Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 11: Âm Mưu
Kiều Hân bước ra sau lưng Tô Tuyết, nhẹ nhàng kéo tay áo Tô Tuyết, liếc bà.
Tô Tuyết đương nhiên hiểu ý con gái, nhưng kh ngờ con gái lại muốn ở bên Cố Nhị thiếu gia.
Nhưng nghĩ lại, bà th cũng bình thường thôi. Cố Nhị thiếu gia đẹp trai, dường như tuổi thọ cũng kh ngắn. Kiểu đàn này được lòng phụ nữ.
Tô Tuyết suy nghĩ một chút, mỉm cười nói.
- Thật ra, chính Kiều Niên muốn thay thế...
Nghe Tô Tuyết nói, sắc mặt Kiều Sơn đột nhiên thay đổi. Ông vội vàng ngắt lời Tô Tuyết.
- thể như vậy được? Kiều Niên nhà chúng ta từ nhỏ đã trong trắng thuần khiết. Thiếu gia, đừng nghĩ nhiều.
Kiều Sơn nói xong, bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa kh của Cố Châu, vội vàng bổ sung.
- Chắc hẳn nhiều trong giới thượng lưu ghen tị với Kiều Niên nhà ta, nên mới muốn bôi nhọ nó!
Cố Châu nheo mắt phượng, Kiều Sơn với vẻ mặt nghiêm túc, rõ ràng đang áy náy.
Ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên mặt Tô Tuyết, nhẹ giọng hỏi.
- Vậy ?
Tuy chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng giọng ệu lại tràn đầy vẻ kh tin.
Kiều Niên quay đầu Cố Châu. Cô thật sự muốn nhắc nhở đừng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô như vậy. Tay cô đâu đồ chơi để đùa giỡn, muốn làm gì?!
Kiều Sơn hoàn toàn kh lo lắng cho tình hình của Kiều Niên. Điều duy nhất quan tâm là nhà họ Kiều.
Nếu Cố Nhị thiếu gia bất mãn với nhà họ Kiều mà quyết định tấn c trực diện, thì tài sản của nhà họ Kiều sẽ lập tức biến mất.
- Nhị thiếu gia, Kiều Niên nhà chúng ta đúng là một đứa con ngoan. Nó cả đời vẫn trong trắng, chưa từng trải qua chuyện tình cảm! - Kiều Sơn nói, mồ hôi nhễ nhại.
- Nếu vậy thì các cố ý đưa cô vào bệnh viện tâm thần à? - Cố Châu hơi nhướn mày, bắt chéo chân, toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Nh như chớp, nhiệt độ cả phòng khách giảm xuống vài độ.
Im lặng đến đáng sợ, nguy hiểm.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Mồ hôi lạnh từ trán Kiều Sơn nhỏ giọt xuống đất. Ông biết dù nói gì nữa, Cố Châu cũng sẽ lời để trách cứ.
Ánh mắt Kiều Sơn về phía Tô Tuyết và Kiều Hân đang đứng bên cạnh, ánh mắt hiện lên vẻ bất mãn.
Tất cả là lỗi của hai phụ nữ này vì đã kh im lặng. Nếu kh, đã kh bị Cố Châu c khai khinh bỉ như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-11-am-muu.html.]
Ánh mắt Tô Tuyết dừng lại trên tay Cố Châu đang nắm l tay Kiều Niên.
Bà đột nhiên hiểu ra. Cố Châu chắc c thích Kiều Niên, cô gái khổ sở kia. Nếu kh, Cố Châu đã kh đến biệt thự nhà họ Kiều làm khó bọn họ.
Nhận ra ều này, Tô Tuyết sợ đến toát mồ hôi lạnh.
May mắn thay, vừa bà kh đề nghị Kiều Hân gả cho Cố Châu. Nếu bà nói vậy, Cố Châu chắc c sẽ nhắm vào nhà họ Kiều.
Tô Tuyết mím môi. Bà vội vàng giải thích.
- Nhị thiếu gia, hiểu lầm . Chúng buộc đưa Kiều Niên đến đó. Con bé bị ác mộng hành hạ, sức khỏe ngày một yếu . Chúng đã tìm nhiều thầy lang, nhưng kh ai thể giúp được. Sau đó, đành đến chùa cầu khấn thần linh. Một vị cao tăng trong chùa nói với rằng tinh thần của Kiều Niên kh ổn định, cần vào viện tâm thần để ều trị. Là cha mẹ của con bé, chúng buộc đưa nó đến đó. - Tô Tuyết cố gắng nuốt nước mắt, nói.
- Hàng năm, đều đến chùa khấn thần. nguyện ý mất m chục năm tuổi thọ, chỉ cần Kiều Niên thể hồi phục sớm hơn. Đến lúc đó, chúng lập tức đưa con bé ra khỏi bệnh viện tâm thần.
- Hử? – Cố Châu nhướng mày, vẻ mặt đầy vẻ nghi ngờ.
Mắt Kiều Sơn sáng lên. Ông cảm th vợ cuối cùng cũng th minh được một lần. Ông vội vàng gật đầu, nói.
- , , đúng vậy. Tăng nhân còn nói tinh thần của con bé dễ bị tổn thương. Dù là chuyện vui cũng kh thể làm lễ long trọng. Càng kín đáo càng tốt. Chỉ như vậy nó mới thể sống lâu hơn!
Nghe Tô Tuyết và Kiều Sơn cùng hát một giai ệu, Kiều Niên cảm th chút khinh thường cha mẹ, nhưng cô kh để lộ ra ngoài.
- Sức khỏe của em kh tốt. Lát nữa cùng khám bệnh. - Cố Châu quay lại Kiều Niên, nghiêm túc nói.
Ánh mắt hai chạm nhau, Kiều Niên thẳng vào mắt , ánh mắt mang theo vẻ phức tạp. Cô linh cảm kh lành, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Bề ngoài, Cố Châu đang trách mắng nhà họ Kiều, nhưng thực ra, cũng đang cảnh giác với cô.
Kiều Niên muốn rút tay lại, nhưng cô kh làm vậy. Cô nói nhỏ đến mức chỉ hai nghe th.
- Bu ra!
Tuy nhiên, Cố Châu lại siết c.h.ặ.t t.a.y cô.
Con mèo nhỏ này đúng là bị chọc giận quá.
Ánh mắt thoáng hiện một tia cười. Trong đôi mắt lấp lánh như cả một biển .
Trong khoảnh khắc, Kiều Niên như lạc vào trong đó.
Kiều Hân đứng cách đó kh xa, th Cố Châu đang Kiều Niên với ánh mắt trìu mến, liền đỏ mặt vì ghen tị. Ánh mắt cô vô tình dừng lại trên chiếc nhẫn ngọc trên tay Cố Châu, một ý nghĩ táo bạo hiện lên trong đầu.
Liệu mặt dây chuyền ngọc kia là của Cố Châu kh?
Nếu mặt dây chuyền ngọc kia thực sự là của Cố Châu, biết đâu Cố Châu lại nghĩ Kiều Hân chính là cô gái năm năm trước.
Vậy thì chẳng cô sẽ trở thành Nhị thiếu phu nhân của nhà họ Cố ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.