Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 113:
Bà nội chút ngượng nghịu kh biết trả lời thế nào, bác cả và thím cả của sắc mặt cũng chút kỳ quái, bố vội vàng nói: “Một đứa trẻ nhà họ hàng xa, lúc đến chơi thì chụp chung với bà nội con một tấm ảnh thôi.”
“Ồ, họ hàng xa à? Bố, họ hàng nào vậy ạ, tr còn khá giống bố nữa chứ.” nói một cách suy tư.
Bố lại ho khan hai tiếng, “Là họ hàng vòng vo , bố cũng kh biết tính thế nào, đứa bé này coi như là em trai con .”
Cứ thế mà qua loa giới thiệu đứa em trai này cho à?
“Coi như là em trai con ?” lặp lại một lần nữa, “Bố, nếu bố kh nói thì con còn nghi ngờ bố ở bên ngoài sinh cho con một đứa em trai nữa cơ đ?” nửa đùa nửa thật nói.
--- Chương 126: Trưởng tử trưởng tôn ---
Bố bỗng chốc đứng phắt dậy, “Con nói linh tinh gì thế, về nhà đừng nói m câu đùa này trước mặt mẹ con đ.”
Bà nội chút bất mãn bố , há miệng muốn nói gì đó, nhưng bị bố dùng ánh mắt ngăn lại, đành ngậm miệng lại một cách kh cam tâm tình nguyện.
Lúc này, họ Hạ Tuấn Lương lười nhác từ trong phòng ra, tóc tai bù xù, quầng mắt thâm đen, là biết đã thức đêm chơi game .
lễ phép chào : “ Tuấn Lương chúc mừng năm mới.”
ta đáp lại một cách qua loa: “Năm mới vui vẻ.”
ta lại bố : “Dượng hai về một à? Kh đưa dì…”
Bố vội vàng chen ngang: “Thím con việc nên kh đến.”
Hạ Tuấn Lương sững sờ một lát, kh nói gì, ngồi xuống lại bắt đầu ôm ện thoại.
Thím cả chút oán trách nói: “Suốt ngày chỉ biết ôm ện thoại xem, cũng kh tìm việc làm, kh tìm vợ, chớp mắt cái đã hai mươi lăm tuổi , mà ngày nào cũng cái bộ dạng này, thật đúng là đáng lo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-113.html.]
Vừa nói vừa đảo mắt, “Chú hai nó ơi, chú xem Tuấn Lương dù cũng tốt nghiệp đại học , hay là để nó đến xưởng của chú giúp chú làm việc , tiện thể tìm một cô vợ ở thành phố T luôn.”
Bà nội nghe thím cả nói vậy, lập tức tinh thần phấn chấn, “Đúng đó, Minh Thành, ta bảo cha con ra trận, Tuấn Lương là cháu ruột của con, cũng gần như con trai , con chi bằng để nó theo con làm, nhà thì đáng tin hơn.”
Bố lộ vẻ khó xử, m năm nay thể ều hành nhà máy ổn định lãi, chắc c kh hồ đồ, rõ tính nết đứa cháu này.
Bình thường bảo móc tiền ra gì đó, đều thể chấp nhận, nhưng liên quan đến việc kinh do của nhà máy, biết tuyệt đối sẽ kh để họ nhúng tay vào, nếu kh thì bác cả và chú họ đã vào nhà máy từ lâu .
Trước đây bố nói bác cả và chú họ học vấn thấp, vào làm c nhân thì quá mệt, làm quản lý lại kh thể khiến mọi phục, hết lời khuyên nhủ mới dập tắt được ý định của họ. Giờ Hạ Tuấn Lương dù cũng là sinh viên đại học, lý do này dường như kh còn hiệu quả nữa. Th khó xử, mặt bà nội liền sa sầm xuống, kh đợi bà nói, mở miệng nói: “Nhà máy của bố , coi nó như con trai ruột vậy, muốn thực tập còn kh cho. là sinh viên khoa thiết kế thời trang của Đại học A đ, Tuấn Lương học trường đại học nào nhỉ? quên mất , học chuyên ngành gì vậy ạ?”
Cho dù bà nội ít học đến m, cũng biết khoảng cách giữa Đại học A và cái trường mà họ đang học là một trời một vực. Bà vẻ kh vui: “Tuấn Lương thể giống con bé vắt mũi chưa sạch như con? Nó là cháu đích tôn, con trai trưởng của nhà họ Hạ, sau này nó còn kế thừa…”
Bố cắt ngang lời bà: “Mẹ, chuyện nhà máy của con mẹ đừng lo bò trắng răng nữa. Thằng bé học máy tính, nhà máy của con cũng chẳng dùng đến. Tốt nhất là nó nên tìm một c việc ở thị trấn mà làm trước đã, sau này kinh nghiệm hẵng nghĩ đến việc tiến xa hơn, đừng làm được một hai tháng lại nghỉ, cứ thế thì đơn vị nào dám nhận nữa.”
Hạ Tuấn Lương ở bên cạnh im thin thít, chúi đầu vào chơi game. Chỉ đến khi nghe bố nói, ta mới ngẩng mắt lên một chút, ánh mắt lóe lên vẻ oán hận.
Trong lòng giật thót. Tại họ lại oán hận bố ? nghe ta nói: “Bà nội, đừng nói nữa. Cháu đích tôn như cháu dù quan trọng đến m, thì cũng đâu bằng đứa con ruột thịt của chú hai?”
Bà nội dường như nghĩ ra ều gì đó, bĩu môi kh cam tâm.
bỗng nhiên ngộ ra, đúng vậy, họ biết bố con trai , vốn dĩ vẫn lăm le tài sản của bố , giờ thì chẳng đã c cốc ?
Những lời của họ cũng khiến bố kh vui. Từ khi còn nhỏ, bố đã kh ít lần chi tiền cho ta, nhưng lời nói vừa của ta rõ ràng đầy oán hận, kh hề nhớ đến ơn nghĩa của bố .
Quả nhiên là làm ơn mắc oán.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
--- Chương 127 ---
Phát lì xì
vừa ăn quýt đường, vừa vui vẻ từng một mặt lạnh t. kh nói nữa ? Nếu họ kh nói, vậy thì để nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.