Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!
Chương 373:
Trước sự cám dỗ của món đồ xa xỉ, cô ta do dự một lúc, cuối cùng lôi gi bút ra khỏi túi, viết số ện thoại liên lạc của bác sĩ lên đó.
Hứa Nam Châu cũng theo thỏa thuận, đưa chiếc túi cho cô ta.
lẽ là do lương tâm c.ắ.n rứt, hoặc là do đã nhận quà nên mềm lòng, cô ta bổ sung thêm một th tin: “Cô Hứa, thật ra bác sĩ phẫu thuật cho cô khi đó là bác sĩ về hưu, được chúng tạm thời mời đến, vì bác sĩ của bệnh viện lúc đó lại kh mặt…”
Hứa Nam Châu lập tức truy hỏi: “Trong quá trình phẫu thuật của , xảy ra tình huống đặc biệt nào kh?”
Y tá Lưu cúi đầu, mím môi, hỏi: “Nếu nói cho cô biết, cô đảm bảo kh truy cứu trách nhiệm của kh?”
Hứa Nam Châu gật đầu, đảm bảo: “ tuyệt đối kh truy cứu trách nhiệm của cô.”
Lúc này, y tá Lưu mới quyết định kể cho cô nghe: “Lúc đó, bác sĩ mang theo dụng cụ mở mi của riêng , kh thiết bị của bệnh viện. Trong lúc thao tác, đã vô tình làm rách mí mắt cô, lúc đó chảy một chút máu…”
Cô ta vừa nói vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Hứa Nam Châu.
Th Hứa Nam Châu kh nổi giận, cô ta mới tiếp tục: “Vì lúc đó cô đang gây tê, nên chúng đều kh nói gì.”
--- Chương 275 Tìm Th Bác Sĩ ---
Nói xong, y tá Lưu tiến lại gần hơn, kỹ mí mắt Hứa Nam Châu, lẩm bẩm: “Cô xem, kh hề để lại dù chỉ một vết sẹo nhỏ! Nếu kh tận mắt chứng kiến, sẽ kh tin lúc đó đã chảy nhiều m.á.u đến vậy.”
Hứa Nam Châu sờ lên mắt, quả thật trơn láng: “Cả hai mắt đều bị thương ?”
Y tá Lưu gật đầu: “Đúng vậy, lúc đó chúng đều sợ hãi. Cái dụng cụ mở mi của bác sĩ đó kh biết l từ đâu ra, rìa sắc bén, làm rách mí mắt cô ngay lập tức, suýt chút nữa gây ra t.a.i n.ạ.n lớn!”
“Dụng cụ mở mi làm bằng chất liệu gì?” Hứa Nam Châu ngắt lời cô ta.
“Là kim loại, màu bạc,” Y tá Lưu mở ện thoại, cho cô xem một bức ảnh: “Nè, cô xem, nó tr như thế này.”
Trong ảnh, dụng cụ mở mi tr giống như một chiếc kẹp dài bằng thép kh gỉ, ểm khác biệt là một cái dùng để kẹp đồ vật, còn một cái dùng để mở mí mắt.
Hứa Nam Châu lập tức hiểu ra, mọi lẽ đều bắt cái dụng cụ mở mi đó.
Vì thế, việc tìm ra vị bác sĩ kia càng trở nên quan trọng.
Hứa Nam Châu cám ơn y tá Lưu, quay lại xe, gọi ện thoại nhờ Chu Á cùng tìm bác sĩ.
Theo địa chỉ mà y tá Lưu cung cấp, họ đến một thị trấn nhỏ ngoại ô Hải Thành. Vị bác sĩ mở một phòng khám ở đây.
Phòng khám kh lớn, bên trong vài đứa trẻ đang đeo kính chỉnh hình để tập luyện.
Hứa Nam Châu bước vào, nh chóng nhận ra bác sĩ Trương.
Cô thẳng đến trước mặt ta, hỏi: “Bác sĩ Trương, còn nhớ kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-co-the-nhin-thay-gia-tri-cua-vat-pham-tro-th-doa-hoa-phu-quy/chuong-373.html.]
