Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 953: Cái đuôi này đúng là phải vênh đến tận trời xanh mới vừa lòng à!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thẩm Chỉ Lan còn đang định lên tiếng phản bác thì Phượng Khê căn bản chẳng thèm cho nàng cơ hội mở miệng, giọng đột ngột cao vút:

“Ngươi càng giải thích càng chột ! chột còn giả vờ thanh cao gì chứ?!

Nếu thật sự nghĩ cho , ngươi tự nhảy xuống ? còn kéo theo khác ch/ết chung ?!

toạc đang coi khác kẻ ngu đấy chứ gì?!”

xong, Phượng Khê đầu đám Hứa Trí Xa:

“Các , còn muộn để dừng . Ai mà còn theo nàng , chuyến coi như uổng công vô ích!

Mấy vị sư trúng độc , thấy các trông vẫn , tạm thời dùng linh lực áp chế độc tính , ngoài tìm Thái Thượng Trưởng Lão giải độc vẫn còn kịp.

Còn chuyện do Hoài Hà tay hạ độc , chờ ngoài, cứ giao cho Chấp Pháp Đường điều tra!

Dĩ nhiên, nếu các tin , cứ khống chế Thẩm Chỉ Lan, chắc chắn lục soát trong nhẫn trữ vật nàng sẽ độc d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c giải.

Làm thế nào, tùy các tự lựa chọn!”

Thẩm Chỉ Lan thấy rõ ràng đám Hứa Trí Xa bắt đầu d.a.o động, nghiến răng :

đừng Phượng Khê dắt mũi! tập hợp các ngươi cũng vì giành cơ duyên cho nhiều hơn, sự thật chứng minh lời .

Đinh Văn Xương mất tích sống thấy , ch/ết thấy xác. Dù thế nào, cũng bắt Phượng Khê !

nhảy xuống , ai theo thì theo!”

, nàng liền nhảy xuống sông.

Thực nàng cũng Phượng Khê ép đến mức còn đường lui, đành liều làm gương. Hơn nữa, nàng cực phẩm Thủy linh căn, trong lòng vẫn còn chút tự tin.

Một theo nàng nhảy xuống sông, khác vẫn bờ quan sát, dám tùy tiện hành động.

Phượng Khê thấy Thẩm Chỉ Lan ngày càng tới gần, liền hiệu c.ắ.t c.ổ bằng tay, lạnh lùng :

“Thẩm Chỉ Lan, khuyên ngươi về ngay, nếu gi/ết ngươi đấy!

nhẫn nhịn ngươi lâu , thấy ngươi nhảy nhót cũng vui mắt nên tha, giờ ngươi mà còn dám làm càn, tiễn ngươi về Tây thiên luôn!”

Thẩm Chỉ Lan lạnh toát, mơ hồ cảm thấy Phượng Khê thật, hơn nữa kiểu làm.

Nàng khựng , dám tiến lên thêm bước nào.

lâu cũng thấy mất mặt, nàng c.ắ.n răng hét lên:

“Phượng Khê! Đừng mạnh miệng! Giao sư Đinh Văn Xương đây, thể tha cho ngươi một mạng!”

Phượng Khê bật phì một tiếng:

“Ngươi thì cứ nhận , bày đặt lấy cớ gì nữa.

Đinh Văn Xương ? Cho thì cho!”

Ngay đó, từ nước phóng lên một cái đuôi cá cực lớn, hất một bay thẳng lên bờ.

bờ nhận , chính Đinh Văn Xương!

, ai nhận , bởi vì... mặt lúc đen sì sì như cục than! Tóc tai thì một sợi cũng còn!

: ???

Chuyện gì xảy thế ? sét đ.á.n.h sông ?

xui đến mức đang ở nước cũng dính sét ?!

lẽ... lời Phượng Khê thật?!

Thẩm Chỉ Lan quả chổi, ai ở gần nàng gặp xui!

Lúc , Phượng Khê mở miệng:

“Trong các ngươi, trừ Thẩm Chỉ Lan , thù oán gì. Nếu gây chuyện với Ngộ Đạo Phong , cũng chấp nhặt.

từ giờ trở , ai dám tay với Ngộ Đạo Phong, tuyệt đối tha!”

, ảnh Phượng Khê biến mất giữa mặt nước.

