Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 960: Chúng nó chịu được mà!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tiểu Hôi xẹp bụng, đầy oan ức:

“Ngươi cũng mà, bọn nước thì cá, lên bờ thì giả làm chim ưng cánh vàng. Cho nên… cho nên cách một thời gian, bọn bắt buộc xuống nước ngâm một lúc, thì thể sẽ bắt đầu teo .”

Phượng Khê: “...Bao lâu một ?”

“Cũng lâu lắm, chỉ … một ngày thôi.”

Phượng Khê: “...Teo thành bao nhỏ?”

“Cũng quá nhỏ , cỡ như con gà con .”

Phượng Khê: “...…”

Ngươi chắc chắn gà con nhỏ lắm?

Ngươi chắc ngươi hiểu khái niệm to nhỏ ?

Bảo dạo gần đây mấy con chim xám xám thỉnh thoảng mất tích vài con, nàng còn tưởng tụi nó chia tuần tra gác đêm, ai dè ... ngâm nước tắm rửa?

Bảo nãy Điểu Vương như lửa đốt m.ô.n.g mà lao , hóa chột thật!

Mà nghĩ kỹ , nàng cũng “mượn đan” tụi nó, coi như huề .

Tiểu Hôi cứ nghĩ Phượng Khê sẽ nổi giận đùng đùng, ai ngờ nàng bình tĩnh đến lạ.

Chủ nhân tạm thời độ lượng quá sức tưởng tượng!

Khoan dung ghê gớm!

So với nàng, Điểu Vương tụi nó ... chơi .

Ngay đó, nó Phượng Khê nhàn nhạt :

“Ở chỗ tuy nước, núi băng. Từ giờ tụi ngươi cứ bò đó , mát mẻ còn dưỡng sinh!”

Tiểu Hôi: “...…”

Ngươi chắc chắn bò núi băng dưỡng sinh chứ ngủm củ tỏi?

Ngươi chắc tụi hóa thành cá đông lạnh?

Mặc dù trong lòng oán thầm cả nghìn câu, vì đuối lý, nó dám hó hé gì.

Thôi thì núi băng cũng , cùng lắm thì bọn ôm sưởi ấm.

Tới giờ ngâm liền!

Phượng Khê chọn năm con chim xám, nhét hết túi linh thú chứa núi băng, bao gồm luôn cả Tiểu Hôi, đứa con cưng trời.

Mặc dù cả đám chuẩn tâm lý, lúc đông lạnh thì vẫn... đau khổ vô cùng.

Trời ơi! Tụi sống tới giờ từng rét run kiểu !

Ngày thường bay qua núi tuyết cũng chỉ liếc một cái chuồn lẹ, bao giờ chồm hỗm lâu như , còn dán bụng lên băng?

trắng , ngày thường tụi nó chỉ ngâm trong nước ấm, giờ bắt chui lên núi băng thì… chịu nổi?

Lúc , Phượng Khê còn kể chuyện cổ tích động viên:

“Tiểu Hôi , trong truyện , nhân vật chính còn trần truồng tan băng mà sống dậy nữa ! Các ngươi chim ưng cánh vàng, nhất định cũng làm !

Chờ băng tan thành nước, tụi ngươi tha hồ tắm rửa thư giãn nha~

Cố lên nhé, đặt trọn niềm tin các ngươi đó!”

Tiểu Hôi: “...…”

chắc mắt mù.

Chủ nhân … khoan dung cái nỗi gì?

lỡ , cũng chỉ đành ngoan ngoãn chình ình băng, dùng nhiệt độ cơ thể hòa tan cả cái núi.

Phượng Khê năm con chim xám rét run như cầy sấy, giọng đầy đạo lý:

làm cũng cho các ngươi thôi! Ngày thường sống sướng quá lợi cho việc tăng tu vi .

xa, mấy đứa còn kém xa so với Đại Kim, mà còn tự xưng chim ưng cánh vàng ?

Nhớ kỹ, trời giao trọng trách cho một con chim, thì tiên sẽ hành nó lên bờ xuống ruộng, cho nó chịu khổ cả về thể xác lẫn tinh thần…”

nàng giảng đạo lý (lừa lọc), Tiểu Hôi cùng mấy con chim xám lập tức cảm thấy… hổ thẹn vô cùng.

Hóa chủ nhân tạm thời thật lòng cho tụi !

Tụi nghi ngờ nàng trả đũa... tội ! Tội đáng muôn ch/ết!

Chỉ chút lạnh lẽo thôi mà! Nhằm nhò gì chứ!

Tụi chịu mà!

