Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 98:
“Đúng vậy, khi nhập viện chúng đều hỏi về kỳ kinh cuối cùng, chính cô nói là chưa từng kinh nguyệt.
Bác sĩ Lý đã kiểm tra hồ sơ trước đây của cô , cho th cô từng đến bệnh viện khám phụ khoa, hai bên buồng trứng bị dị dạng nghiêm trọng, kh sản xuất trứng, gần như kh khả năng mang thai.
Vì vậy khi gặp con gái ruột của cô , chúng mới th kinh ngạc.”
nghe đến đây cũng ngơ ngác, nhưng rõ ràng Đặng Tư Tư là do dì út sinh ra mà, từng th ảnh dì út mang thai bảy tám tháng, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc.
Chắc c chỗ nào đó nhầm lẫn, dì út là mẹ ruột của Đặng Tư Tư là ều chắc c.
Rời bệnh viện, kéo mẹ trước, thì thầm vào tai bà: “Hay là để Đặng Tư Tư ở lại bệnh viện chăm sóc dì út nhiều hơn? Dù cũng là con gái ruột mà.”
Mẹ hơi do dự, “Tùy ý Tư Tư thôi.”
Chúng dừng lại, Đặng Tư Tư theo sau, nói: “Tư Tư, hay là em cứ ở bệnh viện chăm sóc dì út , đợi gần đến ngày khai giảng hãy về thành phố. Dù cũng ở bên dì ăn Tết.”
Đặng Tư Tư lập tức xị mặt xuống, mắt cũng đỏ hoe, ấm ức nói: “Nếu chị họ muốn em ở lại thì em sẽ ở lại, chiếm phòng của chị vốn dĩ là lỗi của em, chỉ cần chị M M vui, em ăn Tết ở bệnh viện cũng chẳng .”
Mẹ kiếp, lại thành kẻ ác , tức giận nói: “Được thôi, em muốn thì , dù nằm trên đó là mẹ em chứ kh mẹ , em cứ về nhà ăn sung mặc sướng, để mẹ em ở đây ăn cơm bệnh viện.”
Mẹ lẽ cũng cảm th Đặng Tư Tư làm vậy chút kh ổn, bèn nói: “Tư Tư hay là con ở lại chăm sóc hai ngày, dì đến đón con vào đêm giao thừa nhé?”
Đặng Tư Tư bật khóc: “Dì ơi, kh đâu ạ, mọi cứ , cháu đã làm phiền mọi quá lâu , dì dù cũng là mẹ của chị M M, dì thương chị là ều đương nhiên ạ.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
tức đến muốn đánh , nhưng mẹ lại xót xa đến đỏ cả mắt: “Đứa trẻ ngoan, dì cũng kh nỡ để con ăn Tết ở bệnh viện chịu khổ.
Thôi được , dù bệnh viện cũng sẽ sắp xếp chăm sóc mẹ con, con nhỏ tuổi thế này biết gì đâu, vẫn là về với chúng ta .”
--- Chương 107 ---
Trên đường về thành phố, im lặng kh nói một lời, mẹ biết đang tức giận, cũng hiếm khi kh nói móc câu nào.
Thay vào đó, bà thì thầm an ủi Đặng Tư Tư suốt quãng đường, cứ như cô ta chịu đựng nỗi oan ức tày trời vậy.
lặng lẽ l ện thoại ra, mở biểu tượng con báo đen.
: [Vừa từ bệnh viện về, tâm trạng kh được tốt lắm.]
nh chóng trả lời tin n: [Bé yêu bị bệnh à? qua đón em đến thành phố A khám bệnh nhé.]
: [Kh em, là dì út của em, cô lẽ sắp c.h.ế.t , em hơi buồn.]
Tiêu Thế Thu: 【Ôm em, thể làm gì cho em đây? vẫn chút quan hệ ở bệnh viện tốt nhất ở thành phố A.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-98.html.]
: 【Đã bắt đầu ều trị hỗ trợ , chắc kh còn tác dụng nữa đâu.】
Nửa phút sau, 【Ừm, vậy em cứ nghĩ thoáng ra nhé, khi nào định về thành phố A? nhớ em .】
: 【 đón năm mới với ai?】
Tiêu Thế Thu: 【Ông nội vẫn còn, về nhà cũ đón năm mới.】
: 【Còn ai nữa?】
Lại hơn một phút chờ đợi, 【Còn mẹ con Tiêu Thiềm Thiềm.】
Ngay sau đó, tin n thứ hai được gửi đến.
【Chỉ ăn bữa cơm tất niên, sau đó mạnh ai n về, nhiều năm nay vẫn luôn như vậy.】
: 【Em định ăn Tết xong là về thành phố A.】
Tiêu Thế Thu: 【Được, báo trước cho một ngày, sẽ đến đón em.】
Kh biết vì , mỗi khi tâm trạng chán nản, th tin n gửi đến, lại cảm th an tâm, hình như ở đây, mọi chuyện phiền muộn đều trở nên kh quan trọng nữa.
Mới vỏn vẹn một tháng thôi, sự tự tin mà mang lại khiến dám cãi lại mẹ .
Quả nhiên con cái sẽ bị nu chiều mà hư, chỉ là bị nu chiều.
Sau này khi con, nhất định kh được nu chiều như vậy!
Về đến nhà, thậm chí còn kh liếc mắt Đặng Tư Tư một cái, liền thẳng vào phòng khách tầng dưới.
Nghe th Đặng Tư Tư lại bắt đầu "trà ngôn trà ngữ": "Dì ơi, hay là cháu về , chị M M như đang giận cháu ạ." Vẫn là vẻ mặt tủi thân như mọi khi.
Cái tính "chính nghĩa" của mẹ lại bùng nổ, bà đẩy mạnh cửa phòng khách ra, "M M, vừa về đến nhà đã làm mặt khó chịu cho ai xem đ?"
lười biếng đến mức còn kh ngẩng đầu lên, "Ai th thì chính là cho đó xem."
Mẹ tức đến nghẹn lời: "Con càng ngày càng kh gia giáo, động một tí là cãi lại mẹ, mẹ tốn tiền cho con học đại học, mà con học hành ra cái bộ dạng này à?"
ngẩng đầu lên, thẳng vào mắt mẹ : "Mẹ, rốt cuộc mẹ bất mãn gì về con? Con nhất định giống mẹ mà dỗ dành Đặng Tư Tư thì mẹ mới vui à?
Cô ta đâu cháu gái ruột của con, tại con dỗ dành để cô ta vui? Phòng đã nhường cho cô ta , cô ta còn tủi thân cái gì nữa?
Con kh hiểu cô ta trong mắt mẹ lại hoàn hảo đến thế ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.