Đám Thẩm Chỉ Lan ai dám đuổi theo, càng đừng đến chuyện lặn xuống tra xét.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-953-cai-duoi-nay-dung-la-phai-venh-den-tan-troi-xanh-moi-vua-long-a.html.]

Thẩm Chỉ Lan đè nén nỗi tức tối trong lòng, mở miệng:

“Đinh sư thương khá nặng, chúng mau lên xem.”

cũng nhanh chóng theo nàng lên bờ.

Một lúc lâu , Đinh Văn Xương mới tỉnh , cứ như kiến bò, ngứa ngáy khó chịu, mà khó chịu ở .

giống như con khỉ, hết gãi đông gãi tây, mà buồn chịu .

Lúc , Hứa Trí Xa với Thẩm Chỉ Lan:

“Thẩm sư , cảm tạ thời gian qua chiếu cố Huyền Vũ Phong. cơ duyên dựa bản , bọn xin phép rút lui.

Ân tình hôm nay, chúng ghi nhớ. Mai nếu cần, chúng nhất định báo đáp!”

Thẩm Chỉ Lan trong lòng tức đến nghẹn họng, ngoài mặt vẫn nhẹ nhàng:

“Hứa sư quá lời, đều đồng môn, giúp đỡ chuyện nên làm.

Nếu các hành động riêng, xin cứ tự nhiên.”

Hứa Trí Xa cùng Huyền Vũ Phong chắp tay chào, đó rời .

Lúc đội trưởng Hoàng Bảo Lễ Bạch Hổ Phong cũng lời cáo từ, lý do cũng tương tự.

Thẩm Chỉ Lan cố gắng nặn nụ , khách sáo tiễn .

Đội trưởng Chu Tước Phong Vệ Hóa Dục cũng ý rút lui, do Đinh Văn Xương và hai khác , nên đành ở cùng.

Chỉ Thi Viễn Chương Thanh Long Phong ý rút lui, dù Thẩm Chỉ Lan cũng Thanh Long Phong, hơn nữa bọn họ theo nàng cũng kiếm ít chỗ .

Thẩm Chỉ Lan lập tức tuyên bố:

“Các vị đồng môn, cảm tạ các ngươi tin tưởng . Yên tâm, nhất định sẽ đưa các ngươi bình an về, còn thu hoạch đầy tay!

Chuyện Hoài Hà tạm gác , xa phía một cơ duyên, chúng mau thôi!”

nàng , bầu khí ảm đạm lập tức sôi nổi trở !

Theo Chỉ Lan sư thể dễ dàng giành cơ duyên!

Đám Hứa Trí Xa tin mấy lời nhảm Phượng Khê, đầu đất!

Bên , Phượng Khê hội ngộ cùng ba Cảnh Viêm.

Ba Cảnh Viêm lúc nãy bơi ngược dòng lặng lẽ tiếp cận, gặp mặt, Quân Văn giơ ngón tay cái:

“Cảnh lão Tứ, ngươi khá đấy nha, từ hóa , dương đông kích tây đều dùng !

Cố thêm chút nữa đuổi kịp một nửa bản lĩnh !”

Cảnh Viêm: “…”

Hoài Hà thì thầm trong bụng: Ngươi còn bảo khác đừng lên mặt?

Ngươi đây lên mặt nữa, đuôi sắp vểnh tới tận trời đó!”

Lúc Khương Yển thuận miệng hỏi:

“Hoài Hà, vụ Thẩm Chỉ Lan hạ độc ?”

Hoài Hà lập tức kể hết chuyện, Khương Yển xong tức giận mắng to:

sớm thấy con nhỏ Thẩm Chỉ Lan đó !

xa, rõ ràng Bắc Vực Hỗn Nguyên Tông mà ba bảy lượt chạy tới Trường Sinh Tông làm gì chứ?!

Phì! Chó khôn còn chẳng ở nhà nghèo nữa , thứ gì mà cũng mặt dày tới đây?!”

xong mới chợt nhận câu vẻ đang đá xéo ba Phượng Khê, bèn chữa :

, mấy đừng nghĩ nhiều, Thẩm Chỉ Lan, các nha.”

Ba Phượng Khê: “…”

Thà ngươi đừng chữa thì hơn đấy!

=========


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...