Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 97:
Thái độ của bác sĩ lập tức trở nên kính trọng hơn m phần, “Ồ, thì ra là đồng nghiệp à, vậy bệnh nhân kh đến bệnh viện của cô ều trị?”
Dượng tiếp lời: “Đưa lên thành phố chăm sóc kh tiện, với lại tỷ lệ th toán bảo hiểm y tế ở đây còn cao hơn.”
Bác sĩ chút tiếc nuối nói: “Thật ra nếu khám ở Bệnh viện số Một thành phố sớm hơn, thể…”
Kh đợi bác sĩ nói xong, dượng đã cắt lời , “Bác sĩ, bây giờ chế độ ăn uống của bệnh nhân gì đặc biệt cần chú ý kh?”
Bác sĩ ta với ánh mắt hơi lạ, do dự một chút nói: “Bệnh nhân bây giờ muốn ăn gì thì cứ cố gắng đáp ứng, kh cần kiêng cữ.
Bình thường vẫn tiếp tục truyền dịch dinh dưỡng, và nếu nhà khác thì cố gắng đến thăm nom bệnh nhân nhiều hơn, tâm trạng tốt sẽ lợi cho bệnh tình.”
Đặng Tư Tư, cô ta nghe lời bác sĩ nói thì cúi đầu đứng im một bên.
Bác sĩ tiện miệng hỏi: “Các vị đều là nhà bệnh nhân kh?”
lập tức chỉ vào Đặng Tư Tư nói: “Vâng, đây là con gái của dì út cháu.”
Bác sĩ hơi ngạc nhiên cô ta: “Cô là con gái của bệnh nhân? Con ruột à?”
Đặng Tư Tư kh hiểu gì, gật đầu nói: “Vâng ạ.”
Bác sĩ sững một chút, sau đó lại nói: “Ồ, vậy mẹ cô sinh cô thật kh dễ dàng gì, cô nằm viện lâu như vậy, chưa từng th cô, cứ tưởng cô kh con chứ.”
Lời này làm mặt Đặng Tư Tư lúc đỏ lúc trắng.
cười lạnh, bây giờ mới biết kh giữ được thể diện à? Mẹ ruột nằm viện kh hỏi han, chỉ biết ở nhà tr phòng.
“Cũng kh thể trách con bé, ở thành phố lại kh tiện.” Mẹ vội vàng thay Đặng Tư Tư biện hộ.
“Nhà họ kh ở khu chung cư Minh Quang gần bệnh viện ? đứa trẻ lại sống một ở thành phố?” Cô y tá bên cạnh khá nhiều chuyện, nắm rõ tình hình bệnh nhân.
Đặng Tư Tư đang định mở miệng giải thích, đã nh hơn một bước nói: “Đúng vậy, nhưng bây giờ cô sống ở nhà cháu, nên đến thăm mẹ cô thì xa hơn.”
“Ở thành phố học à?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Vâng, cháu học ở thành phố.” Đặng Tư Tư vội vàng trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-97.html.]
Cô y tá cũng là hay nói, vừa thay túi truyền dịch cho dì út, vừa tùy tiện nói: “Nghỉ Tết đến mười m ngày mà vẫn chưa về nhà ?”
Đặng Tư Tư ấp úng kh nói nên lời, khẽ cười, nói: “Chắc cô quen ở phòng cháu , kh muốn đổi chỗ mà.”
“Hai chị em họ tình cảm thật tốt nhỉ, lớn như vậy mà còn muốn ở chung một phòng thì kh nhiều đâu. Chị ruột của còn chẳng chịu ngủ cùng nữa là.”
Cô y tá nhỏ quả nhiên đơn thuần, chỉ cười khẩy, kh muốn diễn trò tình chị em thắm thiết với Đặng Tư Tư.
“ lại ở chung một phòng chứ, cô ở phòng cháu, cháu ở phòng khách.” cũng giả vờ trò chuyện với cô , nói một cách thờ ơ.
Cô y tá sững sờ, cười nói: “Bạn đối xử với em họ tốt thật đ, nếu mà dám bảo chị nhường phòng cho , chắc chị đánh luôn.”
cười nhạt, kh bình luận gì, liếc mẹ , bà đứng bên cạnh sắc mặt kh được tốt, đang nhỏ giọng nói gì đó với dượng .
th họ ra ngoài với bác sĩ, bèn kéo cô y tá sang một bên khẽ hỏi cô : “Tình hình của dì út , cô thể nói thật với kh? Cô chắc cũng ra , em họ kh m quan tâm đến dì út.
Chi phí y tế của dì , phần lớn là do mẹ chi trả, nên muốn biết tình trạng bệnh thực sự của dì .”
--- Chương 106 ---
Cô y tá hơi do dự, qu, th kh ai chú ý đến chúng , cô một cái, đến bên cửa sổ cuối phòng, giả vờ sắp xếp bệ cửa sổ.
Cô thì thầm với : “Khối u của bệnh nhân đã di căn , bây giờ đều là ều trị giảm nhẹ, nên cô bảo em họ cô đến thăm nhiều hơn , gia đình gì cần chuẩn bị thì cũng thể bắt đầu chuẩn bị .”
nghe mà lòng trĩu nặng, “Còn bao lâu nữa?”
Cô bĩu môi, “Cái này khó nói lắm, nếu tình hình tốt, lẽ còn kéo dài thêm được hai ba tháng nữa.”
Tức là nhiều nhất cũng chỉ còn hai ba tháng nữa, vậy mà Đặng Tư Tư vẫn còn nghĩ đến chuyện về thành phố với chúng , dì út là mẹ ruột của cô ta cơ mà, kh khỏi th kh đáng cho dì út, đứa con gái nuôi lớn đến lúc cuối cùng cũng kh muốn ở bên cô nhiều hơn, kh biết trong lòng cô sẽ buồn đến mức nào.
Trong lúc đang buồn thay cho dì út, cô y tá lại gần hỏi một câu: “Em họ cô thật sự là con ruột của dì út cô à?”
“Vâng, con ruột cũng kh nhất định đều thân thiết với mẹ đâu.” nghĩ cô đang ám chỉ chuyện Đặng Tư Tư chưa đến thăm dì út.
“Ồ, th hơi lạ, dì út cô bẩm sinh đã bị dị tật buồng trứng, thậm chí còn kh kinh nguyệt, theo lý mà nói thì kh thể con được.
Trong hồ sơ ghi là đã kết hôn và con, còn tưởng ghi nhầm, kh ngờ cô thật sự đã sinh con, đây cũng coi như một kỳ tích .”
Lòng thót một cái, “Khoan đã, cô nói dì út ngay cả kinh nguyệt cũng kh ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.