Bác sĩ Trương quay lại, rõ ràng là nhận ra cô, sững sờ một lát, theo bản năng lùi lại hai bước. Ông ta liếc Chu Á cao lớn phía sau cô, lắp bắp nói: “T, kh biết cô, cô tìm nhầm .”
Ông ta quay định bỏ thì bị Chu Á túm cổ áo, kéo vào văn phòng phía sau.
Trong văn phòng còn một y tá. Chu Á chỉ trừng mắt cô ta một cái là cô ta đã hoảng loạn chạy ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa lại.
Chu Á thả bác sĩ Trương ra. Ông ta cố giữ bình tĩnh chỉnh lại quần áo, cảnh giác họ: “Hai muốn làm gì? Bây giờ là xã hội pháp quyền đ!”
“Xã hội pháp quyền?” Hứa Nam Châu cười khẩy: “Ông cũng xứng nói đến xã hội pháp quyền à? Nào, thử gọi cảnh sát xem, hành nghề kh phép mà còn dám giả vờ lương thiện.”
“Đừng, đừng!” Bác sĩ Trương lập tức mềm mỏng, cười xòa: “ gì chúng ta giải quyết riêng tư mà…”
“Cô xem, cô đâu di chứng gì, cũng kh cần đeo kính nữa, chứng tỏ tay nghề của hoàn toàn kh vấn đề gì!”
Hứa Nam Châu ngắt lời ta: “Trong lúc phẫu thuật, dụng cụ mở mi của đã làm xước mí mắt , chuyện này chưa quên chứ?”
Cô tựa vào bàn làm việc, chậm rãi đung đưa chân: “Ông nói xem, sẽ bồi thường thế nào?”
Bác sĩ Trương nghe vậy, biết kh thể trốn thoát. Ông ta kh biết nên bồi thường bao nhiêu tiền, th cô ăn mặc lộng lẫy, lại vệ sĩ kèm, cũng kh giống thiếu tiền.
Ông ta cúi đầu ấp úng hồi lâu, trưng ra thái độ mà hầu hết đàn Hoa Quốc giỏi nhấtné tránh.
Hứa Nam Châu kh vòng vo nữa, hỏi thẳng: “Cái dụng cụ mở mi đó ở đâu? muốn xem.”
“ tìm, tìm!” Bác sĩ Trương mừng rỡ như được đại xá, vội vàng lục tung tủ lên: “Thứ đó mua lại trên mạng, đồ cũ thôi, chẳng đáng giá. Ai mà biết nó chưa được mài nhẵn, làm cô bị thương chứ?! Nếu biết, đã kh dùng !”
Nói , ta bưng ra một chiếc hộp sắt, đưa dụng cụ mở mi cho Hứa Nam Châu.
Hứa Nam Châu kh đón l, ánh mắt cô hoàn toàn bị một viên đá kh bắt mắt gắn trên nắp hộp sắt thu hút.
Viên đá màu x đen, chỉ to bằng móng tay, bề mặt kh bằng phẳng, đầy những vết rỗ lớn nhỏ.
Nhưng trong mắt cô, viên đá đó lấp lánh rực rỡ, phát ra ánh sáng bảy màu!
“ muốn cái hộp này.” Hứa Nam Châu nói một cách bình thản.
Bác sĩ Trương nịnh nọt đưa chiếc hộp cho Hứa Nam Châu: “Được được được! Cô thích thì cô cứ l!”
Ông ta dè dặt hỏi: “Còn chuyện bồi thường…”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Lần này sẽ kh truy cứu nữa.”
Ông ta mừng rỡ khôn xiết, sợ Hứa Nam Châu đổi ý, vội vàng nhét cả dụng cụ mở mi vào trong hộp: “Cái này cô cũng cầm l , cầm hết!”
Mở cửa văn phòng, bên ngoài bảy tám đang đứng chặn cửa, cố gắng nghe lén.
Chưa có bình luận nào cho chương này.