Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 109: Giờ Nó Là Của Em
Thật ra, Vương Diệu vẫn chưa xa. Tiếng nức nở của cô vang lên vào trong thư phòng.
Nét mặt Cố Châu trở nên khó coi. nhíu mày bất mãn, một làn sóng bực bội dâng lên.
Ánh mắt Cố Châu con rắn, sốt ruột nói.
- Được , nh lên! Kh định nhốt nó vào phòng phạt ?
Nghe vậy, quản gia cầm lồng lên chuẩn bị rời khỏi phòng.
- Chờ một chút. - Kiều Niên bước lại gần lồng, con rắn đang cuộn tròn như một quả bóng đầy oán giận.
- Thật ra, nó chẳng làm gì sai cả. Nó chỉ c gác thư phòng của thôi.
Cố Châu Kiều Niên với vẻ mặt phức tạp. Ánh mắt rơi vào cánh tay bị thương của Kiều Niên, nghiêm túc nói.
- Nhưng nó đã cắn em. - Giọng nói của đàn vẫn trầm như thường. Giọng nói của kh chút cảm xúc.
Kiều Niên liếc vết cắn trên cánh tay cô nói.
- Vết thương trên cánh tay kh quá nghiêm trọng. Chờ m.á.u cầm lại, sẽ bôi thuốc, sẽ ổn thôi. Kh thể vì lỗi của ngoài mà trừng phạt được!
Cố Châu Kiều Niên chăm chú, l mày hơi nhướn lên.
- Vậy là bà Cố nghĩ kh ngoài ? là nhà ?
Kiều Niên im lặng. Kiều Niên kh ngờ Cố Châu lại nói đùa với .
Nhưng nghe th Cố Châu gọi là bà Cố khiến cô giật , nhất thời bối rối.
Quản gia đứng bên cạnh kh ngờ những lời tán tỉnh như vậy lại thốt ra từ miệng Cố Châu.
Lúc này, quản gia cảm th như kẻ thứ ba to lớn nhất trên đời. Kh còn thích hợp để ở lại nữa, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Kiều Niên Cố Châu kh chớp mắt. Cô bắt gặp ánh mắt đen láy, lấp lánh của , cô mím môi, cổ họng khẽ động đậy.
- đang nói về con rắn và Vương Diệu. Con rắn này gần nhất.
Cố Châu lại Kiều Niên kh chớp mắt. Ánh mắt rơi xuống chiếc cổ trắng ngần, th mảnh của cô, và nhận th cổ họng cô khẽ động. Má cô hơi ửng hồng, vành tai cũng hơi ửng đỏ.
Kh hiểu , cô toát lên vẻ dịu dàng.
Miệng Cố Châu hơi khô, nhưng nh chóng l lại vẻ bình thản thường ngày. Đôi môi mỏng khẽ hé mở.
- Chỉ cần nó kh làm em đau nữa, sẽ tha cho nó.
Kiều Niên mỉm cười, xuống con rắn trong lồng.
Con rắn cũng đang cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-109-gio-no-la-cua-em.html.]
Mặc dù con rắn đã cắn cô, nhưng lần này cô cảm th nó là nạn nhân.
Nếu con rắn cắn cô như lần trước, cô đã luộc sống nó để l dược tính của nó .
Quan trọng nhất, Kiều Niên nhận ra Cố Châu quan tâm đến con rắn.
Nghĩ vậy, Kiều Niên mở lồng và thò tay vào.
Đôi mắt thường ngày bình thản của Cố Châu bỗng nheo lại. Kiều Niên với vẻ khó tin, tim bất giác như muốn nhảy lên tận cổ họng.
- Kiều Niên, em làm gì vậy?
Con rắn liên tục thè lưỡi, chằm chằm vào cánh tay Kiều Niên kh chớp mắt.
Thật ra, Kiều Niên cũng lo lắng. Ánh mắt cô rơi vào hàm răng thỉnh thoảng lại lộ ra của con rắn.
Cố gắng hết sức, cô cố tỏ ra bình tĩnh.
Nhiệt độ trong phòng giảm xuống.
Kiều Niên cẩn thận đặt tay lên đầu con rắn, vuốt ve nó liên tục, như thể đang xoa dịu nỗi đau của nó.
lẽ là do cái chạm của Kiều Niên dịu dàng. Con rắn dường như kh hề cảm nhận được sự hung dữ nào.
Thay vào đó, nó ngoan ngoãn nằm dưới đáy lồng, để Kiều Niên vuốt ve.
Cố Châu cảnh tượng này với vẻ mặt khó tin. kh ngờ con rắn này lại biến thành một chú mèo con ngoan ngoãn và dễ thương dưới sự vuốt ve của Kiều Niên.
Khi Kiều Niên rút tay về, con rắn vui vẻ quấn qu cổ tay cô.
Kiều Niên kh khỏi mỉm cười. Cô ngước Cố Châu, tự hào nói.
- Xem này, nó sẽ kh làm đau nữa, kh cần nhốt nó lại nữa.
vẻ mặt tự hào của Kiều Niên, tảng băng trong lòng Cố Châu như tan chảy. Nụ cười của Kiều Niên lúc này lẽ là nụ cười tự nhiên nhất từ khi cô đến nhà họ Cố.
Tr cô như một đứa trẻ ngây thơ.
- Từ nay trở , nó là của em.
- Thật ? - Kiều Niên hơi sững sờ.
Cô Cố Châu với vẻ mặt khó hiểu.
Cố Châu kh nói nên lời.
đang nói gì vậy?
Đầu óc vấn đề ?
Ngoài bà nội ra, con rắn này là con rắn cái duy nhất gần gũi với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.