Tôi Và Chàng Họa Sĩ Thiên Tài
Chương 12: MỖI ĐÊM CẠNH ANH, LÀ MỘT BỨC TRANH KHÁC
CHƯƠNG 12: MỖI ĐÊM CẠNH , LÀ MỘT BỨC TR KHÁC
Buổi tối sau một ngày dài, cuộn trong chăn, Thiên Dật từ phía sau. đang đứng trước giá vẽ, cơ thể chỉ khoác chiếc áo sơ mi mỏng. Ánh đèn vàng từ bàn làm việc hắt lên làn da khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, như một đoạn phim quay chậm.
chẳng cần hỏi cũng biết, trong bức tr đang vẽ là trong chiếc áo sơ mi trắng của , tóc xõa rối, ánh mắt mơ màng giữa sớm mai. từng nói, mỗi khoảnh khắc hiện diện đều là một phần nghệ thuật muốn giữ trọn đời.
bước nhẹ đến, vòng tay ôm từ phía sau. Lưng nóng và chắc, như cả thế giới đang nằm trong vòng tay vậy.
“Kh em đã hứa sẽ ngủ sớm ?” hỏi, tay vẫn kh rời cọ.
“Em nhớ ...” nói khẽ, vùi mặt vào lưng , cảm nhận nhịp tim rắn rỏi.
Thiên Dật quay lại, bằng đôi mắt nồng nàn. Chỉ một ánh mắt đó thôi cũng đủ khiến tim loạn nhịp.
cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán , kéo lại gần.
“Vậy thì đêm nay, sẽ ở cạnh em. Kh chỉ bên ngoài… mà là thật sâu bên trong.”
Chúng hôn nhau như chưa từng giới hạn. bế đặt xuống giường, lần lượt lột bỏ từng mảnh vải khỏi cơ thể và chính . Những nụ hôn dọc sống lưng, nơi hõm cổ, bầu ngực, trườn dần xuống bụng dưới khiến kh thể kiềm được những tiếng rên nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-va-chang-hoa-si-thien-tai/chuong-12-moi-dem-c--la-mot-buc-tr-khac.html.]
Tay lần tìm giữa hai đùi , vuốt ve những nơi nhạy cảm đến run rẩy. cong , siết l vai , cảm nhận từng nhịp đập căng tràn khao khát.
“ muốn em nói rằng em cần ...” thì thầm, giọng khản đặc đầy bản năng.
“Em... cần .” thở gấp, hai chân vòng l h .
Khi tiến vào, chúng hòa quyện, kh còn khoảng cách. Mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, dồn dập, chậm lại, nhấn sâu như thể vẽ từng lớp cảm xúc lên cơ thể .
kh biết gọi tên bao nhiêu lần trong đêm đó. Chỉ biết, khi đổ xuống, hôn lên môi sau cơn đê mê, đã rơi nước mắt. Kh vì đau, mà vì quá đỗi hạnh phúc.
“ sẽ luôn là nơi em thuộc về.”
gật đầu, mắt vẫn nhắm, thì thầm:
“Và mỗi đêm bên … là một bức tr em kh bao giờ muốn quên.”
CHƯƠNG 13: THÂN THỂ EM – HỨNG KHÔNG LỜI
Trời chuyển lạnh. Cơn mưa phùn kéo dài cả buổi sáng khiến căn phòng tràn ngập hơi sương và mùi thơm từ máy khuếch tán tinh dầu mà Thiên Dật cẩn thận lựa chọn – mùi lavender dịu nhẹ và gỗ tuyết tùng. quấn chiếc chăn mỏng qu , bước ra từ phòng tắm, mái tóc ẩm ướt nhỏ từng giọt xuống bờ vai trần.
đang ngồi trên giường, cầm bút chì than và vẽ gì đó vào sổ tay. Nghe tiếng chân , ngẩng đầu, ánh mắt lướt một vòng từ đùi lên đến cổ , khựng lại ở xương quai x.
Chưa có bình luận nào cho chương này.