Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 959: Phượng Khê vẽ một bức tranh
Phượng Khê lưng Tiểu Hôi. Tiểu Hôi vì kịp thời báo tin cho nàng mà chút áy náy, bắt đầu lúng túng tìm lời bắt chuyện:
" đây đầu chở bay, cũng kinh nghiệm gì, ngươi thấy thế nào?"
Phượng Khê tủm tỉm: "Tạm , so với tự ngự kiếm thì chắc chắn hơn một chút."
Tiểu Hôi lập tức chột . tu sĩ Nhân tộc ngự kiếm vững chắc ? chủ nhân nó còn chắc hơn ngự kiếm? Chẳng lẽ cố tình an ủi nó?
Cảm giác tội trong lòng Tiểu Hôi càng khuếch đại.
“Nếu ngươi thích mấy cái hang động rách nát , dẫn ngươi tìm!
khoác lác chứ, mấy cái hang động lớn nhỏ quanh đây đều nắm rõ.
đây trong hang còn d.ư.ợ.c thảo với quả gì đó, đều tụi ăn , giờ chỉ còn mấy thứ nát bét.”
Phượng Khê thầm mắng bọn chim xám mắt mù, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, liền hỏi:
“Mấy d.ư.ợ.c thảo với quả đó để lâu trong hang hỏng ? bên trong trận pháp bảo hộ?”
Tiểu Hôi vội đáp: “ cũng trận pháp , dù tụi cứ nhảy thôi.
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
Những d.ư.ợ.c thảo với quả đó đều để trong hộp ngọc, tụi ăn xong thì hộp ngọc ném bừa trong hang!
Ngươi lạ , dạo mấy cái hộp ngọc đó đột nhiên biến mất, chắc tên nào mắt lấy ...”
Phượng Khê đột nhiên nghĩ đến một khả năng, lập tức lấy một hộp ngọc từ trong nhẫn đưa cho Tiểu Hôi xem: “Thấy quen ?”
Tiểu Hôi nghển cổ một hồi, trầm mặc.
Phượng Khê cũng im lặng.
Một lúc lâu , Tiểu Hôi mới lên tiếng: “ nãy lẽ ngươi nhầm , chắc bụng nào đó lấy !”
Phượng Khê: “…”
Giờ chim mà EQ cũng cao dữ hả?!
“Ngươi làm xác định đây hộp ngọc trong hang động?”
Thấy Phượng Khê nổi giận, Tiểu Hôi nhẹ nhõm hẳn, :
“Tại nhớ hoa văn hộp ngọc chính kiểu , còn từng bảo với tụi bạn Nhân tộc rảnh quá mức, làm cái hộp ngọc cũng chạm khắc hoa văn phức tạp như …”
Phượng Khê tự động bỏ qua mấy lời vô nghĩa phía , trong lòng cân nhắc: chẳng lẽ hộp ngọc nàng lấy ở sơn môn Trường Sinh Tông lúc Tổ sư gia ban thưởng, mà … đồ bỏ rơi trong miệng Tiểu Hôi?
Mấy thứ trong Hạo Thiên Kính xuất hiện gần sơn môn Trường Sinh Tông?
nghĩ , cự thú còn thể xuất hiện trong khảo hạch, thì hộp ngọc xuất hiện ở gần sơn môn cũng hẳn chuyện gì kỳ quái.
Chẳng lẽ do khí linh Hạo Thiên Kính làm ?
Nó cố tình chọc nàng ?
lắm!
!
Nếu thật do khí linh làm, nàng nhất định sẽ cho nó thế nào gọi nhân gian hiểm ác, thế nào gọi “ chẳng làm”!
Tất nhiên, cũng loại trừ một khả năng khác: mấy hộp ngọc vốn sản phẩm sản xuất hàng loạt, tất cả chỉ trùng hợp.
cơn giận ngắn ngủi, nàng bình tĩnh nghĩ đến một chuyện khác:
Vì mấy hộp ngọc trong hang đều giống ?
Nàng hỏi Tiểu Hôi: “Ngoài mấy thứ đó, trong hang còn gì nữa ? bộ xương khô nào ?”
Tiểu Hôi tiếc nuối : “ ! Tụi còn từng cố ý tìm, dù thịt ăn, ăn ít xương cốt nếm thử cũng mà!”
Phượng Khê: Ăn xương ? nghẹn ch/ết ngươi ?!
nghĩ việc nàng từng "làm thịt" mấy con cá lớn xám , lời phần đạo đức giả…
Lúc , Tiểu Hắc Cầu lên tiếng: “Chủ nhân, nếu xương khô, thì mấy vật đó hẳn để trong nhẫn trữ vật, chứ thể bày bừa trong hang động.”
