[Tới Chiến] Sư Phụ, Xin Mời Chiến
Chương 5:
Nghĩ đến đoạn quá khứ dài đằng đẵng , tốc độ ngự kiếm của ta bất giác chậm lại. Ta vỗ vỗ lên mặt, buộc tách ra khỏi những xúc cảm vương vấn. Giờ đây, việc Tiêu Dật Hàn phụ lòng ta hay kh đã chẳng còn quan trọng nữa.
Chỉ cần g.i.ế.c được , xóa bỏ vết nhơ trong cuộc đời , ta sẽ thể trở về sư môn, thu nhận đệ tử. Từ đây từ giã những tháng ngày cô đơn, bước tới tương lai huy hoàng với môn đồ đầy khắp!
Ta đang nghĩ ngợi, bỗng th phương hướng Tiêu Dật Hàn tới, đột nhiên một luồng hắc khí bùng nổ, cơn gió tràn ngập ma khí cuốn thẳng về phía ta.
Ta giật kinh hãi.
Trăm năm trước, thiên hạ đại loạn, chính vì tộc Trường Cưu từ Ma giới tràn sang, tung hoành khắp nhân gian khiến ma khí tràn lan, lòng bất ổn. Sau đó, một vị tiên nhân đã tiêu diệt toàn bộ tộc Trường Cưu, phong ấn lối giữa hai giới Nhân - Ma. Từ , dù nhân gian còn yêu quái nhưng kh còn ma tộc nào nữa.
Mà nay, nơi này lại bùng phát ma khí mãnh liệt như vậy. Tuy kh đến mức phong ấn giữa hai giới hoàn toàn vỡ toang nhưng chắc c cũng đã thủng ra một lỗ hổng .
Ta nhắm mắt lại, th trong làn ma khí dày đặc kia một tia sáng lam le lói, lòng kh khỏi run lên.
Lỗ hổng phong ấn này… chẳng lẽ là do Tiêu Dật Hàn gây ra?
Ta cấp tốc bay tới chỗ đó, đến nơi ma khí nồng đậm nhất thì th mặt đất bên dưới như bị ai đó đục ra một lỗ sâu, từng đợt ma khí ào ạt phun lên. Tiêu Dật Hàn lơ lửng ngay giữa miệng hố, nhắm mắt, miệng niệm chú, khí đen kh ngừng tụ lại trong lòng bàn tay .
Ta kh biết mục đích của là gì. Nhưng nghĩ tới việc Tiêu Dật Hàn từng phản bội tiên môn, phiêu bạt nhân gian suốt tám mươi năm, còn qua lại với đủ loại yêu đạo, ta thực sự kh dám tin vẫn còn giữ được tâm tu tiên.
Vậy nên, muốn phong ấn lại khe hở này, ta chỉ thể tự ra tay.
Khi ta tu đạo, thế gian đã kh còn Ma tộc. Tiên sinh từng nhắc đến đôi chút nhưng chưa bao giờ dạy bọn ta pháp thuật phong ma. Tuy nhiên, ta lại biết một chút thuật phong ma, lẽ là nhờ năm xưa Tiêu Dật Hàn vứt cho ta đống ghi chép tu luyện của , trong đó ghi lại.
Chưa từng thực hành, ta cũng kh chắc c.
Nhưng lúc này còn đâu thời gian do dự nữa. Ta dựa theo những gì còn nhớ, kết ấn niệm chú. Nhân lúc Tiêu Dật Hàn đang tập trung tụ khí, kh kịp phân thần, ta lập tức từ trên trời đáp xuống, biến lòng bàn tay thành một tấm lưới, khống chế toàn bộ hắc khí đang tràn ra, gói chặt trong tay.
Ngay khi ta sắp rơi xuống, chỉ còn chút nữa là thể hoàn toàn thu hồi khe hở kia vào lòng bàn tay, đột nhiên một kiếm từ bên cạnh c.h.é.m tới, buộc ta né tránh.