Phượng Khê vẫn dùng thần thức theo dõi tình hình bên trong, nếu tụi nó chịu nổi thì nàng sẽ lập tức thả .

nàng đoán chắc vấn đề gì .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-960-chung-no-chiu-duoc-ma.html.]

Đừng mấy con chim xám, đến yêu thú bình thường cũng dễ gì đông ch/ết chỉ trong vài canh giờ.

Quả nhiên, tụi nó dần dần thích nghi.

Phượng Khê thấy thì yên tâm.

Lúc , Quân Văn :

“Tiểu sư , bọn bay một vòng từ nãy giờ vẫn thấy đám Thẩm Chỉ Lan, xem bức họa để trong hang chắc cũng vô dụng .”

Phượng Khê thản nhiên đáp:

“Vô dụng cũng , coi như tranh tường trang trí cho .”

Quân Văn: “...”

Còn lúc , đám Thẩm Chỉ Lan đang mồ hôi đầm đìa, sợ mệt leo lên vách núi dựng , định tìm hang động phía .

Nơi cấm bay, nếu giữa đường rớt xuống thì hậu quả... dám tưởng tượng.

Cuối cùng, bọn họ cũng chui hang động.

thấy bên trong trống trơn, ít lập tức đổ vật đất, bệt thở dốc.

Một phần vì quá mệt, phần khác thì… thất vọng tột độ. còn rơi tuyệt vọng.

Đặc biệt đội trưởng Chu Tước Phong, Vệ Hóa Dục, giờ hối hận đến xanh mặt.

Đáng lẽ đó dứt khoát rút lui, chứ nên cố chấp theo Thẩm Chỉ Lan đến tận đây.

mấy cam lòng, bắt đầu tản tìm kiếm khắp nơi. Bỗng reo lên:

mau đây xem, chỗ một bức tranh!”

lập tức phấn chấn tinh thần, Thẩm Chỉ Lan cũng nhẹ nhõm hẳn.

Dù bức tranh tường nữa, nàng cũng sẽ đó cơ duyên. Chỉ cần như , đám Vệ Hóa Dục sẽ tiếp tục theo nàng.

Nàng mang theo tâm trạng đầy hy vọng bước đến vách đá.

khi thấy bức tranh, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.

đó chuyển sang xanh.

đỏ bừng vì tức giận!

Phượng Khê!

Chắc chắn con tiện nhân Phượng Khê làm chuyện !

chừng bảo vật trong động cũng nàng trộm sạch !

Lúc , ánh mắt đều dán chặt lên bức tranh, ai chú ý đến sắc mặt đổi liên tục Thẩm Chỉ Lan.

Một lên tiếng:

“Bức tranh ý nghĩa gì nhỉ? khi nào chỉ chỗ bảo tàng ? Cây chổi? trời? khi nào chổi? Còn đóa lan ……”

Cả hang động lặng ngắt như tờ.

Những ở đây kẻ ngốc, lập tức liên tưởng tới lời đồn đó Phượng Khê: Thẩm Chỉ Lan chổi.

Bây giờ trong động xuất hiện bức tranh hình chổi, chẳng lẽ Hạo Thiên Kính đang nhắc nhở họ?

ít theo phản xạ lùi vài bước, giữ cách với Thẩm Chỉ Lan, sợ chổi “ám”.

Thẩm Chỉ Lan tức đến suýt phát điên!

“Bức tranh nhất định do Phượng Khê vẽ! Nàng hủy hoại danh tiếng ! Bảo vật trong động chắc chắn cũng nàng trộm !

Chúng lập tức tìm nàng tính sổ!”

lời dứt, Vệ Hóa Dục lạnh lùng lên tiếng:

“Thẩm sư , Phượng Khê vẫn còn ở sông, mà từ đó đến đây cách xa. nàng thể đến chúng ?

Lời , vô lý .

Chúng vẫn nên ai tìm cơ duyên nấy thì hơn. Cáo từ.”

Ngay đó, mấy phụ họa theo, lượt lời chia tay.

Thẩm Chỉ Lan giận chế/t, đưa bằng chứng nào chứng minh bức tranh do Phượng Khê vẽ. Nàng nghiến răng, cố gắng nén giận:

“Vệ sư , hiểu cảm giác hiện tại . Dù cũng khiến thất vọng một nữa.

đảm bảo, chắc chắn sẽ thất bại!

Bởi vì nơi chỗ mọc thiên tài địa bảo, kết giới bao phủ, chỉ m/áu Bát Vĩ Tuyết Hồ mới mở .

đời chỉ duy nhất một con Bát Vĩ Tuyết Hồ, cho nên ngoài , ai thể .

Tất nhiên, nếu vẫn rời , cũng cản. sẽ dẫn những khác .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...