[Tới Chiến] Sư Phụ, Xin Mời Chiến
Chương 6:
Ta và Tiêu Dật Hàn cứ thế tay nắm tay… lên đường.
Một ngày ta cưỡi kiếm bốn năm trăm dặm kh thành vấn đề, nghĩ đến thì lại càng kh gánh nặng. Thế nhưng muốn đến núi Ngọc Tuyền cách đây tám trăm dặm cũng mất hai ngày. Ta sốt ruột muốn lên đường trong hôm nay, vậy mà Tiêu Dật Hàn lại ngẩng đầu trời, uể oải ngáp một cái. ói hôm nay đã lỡ giờ, chi bằng tìm chỗ nghỉ tạm, mai hẵng tiếp.
Ta trách : “Ngự kiếm mà còn xem trời ? Ngần năm , cái tật lười lề mề của vẫn chẳng sửa được chút nào.”
Tiêu Dật Hàn bị ta mắng mà cũng chẳng giận, chỉ cúi đầu cười khẽ hai tiếng: “Nhưng cái tính nhẫn nại tốt bụng của đồ đệ ta thì đã kh còn nữa .”
Trước kia ta đâu hiền lành, ta chỉ là… đã quen nhẫn nhịn . Bởi vì là sư phụ, là ta kính trọng mà cũng sợ mất nhất.
Tiêu Dật Hàn nắm tay ta xuyên rừng trong ánh chiều tà, hết ngoái trái lại quay , chẳng biết đang tìm gì. Ta tùy tiện chỉ bừa một chỗ bảo đến đó nghỉ , dù hôm nay kh chịu tiếp, ta cũng chẳng làm gì được.
Tiêu Dật Hàn đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng. Sau đó nhấc tay lên, một con d.a.o găm từ thắt lưng bay vút ra, cắm thẳng vào n.g.ự.c một con gà rừng trên sườn núi khiến nó giãy giụa rơi xuống đất. vui vẻ quay đầu nháy mắt với ta: “Tiểu đồ nhi, bữa tối nay món .”
Ta lạnh lùng .
vặt l, làm sạch con gà xiên lên lửa nướng. Tất cả những việc đó, chỉ dùng một tay mà làm xong. Sau đó quay đầu ta, ánh mắt phản chiếu ánh lửa lấp lánh, giống hệt một đứa trẻ đang đợi ta khen: “Lần trước theo ta xuống núi, kh con cứ than ta kh chăm sóc con, cái gì cũng để con tự lo ? Giờ thì khỏi phàn nàn nữa nhé.”
Ta lạnh nhạt đáp: “Con đã bế quan tu hành nhiều năm, kh ăn ngũ cốc, càng kh đụng đến đồ t.”
Chừng năm trôi qua, ta đã tu được thân tiên. Còn sư phụ này của ta lại chẳng hề hay biết.
Ánh mắt đang long l vì ánh lửa, nghe xong câu đó như bị hắt một chậu nước lạnh, lập tức vụt tắt. ngoảnh đầu, cười khẽ bằng giọng ệu như chẳng hề bận tâm: “Ừm, đồ đệ của ta… cuối cùng cũng lớn .”
Ta kh trả lời.
Cuối cùng con gà rừng cũng bị bất cẩn nướng cháy mất. Ta và kh ai ăn, chỉ uổng phí một sinh linh.
Tối nghỉ ngơi, tay ta và Tiêu Dật Hàn vẫn kh rời nhau được, liền đề nghị: “Hay là hai ta ngủ cùng một chỗ .”
Ta chỉ vào gốc cây bên cạnh nói: “Chúng ta dựa lưng vào cây ngủ. Mỗi một bên, tay để sang bên cạnh. Sáng mai mở mắt ra cũng chẳng th nhau, khỏi phiền lòng.”
Nghe vậy, ánh mắt Tiêu Dật Hàn dường như ánh lên nỗi bất lực xen lẫn chút buồn cười.
Ta kh hiểu, gì mà bất lực? Hai thầy trò từng cách biệt suốt bao năm, giờ xử sự thế này chẳng là hợp lẽ nhất ?
