Tôi Bán 58% Cổ Phần, Tiễn Chồng Cũ Ra Khỏi Cuộc Đời
Chồng tôi ăn bám, lén đi làm giấy ly hôn sau lưng tôi.
Ngay trong đêm đó, tôi bán tháo 58% cổ phần công ty.
Cửa phòng làm việc của Tần Mặc Thành khép hờ.
Tôi xách phần mì bò của quán anh ta thích nhất, vốn định tạo cho anh ta một bất ngờ.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy trợ lý hành chính Lâm Uyển đang kiễng chân chỉnh lại cà vạt bị lệch cho anh ta.
Động tác ấy quá thuần thục.
Thuần thục đến mức chẳng giống lần đầu tiên.
Tần Mặc Thành cúi đầu nhìn cô ta, bật cười khẽ, giọng điệu dính nhớp kiểu mà suốt bao năm qua tôi chưa từng nghe thấy.
“Được rồi được rồi, đừng câu giờ nữa, yêu tinh nhỏ.”
Giọng Lâm Uyển mềm như nước.
“Gấp gì chứ, có ai nhìn thấy đâu.”
Rồi tôi nghe thấy câu nói kia.
Tần Mặc Thành hạ thấp giọng, như thể đang kể một chuyện cười cực kỳ buồn cười.
“Yên tâm đi, đến giờ vợ tôi còn chẳng biết giấy ly hôn đã làm xong từ lâu rồi.”
Suýt nữa thì hộp mì bò trong tay tôi rơi xuống đất.
Trong tai chỉ còn tiếng ù ù kéo dài.
Tôi lùi từng bước về sau, giày cao gót giẫm lên nền đá cẩm thạch ngoài hành lang nhưng không phát ra lấy một tiếng động.
Móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, in ra bốn vệt trắng bệch.
Cho đến khi bước vào cầu thang thoát hiểm, gió lạnh thốc tới, tôi mới cảm thấy mình vẫn còn sống.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho luật sư Triệu.
“Luật sư Triệu, giúp tôi một việc.”
Lúc mở miệng, ngay cả tôi cũng bất ngờ vì giọng mình vẫn bình tĩnh đến thế.
“Lục tổng, cô cứ nói.”
“58% cổ phần của tôi tại Công nghệ Duệ Hằng, chuyển nhượng toàn bộ.”
Chưa có bình luận nào.