Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1149: Trùng Hợp Sao?
Kiều Niên nắm chặt đũa. Cô biết mẹ thật sự muốn bảo vệ . Cô mím môi. Cuối cùng, dường như nghĩ ra ều gì đó, cô đặt đũa lên bát, quay sang Tô Nhan.
- Mẹ ơi, mẹ đã l mẫu gì để xét nghiệm ADN vậy?
- Máu và da. - Lúc này, Tô Nhan nghĩ đến kết quả xét nghiệm lúc đó, cảm th buồn.
- Vậy lúc mẹ làm xét nghiệm, ai giúp mẹ kh? - Kiều Niên khẽ nhíu mày, hỏi.
Mắt Tô Nhan lại đỏ lên. Bà nói.
- Lúc đó, mẹ làm xét nghiệm m.á.u trước. Khi th kết quả, tuy mẹ kh muốn thừa nhận, nhưng mẹ vẫn tin tưởng vào kết quả của thiết bị y tế nhà .
Chuyện lúc đó đối với Tô Nhan là một quãng thời gian dài và đau khổ. Bà dừng lại một chút.
- Mẹ muốn xét nghiệm ADN của phần da ngoài, nhưng lúc đó thầy của mẹ đã đến. Thầy th mẹ buồn bã quá nên kh nỡ để mẹ bóc lớp da ngoài của phần chi bị gãy đó. Thầy bảo mẹ về nghỉ ngơi trước, gửi cho mẹ kết quả xét nghiệm da ngoài mà thầy đã làm. Mẹ lại làm thêm một lần nữa, kết quả cho th phần chi bị gãy là của con.
Càng nói, Tô Nhan càng buồn. Bà kh nhịn được nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên.
- Mẹ th hai kết quả. Mẹ cảm th máy thể đã nhầm lẫn, nên mẹ lại xét nghiệm ADN. Sự thật chứng minh máy kh vấn đề gì, phần chi bị gãy đó thực sự là của con.
- Mẹ xin lỗi, Đường. Bao nhiêu năm qua, nếu mẹ tin chắc con vẫn còn sống thì con đã kh chịu đựng đau khổ bên ngoài nữa. - Tô Nhan càng nói, bà càng buồn. Nước mắt lại rơi.
Tim Kiều Niên hẫng một nhịp, mắt hơi đỏ. Nhưng lời Tô Nhan lại khiến cô ra kẽ hở. Cô do dự một chút hỏi.
- Mẹ, thầy giáo của mẹ lúc đó tên là gì?
Nghe th câu hỏi của Kiều Niên, Tô Nhan khẽ nhíu mày.
- Con đang nói đến Thẩm An ?
Kiều Niên chưa từng nghe đến cái tên Thẩm An. Cô Lục Châu với vẻ mặt khó hiểu.
- Ông cũng đã giám định cánh tay bị gãy. Cuối cùng, xác nhận cánh tay bị gãy là của em. - Lục Châu nói.
Kiều Niên chợt nhớ ra Lục Châu đã từng kể cho cô nghe về Thẩm An. Lúc đó, Lục Châu còn đặc biệt đến tìm Thẩm An để hỏi rõ đầu đuôi sự việc. Tuy nhiên, lúc đó Thẩm An đã mắc bệnh Alzheimer nên kh nhớ được nhiều chuyện đã qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1149-trung-hop-.html.]
Kiều Niên hơi cụp mắt xuống, ngập ngừng nói.
- Nhưng giờ kh còn nhớ chuyện đó nữa.
- Ừ. - Lục Châu gật đầu.
Trước đây, Kiều Niên kh để tâm đến việc Thẩm An bị Alzheimer. Tuy nhiên, khi hai chuyện này kết hợp lại, cô kh khỏi nảy sinh nghi ngờ.
Thẩm An dường như lo lắng cho mẹ cô, nhưng ta thể đã lén lút thay đổi mẫu xét nghiệm. Hơn nữa, mẹ cô đã nói rõ ràng rằng lúc đó Thẩm An đã bảo bà đến văn phòng nghỉ ngơi trước. Vì vậy, kh ai biết ai đã thay đổi mẫu xét nghiệm bên phía Thẩm An.
Hiển nhiên, Tô Nhan đã nghĩ đến ều này. Sắc mặt bà hơi tái nhợt, lẩm bẩm.
- Chẳng lẽ là cố ý?
Kiều Niên Tô Nhan. Cô hiểu được sự bối rối của Tô Nhan. Nếu là cô, cô cũng sẽ bối rối. Sẽ kh ai dám nghi ngờ thầy giáo của .
Lúc này, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Kiều Niên. Cô ngẩng đầu Lục Châu, hỏi.
- ơi, ngày 18 tháng 4 hai năm trước, Giang Trừng ở lại nhà họ Lục suốt thời gian qua, hay đã nơi khác?
Lục Châu khẽ nhíu mày, nói.
- sẽ ều tra.
Nói xong, Lục Châu cúi đầu gửi tin n cho thư ký. Thư ký nh chóng gửi một văn bản đến.
Lục Châu Kiều Niên, nói.
- Hôm đó c ty đang thi c. Kỳ Kỳ cùng Giang Trừng.
- Điều tra xem ai là trong nhóm xây dựng. - Vẻ mặt Kiều Niên trở nên nghiêm túc. Cô cảm th trong số những đó chắc hẳn biết chuyện hai mươi năm trước.
- đã gửi d sách cho em . - Mặc dù Lục Châu kh hiểu tại Kiều Niên lại muốn xem d sách, nhưng vẫn nói.
- em lại muốn xem d sách? – hỏi.
Kiều Niên kể cho nghe chuyện Giang Trừng nghe lén cuộc gọi trong nhật ký. Cô cũng kể cho nghe về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Giang Trừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.