Cuối cùng cũng thuận theo ta. Bọn ta tìm một gốc đại thụ, ta ngồi một bên, ngồi một bên, cùng dựa lưng vào cây. Mỗi quay mặt về một phía của khu rừng tĩnh mịch đen thẳm, chỉ đôi tay vẫn nắm l nhau trong im lặng.
“Tiểu đồ nhi…”
Giữa đêm yên tĩnh, ta nghe Tiêu Dật Hàn khẽ gọi ta giống như bao năm trước đây vẫn thường gọi vậy: “Ở núi Tiên Linh, con sống tốt kh?”
Ta kh trả lời, im lặng như thể đã ngủ .
Kh nghe th câu trả lời, cũng im lặng, dường như cũng đã ngủ.
Ta nhắm mắt lại. Hôm nay khiến ta quá mệt mỏi, ngày mai còn cả ngày, ta cần tr thủ nghỉ ngơi. Ta muốn nh hơn, nh nữa, để mau chóng đến được núi Ngọc Tuyền, bu tay khỏi Tiêu Dật Hàn đang nắm chặt. Ta kh muốn cảm nhận hơi ấm từ nữa, hơi ấm của … luôn khiến tim ta xao động bất an.
Đêm , ta ngủ kh yên. Ta đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ là tám mươi năm trước, Tiêu Dật Hàn vẫn còn ở núi Tiên Linh, ta vẫn là tiểu đồ nhi dè dặt hầu hạ .
Dù từng nói với ta rằng: “So với đám trẻ khác, con là khả năng theo ta nhất.”
Dù chính thừa nhận tư th với yêu tà. Dù ta biết, nếu tiếp tục theo , ta sẽ đối đầu với cả núi Tiên Linh… Ta vẫn kh thể rời xa tiểu viện , kh thể rời xa .
Ta kh còn đến học đường mà chuyên tâm quét dọn đỉnh núi, ở trong viện đọc sách đưa cho.
Mỗi ngày ta ngẩng đầu trời, đợi sư phụ trở về. Dù mỗi lần về đều kh muốn chào hỏi ta nữa. Nhưng chỉ cần trở về, với ta… thế là đủ an ủi .
Sự thỏa mãn bé nhỏ và hèn mọn đó, cuối cùng kết thúc vào lần Tiêu Dật Hàn trở về núi Tiên Linh lần cuối cùng.
Đêm , vào lúc nửa đêm c ba, núi Tiên Linh yên tĩnh đến lạ.
ngự kiếm trở về, loạng choạng chao đảo, thất thố hơn bất kỳ lần say rượu nào trước kia ta từng th.
Ta kh biết đã trải qua chuyện gì, chỉ lặng lẽ chăm sóc như thường lệ.
Ta kéo Tiêu Dật Hàn đặt lên giường, còn chưa kịp kéo chăn đắp cho thì bỗng ngồi bật dậy, đôi mắt thẳng vào ta. Trong thoáng chốc tỉnh táo như chưa từng uống giọt rượu nào.
“Tiểu đồ nhi.” gọi ta.
Ta khẽ đáp.
“ khác nói ta tư th với yêu tà, con kh tin. Ta chê con xuất thân từ ăn mày, con kh giận. Con rõ ràng biết việc ta làm là đại nghịch bất đạo với thiên hạ, con vẫn kh rời bỏ.” vươn tay, chạm vào má ta: “Tại vậy?”
Nghe những lời , lòng ta bỗng bừng tỉnh. Thì ra hôm , khi ta đang tr cãi trong thư viện, bóng thoáng hiện ngoài cửa thật sự chính là Tiêu Dật Hàn.
Ta đáp : “Ngay từ khi bái sư, con đã nói rõ với sư phụ . Con là kẻ cô độc, sư phụ cũng vậy. Dù thế nào nữa, con cũng sẽ luôn ở bên cạnh .”
