Tôi Chỉ Viết Văn Mạng, Sao Lại Trở Thành Văn Hào Rồi?
Chương 996:
Tiếp đến là đoạn ngắn ở giữa.
Về ánh nắng phương Nam, về những trái chín cuối cùng.
Rilke đã dùng những câu thơ này để thể hiện hoàn hảo cảm giác gấp gáp của thời ểm cuối hè đầu thu, khi sinh mệnh sắp đến hồi kết nhưng vẫn cố liều mạng để huy hoàng một lần cuối.
Và , là đoạn cuối cùng.
Cũng là đoạn cốt lõi nhất của toàn bài thơ:
“Ai lúc này chưa nhà, sẽ kh bao giờ xây nữa.”
“Ai lúc này cô đơn, sẽ mãi mãi cô đơn.”
“Sẽ thức c, đọc sách, viết những bức thư dài,”
“Và trên những nẻo đường rợp bóng lá rơi,”
“Sẽ bồn chồn dạo bước, kh ngừng.”
Gõ xong dấu chấm câu cuối cùng, Cố Viễn dừng tay.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
mười m dòng chữ ngắn ngủi trên màn hình, lại cảm nhận được một nỗi thê lương đến tột cùng.
Cái cảm giác bất lực khi đối mặt với dòng chảy của thời gian.
lần lượt viết thêm một bản tiếng Trung và một bản tiếng , sau đó đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội của , đặt tiêu đề là Ngày Thu.
Trong đó, bản trong nước là song ngữ Trung - Đức, bản quốc tế là song ngữ - Đức.
Nhấn nút đăng tải.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chi-viet-van-mang--lai-tro-th-van-hao-roi/chuong-996.html.]
Ở trong nước, ngay khi dòng trạng thái vừa hiện lên, vô số th báo lập tức nhảy ra.
[???]
[Sofa!]
Một lát sau, trọng tâm của cuộc thảo luận mới bắt đầu chuyển hướng sang bản thân bài thơ.
[Đây là do Cố Viễn viết? Hay chỉ đang biên dịch lại thôi?]
[Cố Viễn còn biết cả tiếng Đức nữa ?]
[ gì lạ đâu, th minh như Cố Viễn thì học một ngôn ngữ chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ? Huống hồ hiện tại còn đang ở Đức nữa.]
[ kh hiểu tiếng Đức, nhưng bản tiếng Trung đọc lên cứ th cái vị gì đó khó tả lắm…]
...
Hai giờ sau, một vị giáo sư khoa tiếng Đức của một trường đại học d tiếng trong nước đã chia sẻ lại dòng trạng thái này.
Ông đã đưa ra một bản phân tích vô cùng kỹ lưỡng:
[...Việc sử dụng chiếc đồng hồ mặt trời cổ xưa làm c cụ tính giờ để chỉ ra rằng “đã đến lúc”, Cố Viễn kh hề nói thẳng là thời gian trôi mau, mà dùng chính hình ảnh bóng tối đổ xuống đó để khiến đọc tự cảm nhận được sự chuyển giao của mùa màng.]
[...]
[Về từ “Herr” ở đầu bài, nhiều lẽ sẽ hiểu lầm đây là một lời cầu nguyện tôn giáo.]
[Nhưng đây thực chất chỉ là một thủ pháp khởi hứng trong thi ca, tương tự như những từ cảm thán “y hù hi” trong thơ cổ Hoa Quốc vậy.]
[Trong cách luật thơ tiếng Đức, nó được dùng để thiết lập một mối quan hệ đối thoại.]
[Giống như khi bạn nói chuyện trong một căn phòng trống trải, bạn cần một nghe vậy. Nếu xóa bỏ từ này, cả bài thơ sẽ trở thành lời lầm bầm tự thân, thiếu sức căng hướng về phía vòm trời.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.