Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 214:
Hoàng Vũ Vi âm thầm liếc mắt đánh giá Hà Loan Loan, ấn tượng của cô ta về Hà Loan Loan càng ngày càng kém!
Dáng vẻ xinh đẹp nhưng cái miệng lại độc địa dám bảo cô ta bệnh!
Đại sư Thương Tế mà lựa chọn Hà Loan Loan mới là chuyện lạ!
Ai ngờ Đại sư Thương Tế lại bu lỏng tay, đôi mắt lóe lên ánh sáng về phía Hà Loan Loan: “Thật bất ngờ, cô lại thể ra bệnh trạng này ?”
Đến cả cũng xem mạch cẩn thận mới phát hiện ra mạch tượng của Hoàng Vũ Vi kh bình thường!
Hà Loan Loan nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Tứ ngôn mạch yếu trong « Mạch Lý Cầu Chân » từng nhắc tới ều này, nếu mạch tượng bị phù...”
Cô ềm đạm trình bày, nét mặt của Đại sư Thương Tế dần dần lộ ra ý cười hài lòng.
Mà trong mắt những khác đều là vẻ mất mát.
Trước mắt chỉ Hà Loan Loan bắt mạch ra bệnh trạng của Hoàng Vũ Vi, ều này chứng minh bọn họ đã thua!
Cũng may Đại sư Thương Tế vẫn cho mọi cơ hội: “Vị đồng chí nữ này nói hay, nhưng chỉ dựa vào việc xem bệnh ngoại hiện thế này thì chưa đủ để quyết định chọn nào theo học Đ y. kh nhận kẻ tầm thường, chỉ lãng phí thời gian. Dù cũng đã tuổi này, kh còn nhiều thì giờ để truyền thụ y thuật cho mới. Vì thế các vị ở đây nói thử xem, mọi đã từng học Đ y với ai? Từng đọc những cuốn sách nào liên quan tới Đ y?”
Mọi bắt đầu tr nhau phát biểu.
“ đã đọc « Thương Hàn Luận »!”
“ cũng đã đọc « Thương Hàn Luận », « Kim Quỹ Yếu Lược »... tổng cộng đã đọc được sáu cuốn.”
“ thích đọc « Hoàng Đế Nội Kinh » nhất, đã đọc cuốn sách này mười m lần, Đại sư Thương Tế ...”
“Đại sư Thương Tế, cho rằng « Thần N Thảo Mộc Kinh » là sách cổ giá trị nhất, hôm nay còn mang theo một cuốn sổ ghi chép do tự biên soạn, mời ngài xem qua!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
tới nơi này chắc c đều hiểu biết và từng nghiên cứu Đ y.
Mà tâm tình của Hoàng Vũ Vi cũng tốt hơn một chút, cô ta l ra một chiếc rương gỗ nhỏ, trực tiếp mở nắp ra, bên trong chất đầy ba mươi m cuốn sách y học!
Cô ta dịu dàng ngoan ngoãn nói: “Đại sư Thương Tế, nhà tổng cộng hai ngàn cuốn sách Đ y từ cổ chí kim, đây là một số bản đơn lẻ sưu tầm được. Đa số sách y học cổ truyền đều đọc qua, Trương Trọng Cảnh, Hoa Đà, Đổng Phụng,… đều nghiên cứu về những thần y trứ d này. Nếu ngài cần bất cứ sách vở hay dược liệu nào, đều thể giúp ngài tìm được.”
Cô ta vừa nói xong thì tất cả đều c.h.ế.t lặng!
Mà Hà Loan Loan cũng kinh ngạc, lúc ở bên ngoài cô đã nghe ta bàn tán gia thế của Hoàng Vũ Vi tốt, nhưng lúc này mới chân chính th được đại tiểu thư nhà giàu là thế nào, quả thực là được sinh ra ở vạch đích!
Điều kiện của nhà Hoàng Vũ Vi như vậy, ai dám so sánh?
Đại sư Thương Tế quả nhiên mỉm cười gật đầu: “Sách vở của cô quả thực phong phú.”
Sau đó lại quay đầu Hà Loan Loan: “Còn cô thì ?”
Hà Loan Loan cũng từng đọc qua nhiều sách vở, hễ rảnh rỗi là cô lại vào căn nhà riêng ở n trường để tra cứu những cuốn sách về Đ y.
Thế nhưng vì chi tiền để mua, số lượng sách Đ y mà Hà Loan Loan được cũng chẳng đáng kể.
Cô chỉ quen thuộc với vài bộ kinh ển như Hoàng Đế Nội Kinh, Thiên Kim Phương. Tuy nhiên, cô chỉ mới lướt qua nội dung, chưa thời gian nghiên cứu chuyên sâu.
Hà Loan Loan thành thật, hơi ái ngại nói: “Thưa đại sư, chưa được đọc qua nhiều sách lắm, cuốn thích nhất là Thiên Kim Phương. kh nhớ đã nghiền ngẫm nó bao nhiêu lần, chỉ biết là nhớ rõ từng trang viết gì.”
Những xung qu lập tức tỏ ra khó chịu, xì xầm: “Thật là khoác lác quá mức! Nhớ rõ từng trang viết gì? Chẳng đó là thuộc nằm lòng cả bộ sách ?”
Hoàng Vũ Vi khẽ mỉm cười, trong lòng cô ta cho rằng Hà Loan Loan quả thực là kẻ hiếu d, tự chuốc l thất bại.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.