Tiêu Dật Hàn bật cười. hay cười, cười khi châm chọc, cười lúc lấp liếm, cười khi giả ngây. Nhưng ta chưa từng th nụ cười nào của giống như bây giờ. Ẩn ba phần mãn nguyện, ba phần bất lực, còn lại là vô số đau thương kh lời nào thể diễn tả.
“Tiểu đồ đệ à...” Bàn tay còn lại của cũng khẽ áp lên má ta: “Chẳng ta đã từng dặn con, đừng ta bằng ánh mắt nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-chien-su-phu-xin-moi-chien/chuong-6.html.]
Ta chưa kịp hiểu thì Tiêu Dật Hàn đã đứng dậy, nâng mặt ta lên đặt một nụ hôn xuống môi ta.
Sự ấm áp từ đôi môi truyền đến tận tim, lan khắp thân thể như lửa bén dầu. Ta sững , kinh hoàng, hoảng loạn, kh thể tin nổi chuyện đang xảy ra. Trong khoảnh khắc đó, như thể ta đã c.h.ế.t một lần. Nhưng chỉ giây sau, bản năng khiến ta lập tức đẩy ra.
Nhưng kh đẩy được.
Tiêu Dật Hàn gần như ngang ngược mà ôm chặt l ta, siết sau đầu ta, kh cho ta né tránh. chiếm l toàn bộ tâm trí ta, mùi rượu nơi hơi thở khiến đầu óc ta quay cuồng.
Ta như say, sau chút vùng vẫy yếu ớt, cuối cùng kh thể chống cự nổi nữa.
Hàng loạt ký ức những năm tháng bên Tiêu Dật Hàn chợt ùa về. Ta chợt hiểu vì ngày đó khi biết tìm nữ yêu kia, lòng ta lại nghẹn ngào nhiều hơn là giận dữ. Hiểu vì giờ đây ta sẵn sàng chống lại cả thế giới chỉ để được ở bên .
Thì ra, đối với vị sư phụ luôn cợt nhả và bất kham này, ta kh chỉ sự kính trọng và ỷ lại. Mà còn là một tình yêu sâu kín, đến chính ta cũng chưa từng nhận ra.
Từ khi nào ư?
lẽ là từ ngày đầu tiên nhặt ta về.
Hoặc là khi ta th cười kiêu ngạo dưới ánh nắng. Cũng thể là lúc ra ngoài lịch luyện, c trước ta.
Dù là từ lúc nào nữa, thì đến thời khắc hôn ta, ta đã biết đàn này đã bén rễ trong tim ta, khắc sâu trong ký ức ta.
Lưng ta bỗng đau nhói là Tiêu Dật Hàn đẩy ta ngã xuống giường.
Ta cảm nhận được nụ hôn rơi lên cổ , ẩm nóng và bỏng rát. Ta nghiêng đầu, lướt qua mái tóc , th ánh trăng ngoài cửa sổ. Lòng ta hoảng loạn, thân thể mềm nhũn như nước. Ta biết rõ nên đẩy ra nhưng đầu óc đã hoàn toàn tê liệt…
“Đinh đang” - một âm th khẽ vang lên.
Là vật trang sức đeo bên h rơi xuống đất.
Tiếng vang nhẹ bẫng mà tựa như hồi chu cảnh tỉnh, kéo cả ta lẫn về thực tại.
Tiêu Dật Hàn ngoảnh đầu vật , cả cứng đờ. Ta cũng theo ánh mắt xuống. Vật kia quen mắt... ta nhớ ra , chính là tín vật của nữ yêu năm xưa mà chúng ta từng gặp trong mê trận lúc lịch luyện!
Chính là vật giật từ cổ nữ yêu đó...
Ta vật kia hồi lâu quay đầu lại. Bốn mắt chạm nhau, chỉ th Tiêu Dật Hàn ngây ta.
ta, lặng thinh kh nói.
Trong đôi mắt đen thẫm , ta th chính lúc này. Y phục xộc xệch, má ửng hồng, tóc tai rối bời, quá đỗi mờ ám. Và giữa ta với lại là quan hệ sư đồ. Hình ảnh , thật đáng sợ.
