Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?

Chương 790:

Chương trước Chương sau

miêu tả về thần sắc của hành khách trên tàu ện ngầm, những nghi vấn về quy tắc xã hội, cũng cả những câu tự hỏi tự đáp về việc “con đối mặt với sự hư vô như thế nào”.

Ở đây kh trích dẫn bất kỳ lý luận nào, tất cả đều là cảm nhận trực quan dưới góc thứ nhất của .

Hứa Tinh Miên tới, đặt ly nước lên bàn.

Cô liếc màn hình: “Xong à? Đây là cái gì vậy?”

Cố Viễn xoa xoa cái cổ hơi mỏi: “Gần xong , tớ hệ thống lại m thứ tiện tay ghi chép trong m tháng qua thôi.”

“Viết về cái gì? Triết học à?” Cô hỏi.

“Kh hẳn là triết học.” Cố Viễn lắc đầu: “Chỉ là đọc một vài cuốn sách, dạo trên phố, trong đầu nảy ra vài ý niệm. Kh viết xuống thì dễ quên lắm, đều là những mảnh vụn cả.”

Hứa Tinh Miên gật đầu, kh hỏi thêm gì nhiều.

Cố Viễn cô, nhưng trong lòng lại đang tính toán một chuyện khác.

Việc sắp xếp những thứ này, ngoài việc thực sự cảm xúc mà viết ra, còn nguyên nhân khác.

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Xứ Tuyết sẽ phô diễn mỹ học, nhưng b nhiêu đó đối với văn đàn châu Âu vẫn là chưa đủ.

Nơi đây coi trọng chiều sâu tư tưởng hơn.

Sau này muốn viết cuốn tiểu thuyết về sự hoang đường, về kẻ xa lạ.

Nếu hiện tại kh bất kỳ bước đệm nào, đến lúc đó cuốn sách sẽ trở nên đột ngột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-790.html.]

cần lưu lại quá trình tư duy của .

Tập Paris bản chép tay này chính là bằng chứng.

Nó chứng minh rằng trong thời gian ở Paris, Cố Viễn thực sự đã suy ngẫm về trạng thái tồn tại của con .

Tương lai, khi cuốn tiểu thuyết kia ra mắt, mọi xem lại tập chép tay này mới th logic thật trôi chảy.

Đây là cách để những tác phẩm sau này chỗ đứng vững chắc.

Nghĩ đến đó, Cố Viễn tiếp tục thao tác, gửi tệp tin cho Hồ chủ biên.

[Hồ chủ biên, đây là những tùy bút viết trong thời gian ở Paris, mang tên Paris Bản Chép Tay.]

[Phần lớn là những suy tư cá nhân, khá trừu tượng.]

[Phiền chuyển giao cho ban biên tập tờ Nhân Dân Văn Học, xem liệu họ dùng được kh?]

[...]

th báo email đã gửi thành c, Cố Viễn đứng dậy: “Được , cũng sắp khai giảng .”

“Trước khi rời khỏi Pháp, chúng ta cũng nên dãy Alps trượt tuyết một chuyến chứ nhỉ?”

Hứa Tinh Miên do dự: “Mùa hè mà cũng trượt tuyết được ? Với lại cuốn Và Chẳng Còn Ai của cũng mới chỉ bắt đầu viết mà...”

“Đương nhiên là được chứ, những bãi trượt tuyết trên s băng mà, tớ đã hỏi kỹ Killian dưới lầu .” Cố Viễn nhướng mày: “Viết lách thì lúc nào chẳng viết được?”

M ngày nay, thư phòng nhà Uesugi vô cùng yên tĩnh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...