Phượng Khê cũng giúp gì mấy.
Chỗ trứng linh thú , mười quả thì chín quả xem như bỏ .
Tất nhiên, nếu thật sự thì thể cưỡng ép phá xác bằng tay, cách đó tỷ lệ sống sót thấp, nở thì con non cũng yếu ớt, dị tật đủ đường.
ai ngờ, lúc chuyện tưởng như kết thúc, Phượng Khê sang với Hồ Vạn Khuê:
“Hồ sư thúc, ban nãy con nghiêm túc.
Việc trứng linh thú chịu phá xác, thường do ba nguyên nhân: Một điều kiện bên ngoài đạt, hai phôi t.h.a.i linh thú phát triển , đủ sức phá xác...
Và cuối cùng, do chính con linh thú chui .”
Phượng Khê ngẩng mặt, tỉnh bơ tiếp:
“Dựa theo tình hình hiện tại, con đoán nguyên nhân chủ yếu cái thứ ba.”
“Nên, chi bằng... dùng vài biện pháp đặc biệt để kích thích chúng một chút.”
Hồ Vạn Khuê thấy nàng năng trật tự rõ ràng, liền nhíu mày hỏi:
“Ý ngươi biện pháp gì?”
Phượng Khê chớp mắt long lanh:
“Chẳng hạn như nướng lên? Hấp muối? Nấu tương? Kho tàu chẳng hạn?”
Hồ Vạn Khuê: “……”
cả buổi, hóa ngươi vẫn ăn trứng linh thú ?!
Ông chỉ coi lời nàng nhảm, để bụng, liền lảng:
“ sẽ cân nhắc. Hai thầy trò các ngươi đường cả ngày, chắc cũng mệt , nghỉ sớm . Mai tính tiếp cũng muộn.”
, đích đưa ba thầy trò về chỗ nghỉ, sắp xếp thỏa mới rời .
bao lâu , Hình Vu tới nơi.
“Tiểu sư ơi, trời còn tối hẳn , để dắt dạo một vòng nhé?”
Phượng Khê chào Tiêu Bách Đạo, vui vẻ cùng Hình Vu.
Quân Văn cũng lặng lẽ theo.
Đùa , tiểu sư ruột đó, dĩ nhiên giám sát sát !
Chờ đến chỗ vắng vẻ, Hình Vu ghé tai hỏi nhỏ:
“Tiểu sư , ban nãy đùa thật chứ?
Ngươi thấy nếu ‘kích thích’ thì trứng linh thú thể phá xác thật ?”
Phượng Khê gật đầu, lắc đầu:
“Chỉ suy đoán thôi, cũng chắc chắn trăm phần trăm.”
Hình Vu mắt sáng như :
“Đêm nay ca đại sư trực, với chuồn thử xem?”
Quân Văn liền nổi đoá:
“Hình Vu! Não ngươi vô nước ?
Ngươi làm chuyện xằng bậy thì thôi , kéo theo tiểu sư làm gì?!
Nếu xảy chuyện, ngươi c.h.ế.t chẳng quan trọng, tiểu sư thì ?!”
Quân Văn thật sự giận.
Từ thái độ Hồ Vạn Khuê ngay ông cực kỳ coi trọng đám trứng linh thú đó. Nếu để Phượng Khê theo Hình Vu gây chuyện, thì hậu quả nhẹ .
Hình Vu nghẹn họng:
“... chỉ thấy tiểu sư chắc chắn cách thật mà…”
Phượng Khê tít mắt:
“ cần lén lút làm gì. Chờ thêm hai ngày nữa, Hồ sư thúc nghĩ cách nào khác thì thế nào cũng để thử.
Gợi ý siêu phẩm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ đang nhiều độc giả săn đón.
Hình Vu sư , dắt dạo một vòng ~”
Hình Vu gãi đầu:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-92-phuong-khe-o-ngu-thu-mon-luyen-dan.html.]
“Ừa... , .”
Thế Hình Vu dẫn Phượng Khê cùng Quân Văn dạo quanh Ngự Thú Môn.
dạo loanh quanh thế nào tới ngay chuồng thú thần thú trấn phái nhà .
Thần thú trấn phái Ngự Thú Môn chính một con Ngạo Thiên Cuồng Hống to vật vã.
Khác với Kim Mao Toan Nghê nhà xích sắt vạn năm trói như tội phạm truy nã, con Cuồng Hống tự do trong tông môn, thì , làm gì thì làm.
Bởi vì … đáng tin!
cái trò chạy khắp nơi c.ắ.n , cũng rảnh đến mức tự nhiên phát điên, làm cả đám t.ử vạ lây.
Ngạo Thiên Cuồng Hống tiếng đến, hé mắt Phượng Khê một cái, mặt tràn đầy khinh bỉ:
“Tiểu phế vật, hỏi ngươi cái nàycon Toan Nghê ngu si đó giờ tu vi tệ tới mức nào ? Đừng với nó rớt xuống Kim Đan kỳ nha?”