Ta xoay , miệng vẫn kh ngừng niệm chú, tay kh bu lơi việc kéo khối hắc khí vào lòng bàn tay. Đồng thời lạnh lùng liếc Tiêu Dật Hàn cũng đang kéo giữ luồng hắc khí kia, lạnh giọng hỏi: “Tiêu Dật Hàn, đục thủng phong ấn giữa hai giới Nhân - Ma, rốt cuộc là muốn làm gì?”
“Tiểu đồ nhi.” Tiêu Dật Hàn như cười như kh, trong giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ: “Bảy mươi chín năm xa cách, th con tu hành tiến bộ thế này, vi sư cũng vui mừng. Nhưng hôm nay con lại đến phá chuyện của ta, vi sư thực sự kh vui.”
Ai thèm quan tâm vui hay kh chứ!
kh nói rõ nguyên do, ta tất nhiên mặc định ý đồ xấu. Bởi m chục năm qua, thực sự chẳng làm được m việc đứng đắn khiến ta khó mà chút thiện cảm nào.
Ta vận hết pháp lực trong cơ thể, dốc sức kéo hắc phí kia về phía . Tiêu Dật Hàn cũng kh chịu bu tay.
Luồng hắc phí xoay tròn giữa kh trung như muốn hút cả hai luồng lực lượng của ta và vào bên trong. Nó kéo chúng ta ngày càng lại gần, gần hơn nữa và … Bàn tay hai , trong lúc giằng co, chạm vào nhau.
“Phụt!” một tiếng khẽ vang lên, hắc khí biến mất ngay tại chỗ giữa lòng bàn tay bọn ta.
Ma khí qu đó cũng lập tức tan biến. Nhưng tay ta và tay Tiêu Dật Hàn… Lại dính chặt vào nhau!
...Cái quỷ gì đây! Còn học đòi Nguyệt Lão nối tơ hồng chắc?!
Đầu ngón tay ta bất ngờ chạm vào lòng bàn tay . Hơi ấm khiến những ký ức tưởng chừng đã chôn vùi trong ta như dòng nước lũ tràn về. Năm xưa cùng ta đối ẩm, ta cõng say khướt về phòng đắp chăn, còn ...
Ngày hôm , trước khi rời khỏi núi Tiên Linh, cũng từng dùng đôi bàn tay nóng rực , nâng l mặt ta, đặt xuống một nụ hôn.
Ta vội vàng lắc đầu, buộc cắt đứt dòng hồi ức, vừa thẹn vừa giận, cố gắng rút tay ra. Nhưng càng dùng lực, lòng bàn tay dường như càng bị một lực vô hình kéo dính chặt vào nhau. Cố mãi, mới tách được một chút thì qu lại nổi lên tiếng gió, ma khí ào ạt tràn ra từ chỗ bàn tay bọn ta tách rời.
Ta hoảng hốt, vội vàng ấn tay trở lại.
Bỗng “Phụt!” một tiếng.
Ma khí lập tức biến mất.
Ta: “...”
Tiêu Dật Hàn: “...”
Sau một hồi trầm mặc kỳ quái, Tiêu Dật Hàn bật cười: “Xem ra, lỗ hổng của phong ấn Nhân - Ma lưỡng giới đã bị chúng ta nắm trong tay, kh thể tùy tiện bu ra được . Tiểu đồ nhi, con xem con phá rối thành cái dạng gì …”
Vừa nói, vừa như một tên lưu m. Lòng bàn tay xoay nhẹ, kh cho ta kịp phản kháng đã đan tay qua kẽ tay ta, mười ngón đan xen, nắm chặt l tay ta. Thuận thế, kéo mạnh một cái khiến ta loạng choạng suýt ngã vào lòng . Ta hoảng hốt đẩy n.g.ự.c ra, ngẩng đầu , mà cúi đầu ta. Khoảng cách gần đến mức hơi thở của phất qua hàng mi ta.
