Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 372:
ta kh do dự, dứt khoát nói: “Được! Đồng ý!”
Tiếp theo, họ bắt đầu lên kế hoạch cho hành động sắp tới, làm thế nào để tìm ra kho báu.
Tư duy của Hứa Nam Châu rõ ràng, sự phân tích của cô dựa trên tiền đề tảng đá thực sự tồn tại.
Cô phân tích kỹ lưỡng: “Nếu tảng đá thực sự năng lực thần kỳ như vậy, trong hàng trăm năm qua chắc c sẽ lưu truyền nhiều câu chuyện dân gian khác nhau.”
“Và nó thể nằm cùng với kho báu, ít nhất là kh cách quá xa.”
Theo logic này, cô đề nghị Parson lập tức quay về Nepal, tìm kiếm khắp nơi các lời đồn đại liên quan đến tảng đá.
Nhưng Parson lại chút do dự: “Tuy nhiên, tảng đá thần kỳ chưa chắc đã tồn tại, nếu chúng ta đặt hết hy vọng vào nó, lỡ cuối cùng lại tay trắng thì ?”
Hứa Nam Châu hỏi thẳng lại: “Vậy còn m mối nào khác kh?”
Câu hỏi này làm Parson cứng họng. Suốt bao nhiêu năm qua, ta khắp các nước cũng chỉ tìm được nửa tấm da dê.
Thế là ta gật đầu: “Cô nói đúng, cứ làm theo cách này thử xem.”
ta tò mò hỏi: “Còn cô thì ? Cô làm gì?”
“ quay lại tàu Viễn Dương để tìm nửa tấm da dê còn lại.”
Parson lúc này mới nhận ra thân phận của Hứa Nam Châu hữu dụng đến mức nào. ta suýt quên, cô là Phó Giám đốc bảo tàng Viễn Dương cơ mà!
Niềm tin tìm được kho báu của ta đạt đến đỉnh ểm, vội vã gật đầu: “Được! Vậy chúng ta chia nhau hành động!”
Hai trao đổi th tin liên lạc.
Sau khi tiễn Parson , Hứa Nam Châu kh tìm La Dự ngay.
Cô ở lại quán cà phê một , chìm vào suy tư.
Trước khi bắt đầu bất kỳ hành động nào, cô làm rõ một vấn đề cốt lõi: Đôi mắt cô đã được năng lực của tảng đá đó bằng cách nào.
Cô biết, mọi thay đổi đều bắt đầu từ sau ca phẫu thuật cận thị của .
Cô cầm túi xách, trực tiếp lái xe đến bệnh viện nơi cô đã làm phẫu thuật.
Tuy nhiên, khi đến nơi, cô sững sờ. Bệnh viện đó đã kh còn tồn tại nữa.
Vị trí cũ của bệnh viện đã trở thành một cơ sở giáo d.ụ.c đào tạo.
Hứa Nam Châu suy nghĩ một lát, tìm số ện thoại của nữ y tá từng chăm sóc cô trong ện thoại và gọi .
Chu reo vài tiếng, ện thoại được nhấc máy. Đầu dây bên kia, một cô gái ngập ngừng hỏi: “Cô, cô Hứa? Cô tìm chuyện gì ?”
“Y tá Lưu, đang ở trước cửa Bệnh viện mắt Thần Quang, nhưng ở đây đã biến thành cơ sở đào tạo .”
Y tá Lưu im lặng một lúc, nói: “Vâng, đúng vậy, bệnh viện kinh do kh tốt, đã đóng cửa từ lâu .”
“Vậy cô biết th tin liên lạc của bác sĩ đã phẫu thuật cho lúc đó kh?”
Y tá Lưu đột nhiên căng thẳng: “ kh biết! chẳng biết gì cả! Cô Hứa, đã nghỉ việc , cô đừng tìm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-372.html.]
Nói xong liền cúp máy.
Hứa Nam Châu cảm th khó hiểu. Phản ứng của y tá Lưu quá khích động, cứ như thể cô đến tìm cô ta gây chuyện vậy.
Cô thử gọi lại hai lần nữa, nhưng chỉ nghe th tiếng tút tút chuyển sang bận.
Bất đắc dĩ, cô đành gửi tin n cho Lục Trần Châu:
【Phiền giúp tra cứu th tin cơ bản về Bệnh viện mắt Thần Quang.】
Hiệu suất làm việc của Lục Trần Châu cao như thường lệ, nh chóng gửi đến một tập tài liệu.
biết Hứa Nam Châu kh đủ kiên nhẫn đọc hết, nên đã chu đáo tóm tắt lại:
【Bệnh viện mắt Thần Quang kh là bệnh viện chính quy, hai phần ba số bác sĩ trong đó kh gi phép hành nghề. Giữa năm đã đóng cửa vì tr chấp y tế.】
Hứa Nam Châu lại hỏi: 【 thể tra ra bác sĩ nào đã làm phẫu thuật cận thị cho lúc đó kh?】
Lục Trần Châu trả lời:
【Em dám phẫu thuật ở bệnh viện đó ? Thật may mắn là kh xảy ra chuyện gì lớn.】
【Hầu hết hồ sơ bệnh viện đã bị tiêu hủy, khó tra.】
Hứa Nam Châu thở dài, chỉ đành tập trung vào y tá Lưu:
【Vậy giúp tra địa chỉ của một y tá họ Lưu, sẽ gửi tên và số ện thoại của cô cho .】
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mười phút sau, Lục Trần Châu gửi địa chỉ nhà của y tá Lưu.
Hứa Nam Châu lái xe thẳng đến đó, chờ đợi dưới khu chung cư của cô ta.
Đến giờ tan tầm, y tá Lưu cuối cùng cũng xuất hiện.
Hứa Nam Châu mở cửa xe, l một chiếc túi xách hàng hiệu mới mua từ cốp xe ra, chặn cô ta lại.
Y tá Lưu nhíu mày cô một lúc lâu mới nhận ra: “Cô là cô Hứa?”
Trong ký ức của cô ta, Hứa Nam Châu tuy xinh đẹp nhưng kh hề rạng rỡ và nổi bật như bây giờ.
Th Hứa Nam Châu vẻ ổn, y tá Lưu hơi yên tâm, thầm nghĩ: Xem ra cô kh đến để truy cứu trách nhiệm.
Hứa Nam Châu giải thích mục đích: “Y tá Lưu, đến tìm cô lần này chỉ muốn hỏi th tin liên lạc của bác sĩ đã phẫu thuật cho .”
Nếu kh bản thân cô kh còn ấn tượng gì về vị bác sĩ đó, cô đã kh tốn c như vậy.
Y tá Lưu tỏ vẻ khó xử: “Cô Hứa, tại cô cứ cố chấp với chuyện này? Cô xem mắt cô bây giờ cũng ổn , xin cô bu tha cho chúng .”
Cô ta cho rằng Hứa Nam Châu muốn kiện vị bác sĩ kia, dù ta cũng là một trong những kh gi phép hành nghề.
Một khi bác sĩ bị truy cứu, cô ta là y tá cũng khó thoát khỏi liên lụy.
Hứa Nam Châu đưa chiếc túi xách hàng hiệu trong tay cho cô ta: “Cô yên tâm, kh đến gây rắc rối cho cô. Cô chỉ cần nói cho biết ta ở đâu, chiếc túi này sẽ là của cô.”
Y tá Lưu nhận ra thương hiệu của chiếc túi này, mua ở cửa hàng ít nhất cũng trên mười ngàn tệ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.