Ánh mắt như lưỡi kiếm đ.â.m thẳng vào tim, đang hối hận ? Hối hận vì lợi dụng cơn say mà hôn ta? Là vì cảm th lỗi với nữ yêu yêu kia? Hay vì áy náy với một tiểu đồ đệ như ta? Hay là... ngạc nhiên vì ta kh phản kháng?
Ta kh dám nghĩ thêm nữa. Ta bất ngờ bật dậy, đẩy mạnh ra, lao ra khỏi phòng, chạy thẳng về gian phòng .
Vèm Ch
Nực cười thay. Lúc ta lại chẳng biết đâu, vì cuộc đời ta, từ đầu đã gắn chặt với Tiêu Dật Hàn.
Ta ngồi lặng trong phòng suốt đêm, chỉnh lại áo quần, kh chợp mắt một giây.
Trời vừa sáng, ta đã nén mọi cảm xúc định tìm Tiêu Dật Hàn nói chuyện. Dù chuyện xảy ra khó mở lời nhưng đã uống rượu, ta vẫn còn cơ hội để xóa mọi thứ.
Ta gõ cửa phòng lâu, bên trong kh một tiếng động.
Lại xuống núi tìm rượu ...
Ta cúi đầu, đẩy cửa vào, định dọn dẹp chút phòng ốc, ai ngờ vừa bước vào đã th mọi thứ sạch sẽ gọn gàng. Kiếm mang , hồ lô rượu cũng kh còn. Trên bàn chỉ còn lại một ngọn đèn đã tắt, đè lên một mảnh gi trắng.
“Lần này vi sư ra kh trở lại. Tiểu đồ nhi bảo trọng, đừng nhớ ta.”
Vỏn vẹn mười m chữ, mỗi chữ như d.a.o găm khiến đầu óc ta choáng váng, lòng ngập trống rỗng.
Ta kh biết giờ này Tiêu Dật Hàn ở đâu, cũng kh biết sẽ đâu. Ta chỉ đuổi theo bản năng, lao xuống chân núi, lòng cầu nguyện mong chưa xa.
May thay, khi đến sơn môn, ta th đang cúi chào sư tổ, lưng mang bọc hành lý, tay xách hồ lô rượu, kh mang kiếm, kh mặc đạo bào. Từng bước, từng bước rời .
“Sư phụ!” Ta gần như lăn khỏi ngự kiếm, lao đến bên : “Sư phụ!”
Ta đưa tay định kéo lại nhưng chưa chạm vào thì bị một kết giới b.ắ.n văng ra ba trượng. Ta đập vào bậc thềm, lăn xuống m bậc, xương tay đau buốt như gãy. Nhưng ta vẫn gắng gượng đứng dậy, định lao tiếp thì bị sư tổ chặn lại.
Ta ngẩng đầu, sư tổ tóc bạc phơ, chỉ khẽ lắc đầu thở dài: “ quyết ý . Tiểu đồ tôn, đừng tổn thương bản thân nữa.”
Lệ mờ mắt, ta ngoái đầu . Chỉ th bóng lưng thong dong bước , mỗi lúc một xa, tiêu sái như thể chưa từng lưu luyến chút nào với những năm tháng ở núi Tiên Linh, cũng chẳng vương vấn gì đến ta.
Lúc này ta mới nghẹn ngào bật khóc: “Sư phụ, con nguyện theo , đâu cũng được!”
Ta quỳ xuống, lết từng bậc thang mà khóc gọi: “ đối xử với con thế nào cũng được. Còn chỉ xin , đừng bỏ con lại!”
Tiếng gào khản giọng vang vọng giữa núi non như hồn ma ai oán: “Xin đừng bỏ con lại!”
Nhưng cho đến khi ta khóc đến mức kh th gì nữa, Tiêu Dật Hàn vẫn kh một lần ngoái đầu.
cứ thế biến mất khỏi tầm mắt ta.
Cho đến tận hôm nay, tám mươi năm trôi qua. Ta ở lại núi Tiên Linh, một thân một . Tu được tiên thân, cũng tu được một trái tim rỗng kh, kh còn gì cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.