Giọng nói khàn khàn mang theo tia ý cười vang lên ngay trên đỉnh đầu ta: “Con cứ kh muốn rời xa vi sư đến vậy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chien-su-phu-xin-moi-chien/chuong-5.html.]
Mơ hồ, lại nguy hiểm.
Bị trêu chọc đến mức mặt ta đỏ bừng. Sau cơn xấu hổ chính là lửa giận dâng lên cuồn cuộn trong lòng, giận đến mức toàn thân run rẩy: “Tiêu Dật Hàn! càng lúc càng vô sỉ !”
Tiêu Dật Hàn tựa như bị dọa cho giật : “Ôi chà! Đồ đệ của ta biết mắng !”
“Con còn biết g.i.ế.c đ!”
Tay còn lại của ta vung kiếm lên, nhằm thẳng cổ mà bổ tới. Ai ngờ Tiêu Dật Hàn chẳng né tránh, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, xoay một vòng khiến ta bị ép quay lưng tựa vào lồng n.g.ự.c , thuận tay khống chế luôn cánh tay cầm kiếm của ta.
giam chặt ta trong vòng tay nhưng cũng kh làm gì quá đáng, tựa như... chỉ đơn thuần ôm l ta.
Ta vùng vẫy trong lòng nhưng chỉ phong bế pháp lực của ta, hoàn toàn kh động tác nào khác, như thể... chỉ muốn đơn giản ôm ta như vậy.
“Tiêu Dật Hàn.” Th vùng vẫy vô ích, ta dứt khoát ngừng giãy giụa, chỉ lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc muốn làm gì?”
“Tiểu đồ nhi, vi sư rời núi nhiều năm như vậy, cũng nhớ con. Chỉ là thân cận một chút, gì kh ổn ?”
Kh ổn! kh ổn!
Chưa bàn tới chuyện sư đồ chúng ta nay còn tính là gì, chỉ riêng tư thế này, thầy trò nào ôm nhau như vậy chứ?
Hơn nữa, nếu thật sự nhớ, năm đó vì rời . Suốt bao nhiêu năm qua lại chưa từng trở về ta l một lần? Nếu thật sự muốn thân cận, năm đó nhẫn tâm ra , mặc kệ ta khóc lóc van xin cũng chẳng thèm ngoái đầu lại?
Nghĩ đến cảnh tượng năm đó, ta nghiến răng nghiến lợi, giận đến toàn thân run lên.
Tiêu Dật Hàn ôm ta, tự nhiên cảm nhận được sự phẫn nộ trong lòng ta. Nhưng chẳng chút biết xấu hổ, ngược lại còn bật cười khẽ bên tai ta: “Thôi được , kh đùa nữa. Đùa thêm chút nữa, e rằng con sẽ thực sự động thủ với ta mất.”
Ta sững sờ, nhân lúc đó bu tay thả lỏng ta ra, chỉ là tay trái của vẫn còn dính chặt với tay ta. liếc ánh mắt như muốn lóc da xẻo thịt của ta, bật cười: “Hiện giờ, lỗ hổng phong ấn Nhân - Ma lưỡng giới đang nằm trong tay chúng ta. Nếu con muốn g.i.ế.c ta, e rằng suy nghĩ lại. Vì chỉ dựa vào một con thì kh thể giữ nổi nó. Một khi ta c.h.ế.t, hơi thở đứt đoạn, con cũng sẽ bị lỗ hổng này nuốt chửng. Khi đó, ta c.h.ế.t, con cũng c.h.ế.t, phong ấn vỡ toang, ma khí tràn lan khắp thế gian. Tiên môn kh kịp ứng phó, Ma tộc sẽ tràn vào nhân gian.”
Ta thầm niệm trong lòng vạn lần “vì chúng sinh là trọng” mới miễn cưỡng đè nén cơn giận muốn g.i.ế.c xuống.
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Ta hỏi : “Phong ấn này là do xé ra ? định làm gì?”