Phượng Khê nghĩ cũng . mấy thứ rốt cuộc từ ?
Chẳng lẽ khí linh Hạo Thiên Kính thả ? để chuẩn cho t.ử khảo nghiệm?
Cũng thể xảy .
khí linh làm nhiều bảo vật đến ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-959-phuong-khe-ve-mot-buc-tranh.html.]
Xem Hạo Thiên Kính còn ẩn chứa nhiều bí mật!
Ngay lúc đó, Phượng Khê cảm nhận linh lực d.a.o động, phía hiện một kết giới trong suốt.
kịp quan sát kỹ, Tiểu Hôi lao qua, mang nàng bay xuyên qua kết giới.
Phượng Khê đầu , phía chẳng còn sơn cốc gì nữa, chỉ thấy núi non trập trùng kéo dài.
Điểu Vương từng bảo Tiểu Hôi truyền lời với Phượng Khê rằng các hang động gần đây bọn nó gần như cướp sạch, chỉ còn cái hang lớn nhất vách đá, bên trong cũng chỉ đồ nát.
Tất nhiên, nơi khác vẫn hang động, đều khá xa, Điểu Vương cũng định theo.
Phượng Khê chẳng ý kiến gì, dù Tiểu Hôi tụi nó đường .
Thế Điểu Vương dẫn nhóm Phượng Khê đến cái hang vách đá.
bước , mắt Khương Yển cùng mấy khác như sắp lồi !
Linh khí rơi vãi đầy đất, da dê ghi chép, trận bàn…
Những món bảo vật tranh đoạt ngoài ở đây vứt như rác rưởi.
Phượng Khê chẳng rảnh kỹ, bảo Quân Văn thu hết nhẫn trữ vật.
Thấy đồ ngon đừng chần chừ, gom sạch tính! Bằng để lâu biến!
Mấy kiểm tra cẩn thận, xác nhận bỏ sót gì, đang định rời thì ánh mắt Phượng Khê lóe sáng.
Nàng rút chủy thủ , vẽ một đóa hoa lan lên vách đá, bên cạnh vẽ thêm cây chổi và một ngôi .
đó rắc ít bột phấn lên, hình vẽ lập tức trông cổ kính như khai quật từ ngàn năm .
Quân Văn và Hoài Hà suýt nữa sặc!
Lạc Trần và Cảnh Viêm tính cách điềm đạm, chỉ khẽ .
Chỉ Khương Yển mặt mày mù mờ, liên tục hỏi Hoài Hà:
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh đang nhiều độc giả săn đón.
“Các ngươi cái gì thế?”
Hoài Hà đáp: “Đội trưởng vẽ đó, Thẩm Chỉ Lan chổi còn gì nữa!
Nàng từng sẽ dẫn tìm cơ duyên, mò đến đây, thấy mấy cái hình ... ha ha, chỉ tưởng tượng thôi buồn …”
Khương Yển giờ mới hiểu, bật nghiêng ngả!
Đội trưởng cao tay!
Điểu Vương thì chẳng hiểu bọn họ gì, cũng chẳng hiểu, nó còn đang sốt ruột về lo liệu đại cục!
Nó tạm thời định phân phát Kim Đan nhận , vì e rằng sẽ gây chia rẽ nội bộ, đành đợi Phượng Khê hái t.h.u.ố.c về hẵng quyết.
Nó thể lên ghế Điểu Vương chỉ nhờ tu vi, mà còn nhờ đầu óc.
Tất nhiên, cũng một phần... vì cha nó vốn Điểu Vương.
khi , Điểu Vương còn dặn Phượng Khê: “Dù xảy chuyện gì cũng đảm bảo an cho đám thuộc hạ . Bằng … năm con chim ngươi đừng hòng sống yên !”
Dĩ nhiên, mấy lời do Tiểu Hôi phiên dịch cho Phượng Khê .
Điểu Vương xong liền vội vàng bay .
Phượng Khê tưởng nó sốt ruột về ăn Nhiễm Kim Đan, nên cũng để tâm.
Nàng sang với Tiểu Hôi:
“, dẫn tìm hang động khác!”
Tiểu Hôi lập tức đáp:
“Những hang động còn đều cách xa, ngươi nên chuẩn tâm lý .”
“Xa một chút cũng , thôi!”
Ánh mắt Tiểu Hôi lóe lên một chút, dang cánh bay lên.
Bay chừng nửa canh giờ, Tiểu Hôi đầu với Phượng Khê:
“Chủ nhân, chuyện với ngươi.”
Phượng Khê bỗng thấy trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành:
“Chuyện gì?”
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.