Phượng Khê mà như :
“Tu vi Kim Mao Toan Nghê tụt dốc, đến mức còn tiếng nữa .
mà, như vẫn còn , ít còn hơn vài con súc sinh thể tiếng mà cứ mở miệng ai .”
Cuồng Hống trong một lúc hiểu ý nàng đang gì, mãi tới khi Phượng Khê khuất , nó mới ngộ :
“Móa! Nha đầu dám mắng !!”
“Ngươi cứ chờ đó! Chuyện xong !!”
Rời khỏi chuồng thú, Hình Vu sợ Phượng Khê tổn thương nên giải thích vài câu, tiếp tục dẫn nàng và Quân Văn dạo tiếp.
Tới lúc trời sẩm tối, ba tản bộ đến khu luyện đan đường Ngự Thú Môn.
thật, trình độ luyện đan Ngự Thú Môn chỉ thua mỗi Hỗn Nguyên Tông. Luyện đan đường rộng khỏi bàn, còn dẫn hẳn địa hỏa về để dùng nữa cơ!
Quân Văn với Phượng Khê mà lòng khỏi chua xót, nghĩ đến luyện đan đường bé như cái nhà kho Huyền Thiên Tông nhà … nghèo thấy mà thương!
cần chi xa, chỉ riêng cái địa hỏa thôi cũng đủ khiến phát thèm !
Lúc , Hình trưởng lão đang dạy mấy t.ử luyện đan. Tuy thấy Phượng Khê và Quân Văn bước , ông cũng chẳng buồn giấu giếm, tay vẫn thả d.ư.ợ.c liệu liên tục, ngó nghiêng gì.
Dù thì… chỉ xem thôi cũng trộm công pháp luyện đan, khắp nơi thiếu luyện đan sư.
Phượng Khê liếc vài cái, tự nhiên trong lòng ngứa ngáy:
“Hình Vu sư , thể mượn địa hỏa luyện mấy lò đan d.ư.ợ.c ?”
Xem thêm: Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hình Vu tất nhiên gật đầu cái rụp, gọi sắp xếp cho nàng một phòng luyện đan riêng.
vốn định ở xem nàng luyện đan kiểu gì, ai dè Quân Văn viện cớ lôi mất.
Phượng Khê trong thấy phòng trận bàn cách ly, liền thả một viên linh thạch bắt đầu làm việc.
Chỉ vài cái nàng đoán sơ sơ đan phương, trong lòng thắc mắc:
“Ủa, cái đan phương hình như trong ngọc giản thì ?”
cũng lạ, đống ngọc giản trong thức hải nàng chỉ mở một phần thôi, đan phương cấp cao chắc mở.
Nghĩ thế, nàng lôi d.ư.ợ.c liệu từ nhẫn trữ vật , lấy luôn cái lò luyện đan thiếu một chân yêu quý , bắt tay luyện.
đầu tiên, thất bại, khói đen um trời.
May mà phòng cách ly, nàng bèn bảo Tiểu Hắc Cầu hút sạch hết.
Tiểu Hắc Cầu: “……”
mấy chuyện dơ bẩn nặng nhọc để tiểu chim béo làm cơ mà!
Tại vẫn ?!
hai, nàng điều chỉnh tỷ lệ, kết quả một nồi… hồ nhão.
Phượng Khê bình thản hất đống hồ đó cái thùng đựng phế phẩm, lau lò tiếp tục làm mới.
Lò thứ ba, thành công rực rỡ!
Mở nắp lò , mười viên đan d.ư.ợ.c trắng trẻo mập mạp ngay ngắn, đều thượng phẩm.
Phượng Khê thấy vui…
lấy một viên cực phẩm?!
Rác! Rác hết cả đống!
nàng cũng để ý một chuyện khác:
"Khoan … đan d.ư.ợ.c gì mà mùi lạ thế ?!"
Vì học lỏm, nàng ngại tiện hỏi Hình trưởng lão, đành nhét hết túi, tính đợi về Huyền Thiên Tông hỏi Quý trưởng lão .
khỏi phòng luyện đan, nàng tìm Hình Vu.
Thấy nàng vẻ buồn buồn, Hình Vu tưởng nàng thất bại nên cũng dám hỏi gì, chỉ trời tối, bèn dẫn hai trở về khách xá.
Đêm khuya, t.ử tạp dịch phòng luyện đan như thường lệ để dọn dẹp đống phế phẩm, gom hết mang núi chôn.
Ai dè, lưng rời , liền một con linh thú cấp thấp đ.á.n.h mùi lạ, chạy đến bới bới…
đó con thứ hai…
con thứ ba…
…
Chưa có bình luận nào cho chương này.