Tôi Và Chàng Họa Sĩ Thiên Tài
Chương 11: DƯ ÂM TRÊN LÀN DA VÀ NHỮNG LỜI MUỐN GIỮ MÃI
CHƯƠNG 11: DƯ ÂM TRÊN LÀN DA VÀ NHỮNG LỜI MUỐN GIỮ MÃI
Ánh sáng đầu ngày nhẹ nhàng xuyên qua rèm cửa, đậu lên bờ vai trần của . tỉnh giấc trong vòng tay , làn da vẫn còn nóng hổi và mềm mại sau một đêm cuồng nhiệt. Thiên Dật đang ngủ say, gương mặt dịu , khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Trong khoảnh khắc , hiểu, đã thuộc về con trai này kh chỉ thể xác, mà là cả trái tim.
khẽ nhích , vươn tay chạm nhẹ lên sống mũi thẳng của , lướt nhẹ xuống môi. Đôi môi vừa đêm qua vẫn còn say đắm gọi tên trong từng tiếng thở dốc, giờ yên bình đến lạ.
“Dậy , họa sĩ ngủ nướng.”
Thiên Dật nhếch môi cười khẽ, chưa mở mắt đã kéo sát vào . Cơ thể chúng lại một lần nữa dính chặt l nhau như bản năng.
“ kh muốn dậy. Vì khi mở mắt ra, mọi thứ đẹp đẽ đêm qua thể chỉ là mơ.”
“Vậy để em chứng minh… nó là thật.”
kh ngần ngại đặt môi lên , lần này là chủ động. hơi bất ngờ, nhưng nh sau đó, vòng tay siết l , đôi môi đáp trả đầy khao khát. Bàn tay lại tìm đến từng nơi trên cơ thể , như đang vẽ lại đêm qua bằng xúc giác, bằng hơi thở và những nhịp đập đầy bản năng.
Lần này kh còn cuồng nhiệt, mà dịu dàng, chậm rãi như thể chúng đang viết tiếp bản tình ca dang dở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chang-hoa-si-thien-tai/chuong-11-du-am-tren-lan-da-va-nhung-loi-muon-giu-mai.html.]
“ kh nghĩ thể yêu ai đó nhiều như vậy.” nói bên tai , khi cả hai chìm trong dư âm ngọt ngào.
nghẹn lời, chỉ biết siết tay thật chặt.
Cả ngày hôm , chúng chẳng ra khỏi nhà. vẽ trần trụi nhưng tự do, trong tư thế nằm nghiêng giữa ga giường trắng. viết về kh họa sĩ thiên tài, mà là đàn đã từng sống cuộc đời và giờ đang sống vì .
Bức tr hôm , kh ký tên.
“Để đó, khi nào em muốn đặt tên, hãy viết bằng chính tay em.”
gật đầu, trái tim lặng lẽ đong đầy. những ều, kh cần nói thành lời… chỉ cần cảm nhận bằng từng nhịp đập đang cùng nhau hoà vào một.
CHƯƠNG 12: MỖI ĐÊM CẠNH , LÀ MỘT BỨC TR KHÁC
Buổi tối sau một ngày dài, cuộn trong chăn, Thiên Dật từ phía sau. đang đứng trước giá vẽ, cơ thể chỉ khoác chiếc áo sơ mi mỏng. Ánh đèn vàng từ bàn làm việc hắt lên làn da khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, như một đoạn phim quay chậm.
chẳng cần hỏi cũng biết, trong bức tr đang vẽ là trong chiếc áo sơ mi trắng của , tóc xõa rối, ánh mắt mơ màng giữa sớm mai. từng nói, mỗi khoảnh khắc hiện diện đều là một phần nghệ thuật muốn giữ trọn đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.