Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ

Chương 112:

Chương trước Chương sau

Nhưng hồi học cấp ba, bà nội cho rằng con gái học đại học là phí tiền, kh cho cô thi đại học, ngay cả khi bố nói sẽ chu cấp cho chị họ học đại học, bà nội cũng kh chịu.

Lúc đó bà nói: “Con bỏ tiền ra thì kh tiền à? Tiền của con nhiều, sau này để dành cho Tuấn Lương và Văn Bách Văn Tùng kh tốt ? lại cho con nhỏ Tuấn Đệ chi tiêu? Con gái con đứa học đại học làm gì, học xong chẳng cũng l chồng ?”

Văn Bách và Văn Tùng là con của chú út , Văn Bách năm nay 16 tuổi, vừa lên cấp ba, Văn Tùng 13 tuổi, mới học cấp hai.

Từ khi Văn Tùng hơn một tuổi, bà nội đã luôn nói muốn cho thằng bé sang nhà chúng làm con nuôi, bố vốn dĩ đã định đồng ý, nhưng mẹ kiên quyết kh chịu, nên mới thôi.

Bà nội kh cam tâm, hễ cơ hội là lại nhắc đến chuyện làm con nuôi, kh biết từ lúc nào thì kh nhắc đến nữa, chắc là biết bố đã con trai .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Bố hết lời khuyên nhủ, cuối cùng cũng thuyết phục được chị họ học xong cấp ba. Nhưng vào đêm trước kỳ thi đại học, bà nội đã xé gi báo thi của cô , nói là để dập tắt ý nghĩ của cô , bắt cô hoặc là l chồng, hoặc là làm.

Nghe nói lúc đó chị họ đã khóc cả đêm, sáng hôm sau liền về phương Nam làm việc, suốt sáu năm trời kh về nhà lần nào.

Vì chuyện này, bác cả kh ít lần oán trách bà nội, thím cả càng là kh biết đã gây gổ với bà nội bao nhiêu lần, mãi đến năm kia chị họ mới về nhà một chuyến, lúc về còn dẫn theo rể nữa. chưa gặp rể bao giờ, nghe nói khá tốt, quen chị ở trường học buổi tối.

--- Chương 125: Con nhà họ hàng ---

Thật ra những năm chị họ về phương Nam, và cô vẫn luôn giữ liên lạc trên WeChat, lúc cô khó khăn nhất, còn lén chuyển tiền tiêu vặt cho cô , nhưng kh nói với ai cả.

Nghe chị họ nói, sau khi cô đưa rể về, bà nội cứ lầm bầm nói cô con gái này là đồ tốn tiền, tốn bao nhiêu tiền nuôi đến cấp ba, kết quả một xu tiền thách cưới cũng kh nhận được, lại còn làm lợi cho nhà rể.

Nếu biết trước thì đã kh cho cô ra ngoài, nếu tìm một nhà nào đó trong làng gần đây mà gả , ít nhất cũng thu được mười m vạn tiền thách cưới.

Lúc chị họ nói chuyện này với , giọng ệu đầy vẻ sảng khoái, “Con mụ già đó xé gi báo thi của , nhớ cô ta cả đời, chính là cố ý kết hôn kh nói với cô ta, gả thật xa, kh nói con gái gả chồng là nước hắt ? sẽ hắt cho cô ta xem!”

Đúng vậy, đã hắt mà còn muốn tạo ra lợi ích kinh tế à? Nằm mơ ! hoàn toàn ủng hộ chị họ.

“Vậy chị kh nhớ bác cả và thím cả ?” thử đặt vào vị trí của chị , nếu là cũng sẽ hận bà nội, nhưng kh thể kh gặp bố mẹ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-112.html.]

im lặng, lâu sau mới nói: “Nếu kh sự ngầm cho phép của bố , con mụ già đó dám xé gi báo thi của , bà ta lại làm biết thứ này quan trọng, bà ta căn bản kh biết cái nào là gi báo thi.

Bác cả của chưa bao giờ quan tâm đến chuyện thi cử của , thế mà một ngày trước kỳ thi đại học, lúc ăn cơm lại đột nhiên hỏi gi báo thi để ở đâu?

Bảo đừng làm mất, còn nói nhỡ làm hỏng thì kh thi được nữa.

Lúc đó bà nội còn hỏi gi báo thi là gì, tr như thế nào.

Bố còn cẩn thận nói cho bà nghe, lúc đó đúng là quá ngốc, lại kh hề nghĩ đến việc họ sẽ giở trò trên đó.”

nghe càng lúc càng th lạnh , kh thể tưởng tượng nếu bố cũng làm ra chuyện như bác cả, liệu hận đến c.h.ế.t kh.

Mới nghe chuyện này lúc đó còn may mắn, may mà bố kiếm được tiền, sẽ kh để ý chút học phí đó, nhưng thật sự chỉ là chuyện học phí thôi ?

Bố rõ ràng đã nói học phí của chị họ do chi trả mà, vậy mà họ vẫn kh cho chị họ học đại học.

Trong lúc bố và bà nội đang trò chuyện, đã gửi tin n cho chị họ.

: [Chị ơi, hôm nay em về quê , thể ở m ngày, năm nay Tết chị về kh?]

Hạ Tuấn Đệ: [Em về à? Vốn dĩ kh định về, nhưng nếu em ở đó thì chị sẽ tr thủ về hai ngày vậy, lâu kh gặp em.]

: [Mặt cười jpg. Em còn chưa gặp rể, hay chị dẫn về cùng nhé?]

Hạ Tuấn Đệ: [Được thôi, đưa về ra mắt mọi . Trước đây chị còn đang nghĩ lúc nào gặp em một lần, vài chuyện muốn nói với em, chị ngày mai sáng sớm sẽ xuất phát, giữa trưa là thể đến nơi.]

Đặt ện thoại xuống, qu quẩn trong nhà, vào phòng bà nội, th trên tủ đặt một bức ảnh chụp chung của bà nội và một bé, liếc mắt một cái đã nhận ra đó là em trai cùng cha khác mẹ của , Hạ Dật Hiên.

cười lạnh lùng cầm bức ảnh ra ngoài, giả vờ tò mò hỏi: “Bà nội ơi, bé này là ai vậy ạ? con chưa gặp bao giờ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...