Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 951: U rống! Bọn ta tới rồi đây!
Trong lòng Hoài Hà lúc tới mười vạn dấu chấm hỏi lơ lửng, chẳng dám hỏi, đành câm lặng vác kiếm theo cùng đồng thanh hô hào.
Ban đầu còn tưởng làm bộ làm tịch, giả giả thật thật, ai ngờ theo thời gian vô thức bầu khí hào hùng cuốn , cũng gân cổ hét:
“G/iết!”
“G/iết!”
“G/iết!”
…
Trời đất chứng giám, thật sự đang gi/ết ai!
thôi, theo la hét cho phong trào !
hò bao lâu, đến khi nước sông dâng tới ngang eo, những bóng cũng dần trở nên mơ hồ, tan biến dấu vết.
Loáng thoáng, Hoài Hà thấy đang hô gì đó “nhật nguyệt”, gì đó “Cửu U”, định lắng kỹ thì chẳng thêm gì.
lau mặt bằng nước, sang hỏi Quân Văn:
“Ngươi họ hô gì ?”
Quân Văn lúc chẳng còn bộ dáng cà rỡn thường ngày, vẻ mặt nghiêm nghị từng thấy:
“Trường kiếm soi nhật nguyệt, nhiệt huyết giữ Cửu U!”
Hoài Hà nhất thời quen nổi bộ dạng nghiêm túc , hỏi gì đó mà chẳng nên hỏi , thế thôi.
Phượng Khê chỉ tay về phía một vách đá lõm phía :
“Trốn đó!”
Ba lập tức luồn khe đá.
Phượng Khê liếc Hoài Hà:
“ vẻ tò mò phận mấy ?”
Hoài Hà gãi đầu:
“Nếu đội trưởng tiện thì cũng tò mò nữa .”
Phượng Khê: “…”
“ thật, họ tàn niệm Thần Ẩn Quân. Mà Thần Ẩn Quân thuộc Nam Vực, cũng chẳng thuộc Bắc Vực, trong đó Nhân tộc, Ma tộc, cả Yếm tộc, thậm chí cả mấy con đại yêu hóa hình.
Họ bỏ qua thù hận, cùng kháng địch, chỉ vì bảo vệ nhà cửa.”
Hoài Hà đến đây thì đầu óc càng thêm rối tung rối mù.
Nhân tộc Nam Vực, Nhân tộc Bắc Vực, Ma tộc, Yếm tộc, Yêu tộc... cùng hợp thành một đội?
cứ thấy trời?
Tiếp theo đó, Phượng Khê kể hết những chuyện từng xảy chiến trường thượng cổ cho , một lời cũng giấu.
Hoài Hà xong thì trợn mắt há hốc mồm, cả chấn động như tát một cú trời giáng!
Đừng bỏ lỡ: Cánh Đồng Hoang, truyện cực cập nhật chương mới.
Một lúc , Phượng Khê khẽ thở dài:
“Địch bên ngoài còn như hổ rình mồi, còn lo đấu đá lẫn , ngươi hại , hại ngươi... Nếu một ngày Thiên Khuyết Minh thật sự xâm lấn, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
chuyện thể lộ . Một khi tai mắt Thiên Khuyết Minh , bọn chúng chắc chắn sẽ hành động sớm, đến lúc đó, bất lợi cho tất cả chúng .
Cho nên, tới giờ, chuyện ... đếm đầu ngón tay.
Hoài sư , vốn định với . tin, mà sợ sẽ liên lụy .
tận mắt thấy, cũng định giấu nữa.
Chỉ mong giữ kín chuyện , ngàn vạn để lộ ngoài.”
Hoài Hà gật đầu như gà mổ thóc:
“Đội trưởng yên tâm! với ai, đến cả mớ cũng c.ắ.n chặt răng hé nửa lời!”
Phượng Khê gật đầu:
“Hoài sư , từ giờ trở , vai chỉ danh dự cá nhân, mà cả sinh t.ử tồn vong đại lục Cửu U!”
Hoài Hà xong thì nhiệt huyết sôi trào, cảm giác như cao thêm hai trượng tám!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-951-u-rong-bon--toi-roi-day.html.]
Đại bá cứ chê gánh nổi trọng trách chấn hưng gia tộc? Ha! Giờ đang gánh vận mệnh cả đại lục đó !
