Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 952: Các ngươi xếp hàng ở đây là để hoan nghênh ta sao?
Ba Phượng Khê đang truy đuổi đàn cá xám lớn thì tình hình sông ngày một phức tạp hơn. chỉ nhiều loại thủy sinh mọc lên rậm rạp, mà còn bắt đầu xuất hiện những con tôm cá nhỏ lượn lờ.
Thế , đàn cá xám lớn đột ngột biến mất thấy tăm .
Cả ba đều thấy kỳ lạ, rõ ràng cách giữa bọn họ với đàn cá xa, tự dưng lặn mất tăm?
Phượng Khê đang định điều tra rõ ràng thì mơ hồ thấy bên bờ sông động tĩnh.
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
Nàng lập tức thu Ngư Lạc Cuồng Bạo túi linh thú, lặng lẽ bơi tới một bụi thủy thảo, núp bên trong, lợi dụng cỏ nước che chắn mà ngó lên bờ.
Chỉ thấy bờ hai nhóm đang giằng co.
Một nhóm đám Thẩm Chỉ Lan, còn nhóm chỉ ba : Cảnh Viêm, Lạc Trần và Khương Yển.
Thẩm Chỉ Lan đang sức khuyên can hai Lạc Trần và Khương Yển:
“Chúng đến đây chỉ để tìm Cảnh Viêm, liên quan gì đến các ngươi. Các ngươi đừng dính vũng nước đục !
Hơn nữa, chúng cũng ý làm hại Cảnh Viêm, chỉ nhờ giúp tìm Phượng Khê để nhờ nàng giải độc cho thôi.”
Khương Yển khẩy: “Lừa ai chứ lừa ! Ai chẳng ngươi với Phượng Khê thù, chúng mà giao Cảnh Viêm , e đến nhặt x/ác cũng chẳng còn nguyên!”
liếc về phía đám Hứa Trí Xa:
“Các ngươi đường đường danh tiếng, mà cũng theo Thẩm Chỉ Lan cấu kết làm bậy, thật khiến mở mang tầm mắt!”
Hứa Trí Xa và những bên cạnh hổ, cũng gì.
Chỉ tên Đinh Văn Xương Chu Tước Phong hừ lạnh:
“Khương Yển, ngươi thôi cái giọng mỉa mai đó ! Chúng với sư Chỉ Lan chỉ hợp tác thôi. Còn ngươi á? Suốt ngày bám theo Phượng Khê như con ch.ó theo đuôi, hổ ?”
Tính tình Khương Yển vốn nóng nảy, liền rút kiếm :
“Đinh Văn Xương! gan thì đây solo với một trận, xem đ.á.n.h cho ngươi răng rơi đầy đất !”
Cảnh Viêm vỗ vai : “Khương sư , để vài câu với bọn họ đ.á.n.h cũng muộn.”
Khương Yển nể mặt Cảnh Viêm, lườm Đinh Văn Xương một cái sắc như da/o im lặng.
Cảnh Viêm về phía đám Thẩm Chỉ Lan, :
“ bàn chuyện Hoài Hà hạ độc thật giả, chỉ hỏi một câu: cô thế cô, khiêu khích các ngươi?
E các ngươi tay nên mới phản kháng chứ gì?
Để đoán xem nào… vì tranh đoạt thiên tài địa bảo gì đó?
Các ngươi làm chuyện quang minh chính đại, bây giờ còn mặt dày tới tìm tiểu sư đòi lời giải thích?
Thật hổ đến cỡ nào!”
Đám Hứa Trí Xa đỏ mặt cúi đầu, gì.
vẫn vài kẻ phục, đầu Đinh Văn Xương.
hừ lạnh: “Chúng thời gian cãi vã với ngươi! Nếu liên lụy Lạc Trần và Khương Yển thì ngoan ngoãn theo bọn , bằng … ba các ngươi một kẻ cũng đừng hòng thoát!”
Cảnh Viêm nhàn nhạt đáp: “Cảnh Viêm xưa nay làm việc luôn tự gánh trách nhiệm, tuyệt liên lụy bằng hữu.
Lạc sư , Khương sư , hai ! Nếu gặp tiểu sư , bảo nàng đến cứu .”
Khương Yển định mở miệng, Lạc Trần lườm một cái liền im bặt.
Lạc Trần ôm quyền : “Cảnh Viêm sư , chúng . Bảo trọng!”
Đinh Văn Xương bĩu môi, trong tông môn khen Lạc Trần tận mây xanh, xem, cũng chỉ đồ nhát gan!
chỉ , mấy đội trưởng cũng đều hạng do dự thiếu quyết đoán.
Chỉ sư Chỉ Lan quyết đoán, phong thái làm nên đại sự.
Nghĩ tới nhiệm vụ mà Hàn phong chủ giao phó, Cảnh Viêm mà ánh mắt dần hiện sát khí.
Đám Hứa Trí Xa cũng ngờ Lạc Trần đồng ý rút lui nhanh gọn như , nghĩ cũng hợp lý, ai mà chẳng ích kỷ, Cảnh Viêm cũng chỉ Ngộ Đạo Phong danh nghĩa mà thôi.
