Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1148: Sự Bảo Vệ Của Em Gái!
- Đường của mẹ vẫn ngoan ngoãn và hiểu chuyện như ngày nào! - Th Kiều Niên ngoan ngoãn như vậy, Tô Nhan kh nỡ trách cô.
- Được , mẹ nghe lời con. Mẹ sẽ kh đánh họ nữa!
Sau đó, bà trừng phạt họ bằng hình phạt thể xác!
Lục Kỳ ngồi bên cạnh thở phào nhẹ nhõm.
Lục Châu, Lục Niên và Lục Nhiêu Kiều Niên với vẻ tự hào và hạnh phúc.
kìa, em gái của chúng ta đã bảo vệ chúng ta!
Tô Nhan vừa nghe Kiều Niên nói. Bà suy nghĩ kỹ nghiêm nghị hỏi.
- con chắc c những đó biết con vẫn còn sống?
Kiều Niên liếc Cố Châu, lại Tô Nhan. Sau một hồi do dự, cô quyết định nói hết câu.
- Lúc đó, con thừa nhận trai, nhưng ngoài kh biết. Vậy mà lại muốn làm trưởng nữ nhà họ Lục!
- Cái gì? - Lòng Tô Nhan nhất thời rối bời. Bà Kiều Niên với vẻ khó tin.
Lục Châu vội vàng nói.
- Mẹ, Đường vừa mới về. Mẹ cứ hỏi mãi, nhỡ em đói thì ?
Tô Nhan hoảng hốt. Bà đành kìm nén sự tò mò, gọi Kiều Niên đến ăn cơm. Bà quay sang Lục Châu.
- Nói cho mẹ biết!
- đó tên là Tống Mạn. Máu của cô ta giống hệt m.á.u của em gái.
Lục Châu vừa nói xong thì bị Tô Nhan ngắt lời. Bà bất mãn hỏi.
- m.á.u của họ lại giống hệt nhau được?
- Sau một hồi suy đoán, chúng con nghi ngờ Đường bị bắt c vì những kẻ đó muốn c ghép tủy xương của Đường cho Tống Mạn. Tống Mạn thậm chí còn l mẫu m.á.u và xét nghiệm ADN bằng m.á.u của con. Chúng muốn Tống Mạn thay thế Đường và trở thành con gái lớn của nhà họ Lục.
- Cái gì? - Tô Nhan sửng sốt.
Mắt bà đỏ hoe kh ngừng, giọng nói run rẩy.
- Ý con là Đường đã hiến tủy cho khác lúc ba tuổi ?
Lục Châu vẻ mặt Tô Nhan, chậm rãi gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1148-su-bao-ve-cua-em-gai.html.]
- , hình như sau khi em hiến tủy, em đã được nhà họ Kiều nhận nuôi nhờ một sự kết hợp kỳ lạ của nhiều yếu tố.
Ánh mắt Tô Nhan tràn ngập sát khí.
Bà muốn g.i.ế.c những kẻ đó. Chỉ khi những kẻ đó c.h.ế.t , Đường mới thể sống tốt!
- Theo tính cách của chúng, chúng đáng lẽ g.i.ế.c Đường, nhưng Đường vẫn còn sống, và Tống Mạn biết Đường là ai. Chúng con muốn hỏi Tống Mạn về kẻ chủ mưu, nhưng Tống Mạn đã tự sát để bảo vệ những đó!
Lục Châu thở dài nặng nề nói tiếp.
- Những đó vẫn luôn nghĩ rằng Đường kh biết thân phận thật của nên mới kh làm gì cô . Giờ đây, cái c.h.ế.t của Tống Mạn chính là tín hiệu cho những kẻ đó biết rằng Đường đã biết là con gái lớn của nhà họ Lục. Vậy nên, chúng con kh cần giấu giếm nữa. Chúng con đã để em về nhà.
Nghe Lục Châu nói vậy, Tô Nhan nhíu mày. Bà chưa bao giờ ngờ rằng lại làm ra chuyện nhẫn tâm như vậy.
- Mẹ ơi, con nghĩ m đó muốn cô gái đó thay thế Đường.
Nói đến đây, Lục Châu dừng lại, Tô Nhan chăm chú.
- Mẹ còn nhớ cánh tay gãy mà mẹ tìm th lúc trước kh? Cánh tay gãy đó là của Tống Mạn. Mẹ còn nhớ chi tiết xét nghiệm ADN kh? Chúng con nghi ngờ mẫu vật đã bị tráo đổi.
Tô Nhan nghiến răng. Cuối cùng bà cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra lúc đó. Giờ thì bà đã hiểu tại con trai cứ hỏi về chi tiết giám định. Hóa ra Lục Châu muốn ều tra sự thật.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Bà cụp mắt xuống. Một lúc lâu sau, bà hỏi.
- ảnh của Tống Mạn kh?
Lục Châu tìm th ảnh của Tống Mạn, đưa cho Tô Nhan.
- Mẹ xem . Mẹ biết cô ta kh? Con nghĩ chắc c quen của chúng ta đã làm chuyện đó.
Tô Nhan cầm ện thoại, cô gái trong ảnh mỉm cười dịu dàng. Bà sững sờ một lúc.
- Tống Mạn... Con đã ều tra cha mẹ cô ta chưa? - Tô Nhan hỏi, đưa ện thoại lại cho Lục Châu.
- Con đã ều tra . Cô ta được nhận nuôi. Cô ta chỉ một bà nội. Chúng con kh biết tên bà . - Lục Châu nói.
Tô Nhan Kiều Niên bên cạnh, trong lòng đau xót.
Chẳng trách khuôn mặt của Đường lại tái nhợt. Cô đã hiến tủy xương của cho một và vẫn chưa hồi phục.
- Mẹ sẽ ều tra tất cả các bệnh viện nơi Đường đã ghép tủy xương hai mươi năm trước. Biết đâu chúng ta thể tìm ra m mối. - Tô Nhan vừa nói vừa Kiều Niên, nhẹ nhàng nói.
- Đường, đừng lo lắng, mẹ nhất định sẽ tìm ra bọn tội phạm đó!
Chưa có bình luận nào cho chương này.