“Ta vốn định xé mở một lối vào Ma giới, nhưng kh nghĩ sẽ mở ra ở chỗ này.” Tiêu Dật Hàn chậm rãi nói: “Đi về phía Tây tám trăm dặm một ngọn núi tên Ngọc Tuyền. Trên núi hồ nước hình thành từ suối nguồn, tinh khiết vô cùng, thể ngăn cản vạn vật ô uế. Ta dự định mở phong ấn dưới đáy hồ Ngọc Tuyền. Nhưng kh ngờ, phong ấn Nhân - Ma lưỡng giới biến ảo khó lường, lại ở nơi này xảy ra dị động.”
Tiêu Dật Hàn ngẩng đầu ta, ánh mắt thản nhiên: “Cũng may tiểu đồ đệ của ta đến kịp thời. Nếu kh, vi sư lúc này đúng là khó mà giải quyết nổi.”
nói thì nhẹ nhàng. Nhưng nghĩ kỹ lại, lời của thật sự khiến ta rùng .
Nếu kh hôm nay ta kịp thời chạy tới, góp một phần sức lực trấn áp phong ấn. Thì giờ phút này Tiêu Dật Hàn đã sớm bị lỗ hổng nuốt chửng, phong ấn cũng sẽ hoàn toàn vỡ nát, chẳng còn ai kiểm soát nổi. Ma tộc ắt sẽ thừa cơ từ trong lỗ hổng tràn ra nhân gian!
Ta hung hăng trừng mắt : “Tốt nhất là một lý do chính đáng để dù mạo hiểm lật đổ cả cõi thế cũng làm việc này. Nếu kh, hôm nay cho dù liều cả mạng, ta cũng bắt trở về núi Tiên Linh chịu thẩm xét!”
Phản bội tiên môn còn thể tha thứ, tư th với yêu tà cũng thể miễn cưỡng bỏ qua. Nhưng chuyện Tiêu Dật Hàn đang làm là ều mà cả tiên môn và phần lớn yêu quái cũng tuyệt đối kh thể dung tha. Nếu Ma tộc trở lại thế gian, tất sẽ dẫn đến cảnh sinh linh đồ thán, bi kịch trăm năm trước, ai cũng kh muốn tái diễn lần nữa.
Tiêu Dật Hàn đối mặt với lời chất vấn của ta chỉ lặng im. hìn ta, môi cong lên như cười như kh. Nhưng trong nụ cười lại mang theo một nét bi thương kỳ lạ.
“Đừng vòng vo!” Ta quát : “Ít làm ra vẻ huyền bí, gì thì nói thẳng!”
“Haiz…” Tiêu Dật Hàn khẽ thở dài, nói:
“Ta chỉ th thương cho con thôi, đồ đệ ngốc nghếch.”
“Con mang ta về núi Tiên Linh thì được gì chứ? Lỗ hổng phong ấn vẫn nằm trong tay chúng ta. Con định để nó mở ra ngay giữa núi Tiên Linh ? Đám lão già trong Tiên môn năm xưa, thì đã , kẻ c.h.ế.t cũng đã c.h.ế.t, còn lại m biết thuật phong ma? Giờ đây, thứ này gắn chặt hai ta lại với nhau, con kh đối phó được, khác cũng chẳng đối phó nổi. Ngoài nghe theo lời ta, con còn thể làm gì?”
Những lời nói, dù đáng giận nhưng lại là sự thật kh thể phản bác.
Vèm Ch
“Đồ đệ ngốc, sống chừng năm , đầu óc vẫn còn chưa th suốt vậy?”
“...”
Ta im lặng.
“Đi theo ta .”
nhẹ giọng: “Trước tiên tới núi Ngọc Tuyền, đem lỗ hổng này phong ấn xuống đáy hồ. Sau đó, con muốn tính thế nào, chúng ta lại tính.”
Trong lòng ta dâng lên một nỗi bất bình khó tả. Nhưng xuống bàn tay ta và Tiêu Dật Hàn vẫn còn gắt gao dính chặt l nhau... cuối cùng cũng chỉ thể nhẫn nhịn gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.