Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 12: Bạo Lực
Nghĩ vậy, Kiều Hân lặng lẽ chạy lên cầu thang về phòng.
Cô bước đến két sắt bên cạnh bàn làm việc, nhập mật khẩu và l ra một hộp gỗ đàn hương.
Cô vội vàng mở hộp ra. Bên trong là một mặt dây chuyền ngọc bích.
Màu sắc và họa tiết của mặt dây chuyền ngọc bích này giống hệt với mặt dây chuyền trên tay Cố Châu.
- Trời ơi! - Kiều Hân kinh ngạc che miệng lại.
Nếu mặt dây chuyền ngọc bích này kh của Cố Châu, thì thể nó cũng thuộc về những thiếu gia khác của nhà họ Cố.
Các thiếu gia nhà họ Cố đều cùng huyết thống.
Vì Cố Châu đẹp trai như vậy, chắc c các thiếu gia khác của nhà họ Cố sẽ kh đến nỗi xấu xí!
Nghĩ vậy, mắt Kiều Hân sáng lên một niềm vui kỳ lạ. Cô vội vàng đeo mặt dây chuyền ngọc bích vào cổ.
Dưới lầu.
Khi hầu mang trà đến, Kiều Sơn lập tức mang một tách trà đến cho Cố Châu và mỉm cười nói.
- Trà này là trà mới thu hoạch năm nay. Ngon lắm. Nhị thiếu gia, thử xem!
Cố Châu hồi lâu kh nhận tách trà từ Kiều Sơn.
Bàn tay đang ôm tách trà của Kiều Sơn đã đỏ bừng vì nóng. Nhưng vẫn kh dám đặt tách trà xuống, chỉ hy vọng Cố Châu sẽ sớm nhận l tách trà.
Cố Châu miễn cưỡng rời tay khỏi tay Kiều Niên, cầm l tách trà.
đưa lên mũi ngửi.
Mùi thơm.
Kiều Niên đang nghĩ xem khi nào thời gian hỏi Kiều Hân về miếng ngọc bội.
Giờ Kiều Hân đã biến mất, cô quay sang hỏi Tô Tuyết.
- Mẹ ơi, Kiều Hân đâu ?
- Cô... - Nghe th giọng Kiều Niên, Tô Tuyết theo bản năng đáp lại bằng giọng trách móc.
Giọng bà càng lớn, bà lập tức cảm nhận được sự lạnh lẽo trong kh khí. Kh cần Cố Châu cũng biết đang với vẻ mặt đen tối.
Tô Tuyết kh khỏi rùng . Bà cười ngượng ngùng, lùi lại, nói.
- Kiều Niên, em gái con vừa lên lầu. Mẹ gọi con bé...
Vừa dứt lời, tiếng bước chân từ xa vọng lại. Bà ngẩng đầu lên, th Kiều Hân đang xuống cầu thang.
- Ồ, con bé đây ! - Tô Tuyết chỉ tay về phía Kiều Hân, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Hân bước từng bước xuống cầu thang, đeo mặt dây chuyền ngọc bích trên cổ.
Ánh mắt cô lóe lên vẻ đắc ý.
Dù mặt dây chuyền ngọc bích thuộc về ai trong nhà họ Cố, cô cũng sẽ được lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-12-bao-luc.html.]
Kiều Niên ngồi trên ghế sofa th mặt dây chuyền ngọc bích trên cổ Kiều Hân. Sắc mặt cô lập tức trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt cô như băng giá, trừng mắt Kiều Hân, nắm chặt tay.
Năm năm trước, cô ta đã sa vào âm mưu đen tối do mẹ và em gái cô bày ra.
Kẻ xa lạ kia đã phớt lờ lời cầu xin của cô, tra tấn cô kh ngừng nghỉ suốt một đêm.
Bốn năm trước, cô thậm chí còn bị ép sinh ra một đứa trẻ đã chết... Những cảnh tượng kinh hoàng mà cô kh thể nào nói ra, bắt đầu hiện lên từng chút một, chiếm trọn tâm trí cô.
Hơi thở của Kiều Niên trở nên nặng nề, cô nghiến răng, nỗi hận thù tràn ngập khắp cơ thể.
Cô bắt đầu run rẩy.
Là tinh ý, Cố Châu cảm th nét mặt của Kiều Niên gì đó kh ổn. dõi theo ánh mắt của cô và th Kiều Hân đang xuống cầu thang.
Cùng lúc đó, thoáng th mặt dây chuyền ngọc bích trên cổ Kiều Hân. Nếu Cố Châu nhớ kh nhầm, vừa Kiều Hân kh đeo ngọc bội trên cổ.
Phản ứng của Kiều Niên khi th cô ta lúc đó là bình thường, nhưng bây giờ, khi Kiều Niên th ngọc bội, phản ứng của cô chút kỳ lạ.
Kiều Niên lạnh lùng đứng dậy, rút tay ra khỏi tay Cố Châu.
th Kiều Hân đến gần, cô dùng hết sức tát Kiều Hân!
Chát!
Kiều Niên tát mạnh đến nỗi Kiều Hân loạng choạng lùi lại và ngã xuống ghế sofa. Trong cơn hoảng loạn, Kiều Hân chỉ biết Kiều Niên. Cô kh ngờ Kiều Niên lại đánh trước mặt ngoài.
- Chị... - Kiều Hân nói một cách đáng thương.
Nỗi hận trong lòng Kiều Niên dâng trào. Cô bước nh đến bên Kiều Hân, túm tóc cô ta, ép Kiều Hân .
- Cô thích ngọc bội này kh? Nếu cô thích nó như vậy thì nuốt ! - Kiều Niên nh chóng giật phăng mặt dây chuyền ngọc bích khỏi cổ Kiều Hân nhét xuống cổ họng cô ta!
Kiều Niên biết rõ Kiều Hân đeo mặt dây chuyền ngọc bích để nhắc Kiều Niên nhớ lại việc Kiều Hân bị ép nghe theo ý cha mẹ; bị ép mang thai đến ngày đủ tháng.
Tệ hơn nữa, cuối cùng cô đã chịu đựng một cái thai c.h.ế.t lưu.
- Cô làm cái gì vậy! - Tô Tuyết kh muốn hạ xuống ngang hàng với Kiều Niên, nhưng th Kiều Niên ngược đãi Kiều Hân tàn bạo như vậy, bà vội vàng bước tới kéo Kiều Niên .
- Cút ! - Kiều Niên hất Tô Tuyết ra.
Cô trừng mắt Kiều Hân và tát cô ta thêm hai cái.
Lúc này cô mới bu Kiều Hân ra. Cứ như vậy, mái tóc dày đẹp đẽ của Kiều Hân mỏng đáng kể. Những lọn tóc dài của cô vương vãi khắp sàn nhà.
Cô ngã xuống đất, ho khan hai tiếng, khiến mặt dây chuyền ngọc bích trong cổ họng văng ra ngoài.
Ban đầu Kiều Niên nghĩ thể giữ được bình tĩnh, nhưng khi những ký ức nhục nhã ùa về, nỗi đau vẫn trào dâng trong lòng.
Cô kh thể nán lại thêm một phút nào nữa.
Kiều Niên bước ra khỏi phòng.
Cố Châu bóng lưng Kiều Niên rời .
lịch sự đứng dậy, sải hai bước dài đến bên Kiều Hân, hạ thấp giọng hỏi.
- Đây là của ai?
Chưa có bình luận nào cho chương này.