Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1145: Tôi Cứ Tưởng Mình Đang Mơ
Khi Kiều Niên nghe th lời Tô Nhan, cô hơi sững sờ. Cô ngạc nhiên Tô Nhan.
nhà họ Lục th Tô Nhan như vậy, đều cúi đầu buồn bã.
Nước mắt lặng lẽ rơi trên má Tô Nhan.
Th vậy, lòng Kiều Niên đau nhói. Cô vội vàng đưa tay ra giúp Tô Nhan lau nước mắt. Vừa định rụt tay lại, Tô Nhan đã nắm l tay cô.
- Cảm ơn con đã đồng ý cho mẹ gặp trong mơ. - Tô Nhan Kiều Niên với đôi mắt ngấn lệ. Tầm của bà mờ , kh thể rõ mặt Kiều Niên.
Bà l khăn gi lau nước mắt, giọng nghẹn ngào.
- Đừng lo, mẹ nhất định sẽ nhớ rõ dung mạo của con bây giờ. Đến lúc đó, mẹ nhất định sẽ sai tìm con.
Kiều Niên Tô Nhan với vẻ đau lòng. Mãi đến lúc này, cô mới nhận ra mẹ vẫn chưa thể tin tất cả những chuyện này là thật. Bà cứ ngỡ đây chỉ là một giấc mơ.
Trước đây, cô nghe trai kể rằng khi mẹ cô ở An Thành, bà cứ nghĩ đến cô mãi. Mỗi lần nghĩ đến cô, bà lại chìm vào suy nghĩ miên man, như thể đang mơ.
Trước đây, cô cứ nghĩ mẹ chỉ thường xuyên mơ th . Kh ngờ mẹ lại bị rối loạn tâm thần đến vậy.
Khi còn sống trong nhà họ Kiều, cô kh hề biết được họ Kiều nhận nuôi. Sau này, cô vô tình phát hiện ra kh con ruột của nhà họ Kiều.
Nếu cô kh giúp bà nội đấu giá ở MY, lẽ cả đời này cô sẽ kh tìm th gia đình.
Bao nhiêu năm qua, mẹ cô vẫn luôn tự trách và đau khổ vì vụ bắt c năm đó.
Kiều Niên kh biết mẹ đã sống sót như thế nào!
Kiều Niên l khăn gi lau nước mắt. Cô th Tô Nhan chăm chú, kh nói một lời.
- Đường. - Tô Nhan mỉm cười với Kiều Niên, nước mắt lưng tròng, dịu dàng nói.
- Con đẹp như mẹ tưởng tượng. Hồi con còn nhỏ, mẹ và lão Lục đã nói rằng khi lớn lên, con nhất định sẽ là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Đến lúc đó, bố mẹ sẽ gả con cho Tiểu Châu. Bố mẹ tin rằng Tiểu Châu nhỏ bé kia nhất định sẽ đối xử tốt với con. Kh ngờ mọi ều ước của mẹ lại thành hiện thực trong mơ. Mẹ thật sự hạnh phúc!
Nghe th lời Tô Nhan nói, nước mắt Kiều Niên lăn dài trên má. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Nhan, khẽ nói.
- Mẹ ơi, đây kh là mơ. Con thật sự vẫn còn sống!
Tô Nhan hơi sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1145-toi-cu-tuong-minh-dang-mo.html.]
Kiều Niên đặt tay Tô Nhan lên cổ tay , nghiêm túc nói.
- Sờ vào con . Mạch đập của con vẫn còn. Mẹ kh đang mơ. Con thực sự vẫn còn sống!
Tô Nhan cảm nhận được mạch đập mạnh mẽ của cô. Ánh mắt bà dần trở nên tỉnh táo, nước mắt lăn dài trên má.
- Con thực sự vẫn còn sống ?
- Mẹ ơi, chị vẫn còn sống. Mẹ kh đang mơ! Nếu mẹ kh tin, mẹ thể nhéo Cả một cái. Nếu cau mày, tức là mẹ kh đang mơ! - Lục Kỳ vội vàng nói.
Lục Châu nghe th Lục Kỳ nói, trừng mắt cô.
- Mẹ ơi, em gái thật sự giỏi lừa . Con cam đoan với mẹ rằng mọi chuyện này kh là mơ.
Tô Nhan nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên, lo lắng nói.
- Đường, mẹ xin lỗi. Là lỗi của mẹ. Mẹ cứ tưởng con đã nên mới kh tìm con. Lúc đó, nếu mẹ tìm con, con chắc c đã kh chịu khổ bên ngoài.
Kiều Niên chút buồn bã. Cô kh ngờ mẹ lại nghĩ mọi chuyện chỉ là mơ.
Trước đây, Cả đã nói, chỉ cần mẹ nghĩ đến cô, tâm trí mẹ sẽ hơi bất ổn.
- Đến đây, để mẹ kỹ con. - Tô Nhan Kiều Niên chằm chằm kh chớp mắt.
Bà nhận ra cổ tay gầy gò của Kiều Niên, liền cau mày.
- con gầy thế? Con ăn uống kh ều độ à?
- Mẹ ơi, thực ra con đã tăng vài cân . Con kh còn gầy nữa! - Kiều Niên mỉm cười với Tô Nhan.
- Con vẫn ngoan ngoãn như hồi nhỏ.
Nghĩ đến đây, Tô Nhan càng thêm đau lòng. Bà nói.
- Nếu lúc đó mẹ nhờ tìm con, lẽ chúng ta đã gặp nhau sớm hơn.
- Mẹ ơi, chuyện này kh lỗi của mẹ. Tất cả là lỗi của những kẻ đã bắt c con năm xưa.
Lúc này, Kiều Niên mới nhớ ra Tống Mạn đã từng dùng một cánh tay thay thế . Cô nói tiếp.
- Những đó đã che giấu sự thật. Làm thể trách mẹ được? Con nghĩ đã vui mừng khi tìm th gia đình .
Chưa có bình luận nào cho chương này.