Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 215:
Nhưng Đại sư Thương Tế lại ôn tồn nói: “Thiên Kim Phương, quyển thứ năm.”
Hà Loan Loan lập tức đáp lời một cách rành mạch, kh chút vấp váp: “Hàn thì dùng thuốc nhiệt, nhiệt thì dùng thuốc hàn. kh muốn ăn uống thì dùng phép thổ (nôn ra), các chứng bệnh do cổ độc gây nên thì dùng thuốc giải độc...”
Đại sư Thương Tế tiếp tục: “Quyển thứ mười.”
Hà Loan Loan đáp: “Phụ nữ kh chỉ cần cẩn trọng lúc sinh nở mà cả sau khi sinh cũng cần lưu ý kỹ lưỡng, thể gặp nguy hiểm. Mấu chốt chính là...”
Nét mặt Đại sư Thương Tế càng lúc càng giãn ra, cười nói: “Kh tệ!”
Hoàng Vũ Vi đứng cạnh, sắc mặt đã thay đổi rõ rệt.
Cuối cùng, Đại sư Thương Tế đích thân tuyên bố: “Hôm nay quyết định nhận hai cô gái này làm đệ tử chính thức! Còn các vị khác, xin thứ lỗi, mời mọi trở về!”
Những bị từ chối chỉ thể tiếc nuối và đầy ngưỡng mộ Hoàng Vũ Vi cùng Hà Loan Loan, thất thểu rời .
Đại sư Thương Tế l ra một miếng ngọc bội, chậm rãi nói: “ một miếng ngọc bội, vốn dĩ là vật truyền thừa dành cho đệ tử chân truyền của , nhưng cả hai cô đều kh tồi. Việc giữ hai cô lại đây kh nghĩa là sẽ thu nhận cả hai. sẽ dạy dỗ hai cô trong một thời gian, sau đó mới chọn ra một chính thức kế thừa y bát.”
Hà Loan Loan cũng kh quá để tâm đến chuyện tr giành này, cô tin rằng việc thể theo Đại sư học tập hay kh còn tùy thuộc vào duyên phận.
Đại sư Thương Tế vẻ mặt tĩnh tại của cô, trong lòng lại dâng lên chút bồn chồn. Những nghiên cứu Đ y đến trình độ thượng thừa, đa phần đều am hiểu thêm chút về huyền học. Ông cảm nhận rõ ràng Hà Loan Loan kh là bình thường.
Hoàng Vũ Vi đứng cạnh, lén siết chặt lòng bàn tay. Cô ta nhận ra ánh mắt và thái độ của Đại sư Thương Tế đối với Hà Loan Loan gì đó khác biệt.
Nhưng khác biệt thì đã ? Cả thành phố Tây Lâm này, còn ai thể sánh bằng cô ta? Vốn dĩ con sinh ra đã sự khác biệt về thân phận, ều đó tuy bất c nhưng chẳng ai thể thay đổi được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngoại trừ chuyện tình cảm, Hoàng Vũ Vi chưa từng nếm trải thất bại. Cố Dục Hàn thật sự kh mắt , kh chịu trao cho cô ta cơ hội. Nhưng cô ta sẽ chứng minh cho Cố Dục Hàn th thế nào là một thiên kim tiểu thư chân chính, và ai mới thực sự xứng đôi với !
Hôm nay Đại sư Thương Tế kh nhiều thời gian, dặn dò Hà Loan Loan và Hoàng Vũ Vi cứ mỗi cuối tuần tới Đức Thiện Đường để học tập. Sau ba tháng, mới đưa ra quyết định cuối cùng về đệ tử.
Hà Loan Loan nghĩ Hạ Quân và các con đang đợi bên ngoài, cô liền nh chân bước ra.
Ai ngờ, Hoàng Vũ Vi lại gọi với theo cô: “Hà Loan Loan!”
Hà Loan Loan quay đầu cô ta. Cô nghĩ bụng, thân thể Hoàng Vũ Vi lúc này quả thật kh bệnh tật gì lớn, nhưng cô ta lại hay đa sầu đa cảm, e rằng việc chuyển biến xấu chỉ là chuyện sớm muộn.
Thế nhưng Hoàng Vũ Vi tự cho là hiểu biết Đ y, đã được nhắc nhở mà vẫn kh chịu tin, vậy thì cô cũng đành chịu.
Ai ngờ, Hoàng Vũ Vi căn bản kh ý định nói về vấn đề sức khỏe. Cô ta đuổi kịp Hà Loan Loan, đứng thẳng, nở nụ cười xã giao: “Cô đã th bức ảnh chụp lúc nãy chứ? Kh ngờ lại tình cờ gặp cô ở đây. và Dục Hàn đã từng một đoạn...”
Má cô ta hơi ửng hồng, ánh mắt mơ hồ, nhưng lại cố ý kh nói hết câu.
Hà Loan Loan quả thật kh biết rốt cuộc bức ảnh kia là chuyện gì. Nhưng cô kh hề nghi ngờ Cố Dục Hàn chút nào. bộ dạng mỗi lần về nhà là cứ muốn quấn l cô như hình với bóng, nói tình ý với khác, thật sự là chuyện khó tin mà!
Cho nên cô chỉ hơi tò mò, hỏi: “Từng một đoạn gì cơ? Cô nhặt được bức ảnh, th đẹp trai quá nên giữ lại à? chăng là như vậy?”
Hoàng Vũ Vi sững sờ, tức giận đến nghiến răng: “Cô!” Đúng là đồ nhà quê thô lỗ, chẳng biết ăn nói gì cả!
Nhưng Hoàng Vũ Vi vẫn cố trấn tĩnh, nhắc nhở Hà Loan Loan: “Cho dù cô học thuộc lòng, đọc nát gáy sách chăng nữa thì cũng kh cơ hội đâu. Đại sư Thương Tế là , dù kh chú trọng d lợi thì cũng sống. Cô biết lần trước Đại sư Thương Tế Tây Nam cứu tế, toàn bộ dược liệu là do ai cung cấp kh? Là bố .”
Cô ta nhếch môi cười, vẻ mặt tràn đầy tự tin và kiêu ngạo: “Nếu cô thực sự muốn học hỏi Đại sư Thương Tế, thể nhường cho cô một suất, nhưng cô biết ‘trao đổi’ bằng vật chất tương xứng, cô hiểu ý chứ?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.