Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 108: Anh Cố Châu
Đúng lúc này, tiếng bước chân vọng lại từ hành lang.
Kiều Niên quay lại và th Cố Châu đang bước vào. Cô bắt gặp ánh mắt tò mò của Cố Châu.
Ánh mắt của Cố Châu rơi xuống cánh tay vẫn còn đang chảy m.á.u của Kiều Niên.
Lúc này, quản gia bước tới. Cố Châu lạnh lùng nói.
- Nhốt nó vào lồng.
Con rắn dường như nhận ra đã làm sai ều gì đó. Nó ngồi đó với vẻ mặt đau khổ, bất động. Nó để cho quản gia Triệu khóa nó lại.
Kiều Niên nhíu mày.
Cô gái vừa nãy quá sốc, dường như vừa mới l lại tinh thần. Khóc lóc thảm thiết, cô yếu ớt nói.
- Cố Châu, em sợ quá.
Nói xong, cô gái chuẩn bị nhào vào lòng Cố Châu.
Cố Châu nhíu mày. Dưới ánh mắt lạnh lẽo đến ngạt thở của , cô gái sợ hãi đứng chôn chân tại chỗ.
- Cố Châu…
Sắc mặt Cố Châu âm trầm dị thường. Ánh mắt lạnh như băng, sốt ruột hỏi.
- Cô là ai? cô lại ở trong thư phòng của ?
Cô gái trẻ kinh ngạc Cố Châu. Cô đưa tay lau nước mắt, nói với vẻ thương cảm.
- Cố Châu, em là Vương Diệu, em gái ruột của Vương Lâm. Chúng ta gặp nhau ở bệnh viện lúc trước!
Kiều Niên hơi sững sờ.
Vương Lâm... Cái tên này nghe quen quen.
Hình như cô đã từng nghe qua.
Ánh mắt Kiều Niên dừng lại trên khuôn mặt Vương Diệu.
Đột nhiên, cô nhận ra.
Giờ cô mới nhớ ra.
Vương Lâm chẳng là phụ nữ mà Tô Tuyết đã tùy tiện tạo ra để giúp Kiều Hân thoát khỏi tình cảnh này ?
Vương Lâm thực sự tồn tại kh?
Tại Cố Châu lại mời em gái Vương Lâm đến Cố gia?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-108--co-chau.html.]
Kiều Niên đứng chôn chân trên mặt đất, chăm chú Vương Diệu.
Chẳng lẽ Cố Châu đã thích Vương Diệu ?
Ngay sau đó, lời nói của Cố Châu khiến Kiều Niên đảo lộn suy nghĩ của .
- Ai cho phép cô vào thư phòng của ?
Sắc mặt Cố Châu âm trầm. Toàn thân toát ra một luồng khí lạnh lẽo, khiến ta run rẩy sợ hãi.
Vương Diệu cứng đờ . Cô kh ngờ Cố Châu lại ghét cô đến vậy, nhất là khi cô là dì của con Cố Châu.
- Em…
- Cút ! Nếu kh sự cho phép của , bất kỳ ai bước vào thư phòng đều báo cáo với Diêm Vương! - Giọng nói của Cố Châu tuy kh lớn nhưng lại vô cùng đáng sợ.
Vương Diệu sợ đến mức kh dám khóc nữa. Cô lùi lại hai bước, vội vã chạy ra ngoài.
Khi Vương Diệu bước đến cửa thư phòng, dường như nhớ ra ều gì đó. Cô quay lại Cố Châu, khẽ nói.
- Cảm ơn Cố Châu đã cứu em. Nếu kh, em đã bị con rắn đó cắn c.h.ế.t !
Kiều Niên kh khỏi nghĩ: này vấn đề về thần kinh ?
Nét mặt Cố Châu càng thêm u ám. liếc Kiều Niên, lại Vương Diệu.
- Cô nên cảm ơn cô mới . Chuyện đó liên quan gì đến ? Trong nhà họ Cố kh chỗ cho thị lực kém.
Vương Diệu sững . Cô kh ngờ Cố Châu lại nói chuyện với cô tàn nhẫn đến vậy.
Cô Kiều Niên với đôi mắt ngấn lệ.
phụ nữ đó xinh đẹp tự nhiên, toát ra khí chất cao quý, tao nhã. Tuy cánh tay bị thương, nhưng vẻ ềm tĩnh của cô vẫn kh hề bị ảnh hưởng.
Vương Diệu cảm th xấu hổ. So với phụ nữ kia, cô chẳng khác nào một con ch.ó hoang bị bắt gặp trên đường.
Vương Diệu cúi đầu, miễn cưỡng nói.
- Cảm ơn.
Nói xong, Vương Diệu lau nước mắt bước ra ngoài.
Vương Diệu cứ tưởng Cố Châu sẽ chăm sóc cô chu đáo vì chị gái. Dù thì, cô cũng là dì của Tiểu Kỳ, lại là họ hàng nhà họ Cố.
Cố Châu lại thể đối xử với cô như vậy?
Chị gái cô đã mất mạng vì .
Vương Diệu càng nghĩ càng th đau lòng. Cô kh kìm được nước mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.