Khi còn đang rối ren tính toán, Cảnh Viêm đột nhiên kinh ngạc hô lớn:
“Tiểu sư !”
theo phản xạ đầu , kết quả… chẳng thấy ai cả.
Lúc thì ba Cảnh Viêm chạy mấy trăm trượng!
: “……”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-952-cac-nguoi-xep-hang-o-day-la-de-hoan-nghenh--.html.]
Cảnh Viêm tính tình trầm lặng, giỏi tính toán ? giờ cũng đầy bụng mưu mô thế ?
Ngay cả tên đầu đất Khương Yển cũng diễn kịch?
Lạc Trần, xưa nay chính trực, cũng hóa thành gian trá?
Ngộ Đạo Phong rốt cuộc đang nuôi thứ tà môn gì ?!
Thẩm Chỉ Lan nghiến răng: “Đuổi theo!”
còn đang định đuổi, thì đột nhiên một giọng thanh thanh vang lên:
“Ơ kìa, đông đủ quá ha! Các ngươi đây đang xếp hàng chào đón đấy ?!”
đầu , chỉ thấy giữa dòng sông, trong đám thủy thảo nhô một cái đầu nhỏ xinh xắn, nở nụ tươi như hoa, chính Phượng Khê.
Ánh mắt Thẩm Chỉ Lan nàng hệt như phóng độc: “Phượng Khê! Hoài Hà dùng độc ngươi để hạ độc bọn , mau giao giải d.ư.ợ.c đây!”
Xem thêm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Phượng Khê nghiêng đầu ngó nàng:
“Ngươi chắc Hoài Hà hạ độc ? tính toán một chút, hình như loại độc do ngươi thả thì ?
Ngươi ăn cướp la làng, chẳng dụ bẫy ?
Thẩm Chỉ Lan, ngươi ghét , cũng thể coi t.ử bốn phong như lũ ngốc mà chơi đùa như chứ?
Còn nữa, các ngươi nghĩ gì mà chung hàng với một chổi thiên lôi đ.á.n.h hả?
Các ngươi trúng độc, cho dù do nàng hạ, thì cũng do nàng bày kế!
nàng hứa hẹn gì với các ngươi ? Đừng mơ tưởng nữa! Nếu thực sự lợi ích to như , nàng sớm giấu tiệt , thể chia cho các ngươi?
Các ngươi nghĩ nàng lòng như chắc?”
, trong lòng nhiều bắt đầu d.a.o động, đặc biệt đám Hứa Trí Xa. Ban đầu vốn đồng tình với cách làm Thẩm Chỉ Lan, giờ Phượng Khê , càng thấy… lý!
Thẩm Chỉ Lan tức đến xanh mặt: “Phượng Khê! Ngươi thôi ngay cái trò ly gián! giỏi thì lên đây!”
Phượng Khê nghiêng đầu: “ giỏi thì xuống đây!”
Thẩm Chỉ Lan thật sự nhảy xuống lôi nàng lên đập cho một trận, dám.
Bởi vì nàng cảm thấy chắc chắn nước mai phục, bằng Phượng Khê chẳng dám lộ liễu như thế.
Nàng tinh, nghĩa khác ngốc!
Lúc , Đinh Văn Xương thật sự nổi điên. đó trong tuyển chọn thí luyện, ngoài bốn đội trưởng và Thẩm Chỉ Lan, chỉ bắt Đăng Vân Quả.
Thêm đó, Hàn phong chủ hứa chỉ cần g/iết một trong ba Phượng Khê, sẽ thu làm t.ử truyền.
Vì , lạnh:
“Phượng Khê, ngươi chán sống !”
xong liền nhảy xuống sông.
Phượng Khê chớp mắt một cái, rút đầu xuống nước.
bờ chờ mãi mà thấy tiếng đ.á.n.h gì cả.
bao lâu, Phượng Khê ngoi đầu lên, thở dài:
“Đinh Văn Xương một con cá lớn màu xám ăn mất ! Nuốt một phát như ăn táo , chẳng nhai nhó gì luôn! Các ngươi xuống bầu bạn với ?”
theo bản năng lui mấy bước.
Cá lớn màu xám?
Nếu thật sự con cá lớn màu xám gì đó, Phượng Khê bình an vô sự?
Xem tám chín phần Đinh Văn Xương Phượng Khê giở trò gì đó mà ch/ết oan .
Thẩm Chỉ Lan nghiến răng:
“Các vị, Phượng Khê công khai hãm hại đồng môn, chúng thể làm ngơ ! Mau cùng xuống đó!”
Phượng Khê bĩu môi:
“Thẩm Chỉ Lan, ai nấy đều tới Hạo Thiên Kính để tìm cơ duyên, ngươi thì giở giọng đạo đức giả, lôi kéo dính ân oán cá nhân, ép họ làm chuyện với ngươi.
nghi ngờ lắm nha, ngươi cố tình đấy! Rõ ai khác đoạt cơ duyên!
Quả nhiên ngươi sét đ.á.n.h cũng nguyên do!
hèn ngu, trời đ.á.n.h cũng đáng đời!”
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.