Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài

Chương 130:

Chương trước Chương sau

Một mẻ Bánh Tương lớn như vậy chỉ mất khoảng bảy tám phút đã bị cả nhà ăn sạch bách!

Hạ Quân mừng rỡ như trẻ con được quà: “Ngon quá , Loan Loan! Dù mẹ đã ăn qua bao nhiêu quán xá lớn nhỏ ở Kinh Thành nhưng chưa từng được nếm thứ bánh nào tuyệt vời như thế này! Thơm quá! Mùi thơm đến mức kh biết diễn tả làm ! Một mặt bánh được rưới nước sốt đậm đà, mặt kia kh tương thì vô cùng xốp giòn, ôi chao ơi, quả thực trên đời lại món ngon đến vậy .”

Chính Chính ngồi xoa xoa bụng, còn Phỉ Phỉ thì ăn đến mức bụng tròn xoe, vẫn còn muốn húp thêm chén cháo nữa. Hà Loan Loan vội vàng ngăn lại.

“Phỉ Phỉ, con kh nên ăn nhiều quá như vậy, coi chừng bị bội thực đ.”

Phỉ Phỉ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mong chờ: “Lần sau thím nhỏ làm bánh này nữa kh ạ? Cả cháo đường đỏ nữa!”

Hà Loan Loan cười hiền: “Đương nhiên là . Chỉ cần Phỉ Phỉ muốn ăn, thím nhỏ sẽ lại làm cho con!”

Sau khi mọi dùng cơm xong, Chính Chính và Phỉ Phỉ bị Hà Loan Loan hối thúc chạy ra sân vận động dạo chơi cho tiêu cơm.

Cô l hết số bột còn dư ra làm bánh. Hạ Quân phụ trách rửa chén, sau đó cũng quay sang phụ giúp. Nửa thau bột còn lại được chia đôi, một nửa dùng làm làm hai chiếc bánh tương cỡ lớn, nửa còn lại được cán thành sợi mì dùng cho bữa tối.

Bánh vừa nướng xong ăn là ngon nhất, nếu để nguội thì hương vị sẽ giảm sút nhiều. Hà Loan Loan đồng hồ nói với Hạ Quân: “Mẹ, con mang bánh qua cho Dục Hàn. Giờ này chắc là các cũng đang dùng cơm .”

Sức ăn của cánh đàn lớn, mang số bánh này qua cơ quan, họ tùy tiện chia nhau một loáng là hết ngay.

Hôm nay Hạ Quân vô cùng vui vẻ, vừa kh cái mặt khó coi của Hà Linh Linh, lại được ăn món ngon như vậy, còn học được cách làm bánh nướng áp chảo, khóe miệng bà cứ gọi là tươi như hoa. Chẳng con sống trên đời luôn mong cầu những niềm vui giản dị như thế này ?

Hà Loan Loan choàng chiếc khăn quàng cổ len, cầm hộp cơm được bọc kỹ lưỡng tìm Cố Dục Hàn.

Căn tin quân đội cũng được phân chia cấp bậc rõ ràng. Cố Dục Hàn là Đoàn trưởng, nên được dùng bữa ở căn tin cấp hai, chế độ ăn tốt hơn cấp một một chút, nhưng cũng kh đến mức năm nào tháng nào cũng được ăn ngon, kh thể nào ăn mãi kh ngán được.

Cố Dục Hàn đã thức trắng đêm kh ngủ, sáng sớm vừa về đã vội huấn luyện. Cuối cùng cũng tới giờ dùng cơm trưa, cùng các đồng chí bước vào căn tin.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhóm lính tráng này vận động nhiều, cần nhiều năng lượng. Cố Dục Hàn chỉ chậm chân một bước mà đến cả món ngon cũng kh còn. Vừa đúng lúc, Do trưởng Dương, từng thi đu xà bụng với trước đây, đã nh tay l phần thịt gà kho cuối cùng.

Dương Ba thoáng Cố Dục Hàn, trong lòng cảm th vô cùng hả hê. Sau trận tỉ thí trước, kh ít đã chuyển sang ủng hộ Cố Dục Hàn, cho rằng dựa vào bản lĩnh thực sự. Nhưng Dương Ba vẫn kh phục. Chẳng lẽ Cố Dục Hàn chưa từng dựa vào cây đại thụ phía sau (ý chỉ thế lực gia đình) hay ? Thua một lần tỷ thí thì đã là gì?

Do trưởng Dương bưng khay thức ăn, cố ý ngồi ngay bên cạnh Cố Dục Hàn, há cái miệng rộng nhồm nhoàm, vừa ăn vừa nói với bên cạnh: “Trời ơi mẹ ơi, thơm quá mất!”

Cố Dục Hàn kh l được thịt gà. Món mặn chính hôm nay chỉ còn lại một món thịt vụn xào rau, kh thể coi là món ăn chủ lực. cũng kh hề kén cá chọn c, trực tiếp l hai chén đồ mặn lớn, xới đầy một bát cơm khổng lồ.

Do trưởng Tần ngồi cùng Cố Dục Hàn, bộ dạng Do trưởng Dương nhét thịt gà đầy mồm, trong lòng cũng chút khó chịu.

Cố Dục Hàn kh lên tiếng. Thực ra, cũng chẳng hề thèm món thịt gà này. Trước kia chưa l vợ, lâu lâu cũng sẽ thèm những món ăn ở căn tin. Nhưng kể từ khi kết hôn, được ăn những món Hà Loan Loan làm, Cố Dục Hàn chỉ th thức ăn ở đây thật quá đỗi bình thường!

Thế nhưng Dương Ba vẫn cứ làm ra vẻ, vừa nhai vừa nói: “ món thịt gà này lại ngon đến vậy chứ, ngon hơn rau củ nhiều! Đúng là bắt cơm quá!”

Cố Dục Hàn: Thật là hết chỗ nói.

Do trưởng Tần cười lạnh một tiếng: “Chưa từng được ăn thịt .”

Do trưởng Dương lập tức vặn lại: “ nói vậy là ý gì? kh ăn được nên ghen tị với khác đ à?”

Th hai sắp sửa bốc hỏa, thì bên ngoài cửa căn tin đã chút động tĩnh. Mọi vừa ngẩng đầu đã th một bóng dáng nhỏ xinh, th tú đang về phía này.

Hà Loan Loan liếc mắt một cái: Toàn là đàn ! Còn cởi trần giữa ban ngày, cô thôi đã th rùng cả !

Kh đợi cô tìm được Cố Dục Hàn, đã đứng phắt dậy. Khóe môi lạnh nhạt vừa lập tức nở một nụ cười ấm áp, đôi chân dài sải bước nh, chỉ vài bước đã đến trước mặt cô: “ lại tới đây? Nghỉ ngơi đã ổn chưa? chuyện gì xảy ra kh?”

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...