đó Phượng Khê truyền thêm một tràng lý tưởng m/áu gà, dặn dặn :
Xem thêm: Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Như , chuyện thể công khai, hơn nữa cho dù thì chắc tin, ngược còn khiến tai mắt địch cảnh giác.
Hiện tại đang từng bước quy tụ lực lượng. Nhân tộc Bắc Vực, Ma tộc và Yếm tộc tạm , chỉ còn Nhân tộc Nam Vực thể động đến.
Trong Nam Vực, Trường Sinh Tông mấu chốt. nghi ngờ trong tông nội gián Thiên Khuyết Minh, nên hết giữ vững chỗ , từ từ tính kế lâu dài.
Những việc làm giờ đều xoay quanh điều . Tuy hiệu quả tệ, vẫn đủ, còn cần Hoài sư giúp sức nhiều hơn.”
Hoài Hà đập tay ngực, vang lên “bồm bộp”:
“Đội trưởng cứ yên tâm, dám , vì đại cục Cửu U, liều cả mạng cũng tiếc!
nhiệm vụ gì, cứ giao cho , tuyệt đối hai lời!”
Phượng Khê hài lòng gật đầu, thêm về chuyện “tĩnh mịch chi khí”, dặn nếu manh mối thì báo ngay.
Khi họ đang chuyện, nước sông vẫn dâng lên từng chút một, tiếng thác nước cũng nhỏ dần, chứng tỏ chênh lệch mặt nước đang thu hẹp.
Lúc , một con cá lớn màu xám đột nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt nước.
Ngay đó, hàng loạt cá xám tiếp tục nhảy lên liên tục, nhảy lườm ngó xung quanh.
Vì chỗ Phượng Khê ẩn nấp khá kín đáo, nên bầy cá thấy họ.
Bọn cá tưởng Phượng Khê đám bóng ma tiêu diệt , lập tức phát tiếng kêu “ku ku ku” đầy khoái chí!
Ha! Đáng đời!
Cho các ngươi chảnh chọe!
Dám khoe mẽ! Giờ thì ch/ết ngắc chứ gì!
Ngay khi chúng còn đang vui sướng thì một giọng u uất vang lên:
“Trùng hợp quá nhỉ, gặp !”
Ba Phượng Khê từ khe đá nhảy , đáp xuống sông ngầm.
Đám cá xám: “……”
Ngay đó, chúng nhảy thẳng xuống nước bỏ chạy!
U rống! Bọn tới !
U rống! Bọn chuồn đây!
Mới tới liền, gấp rút như đ.á.n.h trận!
Bầy cá hoảng sợ đến cực độ, nhảy vội vã đến mức nhiều con còn đè lên mà nhảy, may cá ch/ết đuối, chứ thì thế nào cũng vài con ch/ết vì ngạt nước !
Ba Phượng Khê đến gần mép thác, lúc chênh lệch mặt nước chỉ còn ba trượng, với họ thì chẳng gì.
Phượng Khê thả Ngư Lạc Cuồng Bạo và một phần quân đoàn Hải Xà xuống , đề phòng cá xám phục kích phía .
Nếu , nhảy xuống rơi ngay miệng cá luôn!
thật Phượng Khê lo thừa, bầy cá xám hù đến hồn vía lên mây, còn dám phục kích? Sớm chuồn sạch từ đời tám hoánh!
khi nhảy xuống, ba cưỡi lưng Ngư Lạc Cuồng Bạo, đuổi theo hướng lũ cá bỏ chạy.
nước vẫn hang động, chỉ thạch nhũ ít nhiều, thiêu cũng thấy nữa.
Chạy độ nửa canh giờ, phía đột nhiên sáng bừng, thông !
thấy ánh sáng mặt trời, Hoài Hà xúc động đến suýt .
Cuối cùng cũng ! Quá vất vả !
từng tưởng tiêu đời mấy , ai ngờ vẫn còn nguyên vẹn ngoài.
cứ tưởng Phượng Khê sẽ chọn lên bờ, ai dè vẫn quyết định đường thủy, thậm chí còn cho Ngư Lạc Cuồng Bạo lặn xuống nước .
Quân Văn liếc một cái:
“ hiểu ? Nếu bờ, thì ở sáng, địch ở tối. nếu ở trong nước, thì ngược !
Lo mà học , bớt lên mặt!”
Hoài Hà: “……”
ai lên mặt luôn á?
Chưa có bình luận nào cho chương này.