Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1257: Con Chỉ Muốn Có Bố
Ông thích Tiểu Bảo. Ông cũng thích ở bên Tiểu Bảo, thích nghe Tiểu Bảo gọi là "Bố".
Lúc nào cũng căng thẳng. Chỉ khi ở bên Tiểu Bảo, mới cảm th thoải mái và vui vẻ.
Tuy nhiên, biết rõ kh là bố ruột của Tiểu Bảo.
Cuối cùng, một số việc trở lại đúng quỹ đạo.
Ông Trần Tiểu Bảo trước mặt, nhẹ nhàng nói.
- Tiểu Bảo, thật ra ta là bác của con, kh bố của con.
Tiểu Bảo gật đầu, nghiêm túc nói.
- Con biết, nhưng con coi bố là bố. Con được bố nuôi dưỡng!
Khi Trần nghe th giọng nói non nớt của Tiểu Bảo, trong lòng tràn ngập sự biết ơn.
- Tiểu Bảo, nhưng về mặt sinh học, ta thực sự là bác của con.
Khi Tiểu Bảo nghe th lời Trần nói, ánh mắt tối sầm lại. khẽ lẩm bẩm.
- Bố ơi, con hiểu . Xét về mặt sinh học, Cố Châu là bố con, còn bố là bác của con, đúng kh?
Ông Trần gật đầu.
- Nhưng Tiểu Bảo cứ nghĩ bố là bố con! - Tiểu Bảo bĩu môi bướng bỉnh.
Nghe Tiểu Bảo nói vậy, Trần đặt tay lên vai .
- Giờ con tập làm quen với việc bố là bác của con . Con thay đổi cách nói chuyện !
Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Bảo tràn ngập vẻ bối rối. Mắt bé lập tức đỏ hoe, lo lắng hỏi.
- Bố ơi, bố kh muốn Tiểu Bảo nữa ? Tiểu Bảo sẽ ngoan ngoãn. Tiểu Bảo sẽ kh bao giờ làm gì khiến bố buồn nữa. Bố ơi, đừng bỏ Tiểu Bảo lại nhé?
Ông Trần chưa kịp nói gì, Tiểu Bảo đã ôm l cổ , buồn bã nói.
- Tiểu Bảo muốn bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1257-con-chi-muon-co-bo.html.]
Lòng Trần dịu lại. Ông mím môi, nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Bảo.
- Tiểu Bảo, đừng kích động nữa. Để bố nói hết đã.
- Con kh nghe, con kh nghe. Con sẽ kh gọi bố là bác. Con sẽ kh đổi lời! - Tiểu Bảo bướng bỉnh ôm l cổ Trần.
Ông Trần từ từ nhắm mắt lại, khẽ thở dài. Ông bế Tiểu Bảo đến ghế sofa ngồi xuống. Ông bu tay Tiểu Bảo đang quấn qu cổ ra, nghiêm túc .
- Tiểu Bảo, ta sẽ kh bỏ rơi con. Ta chỉ muốn con gọi ta là bác!
- Tại ? Tại con kh thể hai bố? Bố là bố của con, còn Cố Châu là bố thứ hai của con. Như vậy chẳng tốt hơn ? - Tiểu Bảo nhíu mày, đôi mắt đỏ hoe hỏi.
vẻ mặt đau khổ của Tiểu Bảo, Trần cũng buồn, nhưng một số việc nói cho Tiểu Bảo hiểu. Ông nhẹ nhàng nói.
- Tiểu Bảo, nghe ta nói.
Tiểu Bảo cúi đầu, nắm chặt tay, lẩm bẩm.
- Vì lý do đặc biệt, con chỉ thể theo ta thôi. Cho nên con mới nghĩ ta là đối xử tốt nhất với con. Nhưng hãy nghĩ theo một góc độ khác. Nếu con lớn lên bên cạnh bố con, bố con nhất định sẽ cưng chiều và yêu thương con như ta vậy. Bố con sẽ cho con sống vui vẻ mỗi ngày. Chỉ là bố con chưa cơ hội thể hiện tình thương của cha dành cho con thôi. - Ông Trần cố gắng giải thích cho Tiểu Bảo bằng những từ ngữ mà Tiểu Bảo thể hiểu được.
Tiểu Bảo ngước Trần và lắc đầu.
- Bố ơi, bố sai .
Nghe Tiểu Bảo nói vậy, Trần hơi sững sờ.
- Dù vì lý do gì nữa, Tiểu Bảo cũng được bố nuôi dưỡng và được bố cưng chiều. bố cứ bắt con gọi bố là bác? - Tiểu Bảo cau mày, bĩu môi.
- Con xem tivi . Nghe nói gia đình nhận con nuôi. Gia đình nào nhận con nuôi cũng sẽ để đứa trẻ đó gọi là bố, là mẹ!
Ông Trần im lặng.
Nghe lý đ.
- Rõ ràng bố là bố của con. Dù bố biết Cố Châu là em trai bố, bố vẫn là bố của con. Bố nuôi con lớn khôn, nên bố mới là bố của con! Nếu bố kh muốn con vì Cố Châu, thì con cũng kh muốn bố thứ hai Cố Châu nữa! - Tiểu Bảo bướng bỉnh nói.
- Đừng nói nhảm nữa! - Ông Trần quát.
Nước mắt Tiểu Bảo lập tức lăn dài trên má. bé Trần như một chú cún con tội nghiệp sắp bị chủ bỏ rơi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.