Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 131:
Hà Loan Loan tháo chiếc khăn quàng cổ ra, đôi mắt hạnh cong cong như vầng trăng khuyết: “Em thì làm chuyện gì được chứ? Ngủ cả buổi sáng là đủ , nhưng lại thức trắng cả đêm. Trưa nay nhà nướng bánh, làm hơi nhiều nên em tr thủ lúc còn nóng mang tới cho , để nguội sẽ mất ngon.”
Cố Dục Hàn vừa định nói: “Kh cần phiền phức như thế... Ơ? bánh này lại thơm lừng như vậy?!”
kh nhịn được cầm l xé một miếng nhỏ bỏ vào miệng, đôi mắt lập tức sáng rực lên kinh ngạc! Vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngợi: “Ngon quá! Quá ngon luôn! Thơm c.h.ế.t được!”
Nụ cười trên gương mặt Hà Loan Loan càng thêm rạng rỡ, cô tr vừa xinh xắn vừa ngọt ngào, hệt như một đóa hồng đang nở rộ.
Hộp cơm vừa mở ra, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp nơi. Đám Do trưởng Tần liền ùa tới!
“Lão Cố! kh được ăn vụng đâu đ! Thương chút , cho xin một miếng, một miếng thôi!”
Một đám bắt đầu ồn ào, Hà Loan Loan nh chóng l hết m hộp cơm ra: “ mang nhiều lắm, mọi cứ tự nhiên, cùng nhau ăn nhé! Đừng ngại, chỉ là ít bánh nướng nhà làm thôi!”
Tổng cộng bốn hộp cơm, Cố Dục Hàn nh tay lẹ mắt giữ lại một cái. Hà Loan Loan còn chút khó hiểu, nhưng giây tiếp theo đã lý giải được.
Bởi vì ba hộp cơm kia, chỉ trong nháy mắt đã bị quét sạch bách kh còn gì!
Mười m bàn tay lộn xộn vươn tới, tiếng cười đùa rộn ràng, số bánh nướng đã được xử lý gọn gàng!
Âm th khen ngợi vang lên hết đợt này tới đợt khác, thậm chí còn đòi giật bánh trong tay Cố Dục Hàn!
“Chị dâu! Bánh này là bánh gì vậy? Ngon quá! Chỉ một chữ thôi: Thơm!”
“Ôi trời, m cứ như ma đói đầu thai thế? Lão tử mới chỉ ăn được một miếng! Đây là lần đầu lão tử được ăn món bánh nướng ngon đến thế đ!”
“Khỉ thật, thật muốn ăn thêm một miếng nữa! Đi, đòi lão Cố!”
“Còn kh chị dâu? còn kh? Lần sau chị dâu làm bánh nướng áp chảo, em xin tình nguyện nhóm lửa chụm củi cho chị nhé!”
Một đám vô cùng vui vẻ, mùi bánh thơm phức kh tan , bữa cơm này ăn vô cùng thỏa mãn.
Cố Dục Hàn bị ồn ào đến mức đau đầu, kéo Hà Loan Loan rời khỏi chỗ ồn ào.
Hà Loan Loan bị m đó chọc cười đến mức mặt phát đau, lúc ra tới cửa căng tin, còn giả vờ khóc lóc: “Chị dâu! Chị dâu! Lần tới làm bánh nướng cũng đừng quên Tiểu Ngô này nhé! Em là Tiểu Ngô! Là em trai thất lạc của chị đó!”
Cố Dục Hàn kéo Hà Loan Loan đến chỗ kh , nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.
“Ngoan, lần sau đừng làm nhiều bánh như vậy nữa, lời cho đám tiểu tử kia quá. Ở đây lạnh lắm, em mau về . Tối nay về nhà, sẽ thưởng c cho em.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nụ cười trên mặt Hà Loan Loan lập tức tắt ngúm: “Kh cần!”
khen thưởng ư, rõ ràng là chiếm tiện nghi của cô mà thôi!
Cố Dục Hàn cười ái , làm như hợp tình hợp lý: “Cần hay kh thì cứ để tối lên giường nói sau.”
Hà Loan Loan giận đến mức đánh một cái: “Hừ, em về đây, tối nay ăn mì nhé!”
Cô quay đầu rời , dáng thon thả, tóc đen như mực. Đi kh bao xa lại ngoái đầu về phía Cố Dục Hàn nở nụ cười duyên dáng.
Trong khoảnh khắc , Cố Dục Hàn mới hiểu thế nào là vẻ đẹp làm rung động lòng . Chỉ một cái ngoái đầu cười cũng đủ khiến ngây ngẩn.
May mắn thay, may mắn thay cô gái xinh đẹp này chính là vợ của Cố Dục Hàn !
Chờ Cố Dục Hàn quay lại căng tin thì đám đồng đội kia vẫn còn đang kích động.
Chủ yếu là do món bánh này quá ngon!
Mà Do trưởng Dương th mọi vây qu Cố Dục Hàn, thịt gà trong chén , bỗng nhiên cảm th tẻ nhạt vô vị.
ta đột nhiên nhét m miếng cơm vào miệng, đến bên cạnh một đồng đội quan hệ kh tệ với ta, Liên trưởng Mã: “Cưới vợ đúng là tốt thật, còn thể dựa vào phụ nữ để tạo dựng nhân duyên tốt. Lão Mã, về hỏi vợ một chút, quen đồng chí nữ trẻ tuổi nào chưa lập gia đình kh, cũng giới thiệu cho một .”
Liên trưởng Mã mỉm cười: “Lão Dương, tiêu chuẩn gì kh?”
Do trưởng Dương nheo mắt, suy nghĩ một lúc nghiêm túc nói: “ cũng chẳng yêu cầu gì quá đáng, kh kén cá chọn c như m ở Kinh thị. Chỉ cần xinh đẹp, biết nấu ăn, tính tình hiền lành, biết nghe lời là được .”
Khóe miệng Liên trưởng Mã giật giật. Má ơi, đây mà gọi là kh yêu cầu gì ư?
Đây kh đang nói tìm cho một giống vợ Đoàn trưởng Cố ?
Nhưng quan hệ của ta và Dương Ba kh tồi, tất nhiên kh thể nói ra những lời này, chỉ thể cười ha hả: “Được, quay về hỏi vợ , thì sẽ làm mai cho .”
Do trưởng Dương nh chóng bổ sung một câu: “Lão Mã này, nói trước, kh cần bình thường như vợ Cố Dục Hàn đâu. Cô ta quá đỗi bình thường. muốn một ưu tú hơn cô ta nhiều!”
Lão Mã: g.i.ế.c !
Ngoài mặt ta cũng phụ họa nhưng lại kh biết rằng Do trưởng Dương nói hoàn toàn nghiêm túc.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.