Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1256: Biết
Ông Trần im lặng.
Tiểu Bảo biết bố vẫn còn giận. Khuôn mặt nhỏ n của bé xịu xuống, đáng thương nói.
- Tiểu Bảo thật sự biết lỗi . Bố ơi, đừng giận Tiểu Bảo nữa. Hay là bố đánh m.ô.n.g con nhé?
Tiểu Bảo ngoan ngoãn và đáng yêu như vậy, lòng Trần dịu lại. Ánh mắt Tiểu Bảo cũng dịu dàng hơn nhiều.
Sắc mặt Trần tốt lên nhiều. Ông nắm tay Tiểu Bảo kéo bé đến trước mặt , bế lên đặt lên chân .
Tiểu Bảo đôi mắt đẹp như mắt cáo. lẽ vì kh vui nên mắt hơi cụp xuống.
- Tiểu Bảo, đừng làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa.
Nói đến đây, Trần dừng lại nói tiếp.
- Con còn nhớ bố đã nói với con về hiệu ứng cánh bướm kh?
Tiểu Bảo gật đầu nhẹ, đồng ý.
- Con biết .
- Kh ai biết hành động hôm nay của con sẽ gây ra hiệu ứng cánh bướm như thế nào. Mong ước được ở bên bố mẹ sớm nhất thể tan thành mây khói.
Ông Trần thực sự lo lắng Tiểu Bảo sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của . Ông đã trốn tránh nhiều năm, giờ đây kh thể để c sức của đổ s đổ biển.
Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu. bé bố. thể cảm nhận rõ ràng bố đang lo lắng cho .
- Bố ơi! - Tiểu Bảo nhào vào lòng Trần, cằm tựa lên vai . Giọng nói chút nghẹn ngào.
- Bố ơi, Tiểu Bảo yêu bố nhất!
Khi nghe th giọng Tiểu Bảo, mắt Trần đỏ hoe. Ông kh khỏi ôm chặt Tiểu Bảo.
Nếu thể, thực sự hy vọng Tiểu Bảo là con của ...
Kìm nén nỗi tiếc nuối trong lòng, Trần nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Bảo và dịu dàng nói.
- Bố xin lỗi. Vừa bố quá đáng kh? Bố làm con sợ kh?
- Kh, Tiểu Bảo kh sợ bố đâu. - Tiểu Bảo sụt sịt, nhớ lại hôm nay th mặt mẹ. Ngực như bị một tảng đá lớn đè lên, ngạt thở. bé nhỏ giọng nói.
- Bố ơi, mẹ đẹp quá!
- Ừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1256-biet.html.]
- Mẹ thật tuyệt vời. Mẹ thể dễ dàng đánh bại những kẻ xấu xa kia đến mức chúng kh thể đứng dậy được nữa!
- Bố biết .
Ông Trần nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Bảo. Ông đã th cô ở thời kỳ đẹp nhất.
Ông Trần từ từ nhắm mắt lại lại mở mắt ra. Ông gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu ra sau và nhẹ nhàng nói.
- Tin bố , con sẽ sớm gặp lại mẹ thôi. Nhưng bây giờ con tự bảo vệ .
Tiểu Bảo sụt sịt lùi ra khỏi vòng tay Trần. bé ngước Trần với vẻ mặt hơi tự hào.
- Bố ơi, đừng lo. Tiểu Bảo đã lớn và biết tự bảo vệ . Khi nào Tiểu Bảo lớn lên bằng tuổi bố, hoặc bố già , kh lại được và bị liệt, Tiểu Bảo sẽ chăm sóc bố thật tốt. Con sẽ kh để bố chịu khổ.
Vẻ mặt trìu mến của Trần chợt đ cứng lại. Ông kh biết nên khen Tiểu Bảo hiếu thảo hay nên buồn.
tuổi già lại bị liệt?
"Con trai hiếu thảo" thật!
Tiểu Bảo hoàn toàn kh để ý đến vẻ mặt của Trần. bé cố gắng nhớ lại chuyện hồi nhỏ và bắt đầu lẩm bẩm.
- Con sẽ đút bố ăn như bố đút con ăn. Con cũng sẽ ôm bố như bố đang ôm Tiểu Bảo bây giờ. Con còn giúp bố tắm nữa. Dù thì sau này bố nhất định sẽ hạnh phúc như Tiểu Bảo!
Hạnh phúc?
Ông Trần Tiểu Bảo tràn đầy năng lượng trước mặt, ánh mắt tràn đầy nhẹ nhõm. Ông khẽ gật đầu và nói.
- Ừ.
Một nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt Tiểu Bảo, nhưng nó vụt tắt như một tia chớp. thất vọng nói.
- Tiểu Bảo nhớ mẹ quá.
Ông Trần xoa đầu Tiểu Bảo và nhẹ nhàng nói.
- Sau này, bố sẽ tìm cơ hội cho con gặp mẹ.
Đồng tử Tiểu Bảo dần giãn ra, nụ cười trên khuôn mặt bé càng lúc càng rạng rỡ. bé vui vẻ gật đầu.
- Bố ơi, bố thực sự là bố tuyệt vời nhất trên đời!
Nói xong, Tiểu Bảo tiến lại gần mặt Trần và hôn .
Ông Trần dịu dàng Tiểu Bảo. Nghe Tiểu Bảo gọi là "Bố" một cách ngọt ngào, cảm th như là cả thế giới của Tiểu Bảo vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.