Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 110: Băng Bó Vết Thương
Tuy nhiên, vì đã nói ra, Cố Châu kh thể rút lại lời nói. gật đầu, khẽ thì thầm đồng ý.
Kiều Niên vui mừng Cố Châu. Cô vội vàng nói.
- Cảm ơn!
Trong lúc phấn khích, Kiều Niên đưa tay vuốt ve con rắn hơi mạnh. Quên mất đang bị thương, cô vô tình va tay vào lồng, đúng chỗ bị cắn.
Cô hít một hơi thật mạnh vì đau, mặt tái mét.
vết thương của Kiều Niên, con rắn cúi đầu đáng thương, cọ nhẹ vào cánh tay cô.
Kéo cánh tay kh bị thương của Kiều Niên, Cố Châu về phía cửa. Kiều Niên nghiêng nghiêng Cố Châu với vẻ bối rối.
- đưa đâu?
- Đi băng bó vết thương cho em. - Giọng nói của Cố Châu vẫn dễ nghe như thường, nhưng ẩn chứa bên trong là một luồng sức mạnh áp đảo.
Kh dễ gì mà kh nghe theo lời của giọng nói đó.
Ánh mắt Kiều Niên thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Kh chút phản kháng, cô để Cố Châu kéo vào phòng ngủ.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng cả phòng ngủ.
- Ngồi xuống ghế sofa trước đã. - Cố Châu chiếc ghế sofa cách đó kh xa.
quay sang Kiều Niên nói.
- l hộp cứu thương.
Lúc này Kiều Niên mới nhớ ra ều gì đó. Cô vội vàng nói.
- Đừng giúp băng bó vết thương trước. Tắm thuốc trước đã. sẽ băng bó vết thương sau khi giúp châm cứu. Nếu kh, vết thương sẽ băng bó lại sau khi tiếp xúc với nước.
Trước đây, Cố Châu ghét những nói nhiều. Nhưng lúc này, Cố Châu lại một cảm giác khác.
Giọng nói của Kiều Niên dường như thể xuyên thấu trái tim khác. Giọng nói của cô để lại dấu ấn trong tim . Đây là ều chưa từng cảm th trước đây.
Đột nhiên, hơi thở của Cố Châu trở nên gấp gáp. cảm th như ai đó đang bóp chặt n.g.ự.c , khiến đột nhiên cảm th đau nhói.
Cố Châu chưa bao giờ cảm th kỳ lạ như vậy.
Cố Châu bu tay Kiều Niên ra. Khuôn mặt tuấn tú của vô cảm, giọng nói khàn vài phần.
- Kiều Niên.
Tim Kiều Niên đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên Cố Châu gọi tên cô bằng giọng khàn khàn, gợi cảm như vậy.
Cố Châu Kiều Niên, nghiêm túc nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-110-bang-bo-vet-thuong.html.]
- Bà Cố, em là một phụ nữ. Nếu em đau thì cứ hét lên. Sẽ kh mất mặt đâu!
Kiều Niên trợn tròn mắt. Cô Cố Châu với vẻ khó tin. Cô kh ngờ Cố Châu lại an ủi như vậy.
Lúc này, tim Kiều Niên đập loạn xạ. Cô chưa kịp phản ứng, Cố Châu đã đổ cồn sát trùng lên khắp vết thương của cô.
Kh hề báo trước, tấn c.
Cơn đau nhói lên ở cánh tay cô. Kiều Niên kh nhịn được kêu lên đau đớn.
Ngay sau đó, Cố Châu tiến sát lại gần cô. Kh chút do dự, cúi xuống, dùng môi chặn l môi cô.
- Ưm.
Khi môi họ chạm nhau, tiếng khóc của Kiều Niên bị Cố Châu nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng rên rỉ.
Kiều Niên kinh ngạc Cố Châu. Cô kh ngờ Cố Châu lại làm vậy, đầu óc cô trống rỗng.
Cố Châu quả nhiên đã hôn cô!
Môi hơi ngọt, còn thoang thoảng mùi thuốc bắc.
Thật say lòng.
Cô đang nghĩ gì vậy?
cô lại nghĩ đến việc môi Cố Châu ngọt kh chứ?
đã hôn cô!
Kiều Niên lập tức l lại tinh thần. Cô đẩy Cố Châu ra, với ánh mắt cảnh giác.
Khuôn mặt tái nhợt của Kiều Niên giờ hơi ửng đỏ. Cô nhíu mày, vẻ mặt bất mãn.
- làm gì vậy!
Cố Châu th vẻ bối rối pha lẫn tức giận trong mắt Kiều Niên, cùng với vẻ mặt bối rối của cô. Ánh mắt thoáng hiện vẻ thích thú, nhưng vẻ mặt và cử chỉ vẫn lạnh lùng.
- Còn đau kh?
Kh hiểu , tim Kiều Niên lại đập loạn xạ. Nghe th lời Cố Châu, vẻ mặt cô thoáng hiện vẻ bối rối, nhưng cô nh chóng l lại tinh thần.
Chắc Cố Châu đang dùng cách này để đánh lạc hướng cô. Kiều Niên nghiêm mặt hỏi.
- dùng cách này để đánh lạc hướng , khiến kh th đau ?
- Còn gì nữa kh? – Cố Châu kéo tay Kiều Niên lại, bắt đầu băng bó vết thương cho cô.
- Nghiên cứu mới nhất cho th hôn thể giảm đau.
Kiều Niên im lặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.