Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1146: Ăn Thôi
Nghe Kiều Niên nói vậy, Tô Nhan càng thêm đau lòng.
- Hèn gì lúc th con, mẹ cứ cảm giác quen thuộc. Thì ra con là con gái của mẹ. Chắc hẳn là do mối liên kết giữa mẹ con. Cho nên mẹ mới tình cảm với con.
Nghe giọng nói dịu dàng của Tô Nhan, Kiều Niên lại nghĩ đến Cố lão phu nhân.
Cô đã từng nhận được sự ấm áp của một lớn tuổi từ Cố lão phu nhân. Giờ đây, mẹ lại cho cô sự ấm áp như vậy.
- Mẹ ơi, đừng khóc vào một ngày vui như thế này. Con hơi đói. Ăn thôi! - Kiều Niên thực sự kh muốn Tô Nhan khóc nữa.
Giờ th Tô Nhan khóc, bà hơi hụt hơi. Cô giúp Tô Nhan xoa lưng.
Tô Nhan gật đầu. Bà khó khăn lắm mới th dễ chịu hơn. Bà nói.
- Ừ, con nói đúng. Ăn thôi!
Trước đây, bà luôn cảm th Đường chưa chết. Mỗi ngày, bà đều tưởng tượng Đường vẫn còn bên cạnh .
Trong mơ, bà đã từng mơ tưởng về việc Đường lớn lên, nhưng dù mơ tưởng thế nào cũng vô ích. Trong mơ, Đường lúc nào cũng chỉ như một đứa trẻ ba tuổi.
Bà nghĩ lại đang mơ. Thậm chí bà còn mơ th Đường lớn lên, nhưng bà nhận ra tất cả đều là thật.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tô Nhan từ từ hạ mắt xuống. Lúc đó, đáng lẽ bà tin rằng trên đời này phép màu. lẽ bà đã thể tìm th Đường. Đáng lẽ bà dán th báo tìm mất tích khắp thành phố An và bỏ ra nhiều tiền để tìm kiếm con bé. lẽ bà đã thể tìm th Đường sớm hơn.
Trong mơ, đôi khi bà hy vọng Đường sẽ tự về nhà. Nhưng sau khi tỉnh dậy, bà nhớ ra Đường mới chỉ ba tuổi khi bị bắt c.
Một đứa trẻ ba tuổi thì biết gì chứ?
Tô Nhan cố gắng ều hòa hơi thở. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên, dịu dàng nói.
- Đường, từ giờ trở hãy ở bên mẹ. Đừng đâu cả. Mẹ sẽ bù đắp cho con, được kh?
Kiều Niên gật đầu.
Kiều Niên thật sự kh ngờ mẹ lại yêu thương sâu sắc đến vậy.
Tuy "cô" đã mất từ lâu, nhưng mẹ vẫn xây một khoảng sân nhỏ để cô được nhớ mãi. Hơn nữa, mẹ còn dặn dò mọi hãy nhớ đến cô. Khi cô trở về nhà, các em của cô đều vui mừng. Kh ai trong số họ tỏ ra buồn bã.
Kiều Niên cảm th nỗi đau khổ của đã chấm dứt.
- Ăn thôi. Đừng khóc nữa. - Th mắt Kiều Niên đỏ hoe, Tô Nhan cẩn thận l khăn gi lau nước mắt cho cô.
- Sau này, con nhất định sẽ là hạnh phúc nhất trên đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1146-an-thoi.html.]
Hạnh phúc.
Ánh mắt Kiều Niên rơi vào khuôn mặt Cố Châu cách đó kh xa. Cố Châu cô kh chớp mắt, đôi mắt sâu thẳm tràn đầy dịu dàng.
Tô Nhan chăm sóc Kiều Niên trong lúc cô ăn. Sau khi l lại bình tĩnh, bà lạnh lùng liếc m đứa con trai vô dụng, bà toát ra khí chất lạnh lẽo.
- Nói cho mẹ biết, ai đã đề nghị giấu em gái các con?
Kiều Niên đang định ăn thì nghe th lời nói của Tô Nhan. Cô th bốn trai của lập tức căng thẳng.
Lục Kỳ im lặng giơ tay lên, yếu ớt nói.
- Mẹ, con kh làm vậy. Con nhát gan. Mẹ biết mà.
- Lục Trốn, im . Con kh triển vọng đến thế đâu. - Tô Nhan cau mày nói, vẻ mặt kh vui.
Lục Kỳ cúi đầu, khẽ lẩm bẩm.
- Mẹ lại gọi con bằng biệt d. Hừ!
Ánh mắt Tô Nhan rơi vào mặt Lục Châu, bà nói.
- Con là Cả. Nói cho mẹ biết chuyện gì đang xảy ra .
Lục Châu bu đũa xuống. biết tối nay ăn uống tử tế là được .
- Chuyện này là do con làm. Kh liên quan gì đến m đứa em trai của con.
Tô Nhan hơi sững sờ. Bà kh ngờ chủ lại đứng sau chuyện này.
Khi Cả tìm th em gái, ta lại giấu con bé , kh nói cho bà biết.
Nỗi giận trong lòng Tô Nhan càng thêm mãnh liệt. Nếu sớm biết Đường của bà vẫn còn sống, bà đã sớm được đoàn tụ với con bé .
- Nhắc lại gia quy ! - Tô Nhan lạnh lùng Lục Châu.
Lo Kiều Niên sợ hãi, bà quay sang Kiều Niên, ánh mắt lập tức dịu dàng.
- Ăn cho ngon miệng. Đừng xen vào chuyện khác.
Kiều Niên vẫn còn hơi sững sờ. Cô chớp mắt vẻ khó hiểu. Cô kh ngờ mẹ lại thật sự đánh trai !
Lục Niên cũng bu đũa xuống, nhẹ nhàng nói.
- Mẹ, thật ra con cũng liên quan đến chuyện này. Nếu mẹ muốn phạt con, thì hãy dẫn con cùng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.