Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1293: Bị Thương
Mắt Kiều Niên lập tức đỏ bừng. Cô m.á.u trên tay Cố Châu nhuộm đỏ tay , tay run rẩy.
Cô đã trốn trong phòng đó. Tòa nhà phim trường được cách âm kh tốt, cô thể nghe rõ tiếng ồn ào dưới lầu.
Nghe th giọng Tần Xuyên, cô liền bế Tiểu Bảo xuống. Lúc mới ra, từ xa đã th vết m.á.u ở khóe miệng Cố Châu. Lúc đó, cô sững sờ. Cô muốn hỏi thăm tình hình của Cố Châu ngay lập tức, nhưng lại sợ làm Tiểu Bảo sợ, nên chỉ thể đặt Tiểu Bảo lên xe mới tìm Cố Châu.
- Bây giờ th thế nào? Chảy m.á.u nhiều quá. Mau xử lý . kh lên xe? gì để nói với Khảm Sơn chứ? - Giọng Kiều Niên run run, mũi đau rát. Nước mắt trào ra.
- kh . - Cố Châu vừa nói vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên. Cảm nhận được tay cô lạnh ngắt, khẽ nhíu mày.
- tay em lạnh thế? do em mặc quá ít kh?
Khi Kiều Niên nghe th lời Cố Châu, cô từ từ nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài trên má.
- Chẳng đã nói là sẽ kh bị thương ?
Cố Châu kéo Kiều Niên vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô. dịu dàng an ủi.
- Em yêu, kh đâu. Đừng sợ!
Nghe th giọng Cố Châu, Kiều Niên kh thể kìm nén được nước mắt. Cô đẩy Cố Châu ra, nhưng lại sợ làm đau. Cô nói trong nước mắt.
- Chúng ta đến bệnh viện thôi.
Nói xong, cô cảm th một cảm giác ẩm ướt nóng hổi trên trán. Lúc này cô mới nhận ra Cố Châu đã hôn lên trán .
- Sau này sẽ bảo vệ em như thế này. sẽ kh để em bị tổn thương thêm nữa, chứ đừng nói là bỏ rơi em.
Tiếng thì thầm nhẹ nhàng của Cố Châu vang lên trên đỉnh đầu cô. Tim Kiều Niên bắt đầu đập loạn xạ. Mọi thứ xung qu dường như kh còn quan trọng nữa. Trong mắt cô chỉ còn lại Cố Châu.
Ngay khi Kiều Niên định nói, Cố Châu đã ấn đầu cô vào lòng và kéo cô vào lòng.
- ...
Vừa nói, Kiều Niên vừa cố đẩy Cố Châu ra. Giọng nói khàn khàn của Cố Châu lại vang lên trên đỉnh đầu cô.
- muốn ôm em thêm một lúc nữa.
- Niên Nhi.
- Hử?
- Đừng sợ!
- Em kh sợ nữa.
Kiều Niên đứng lặng lẽ ở đó. Đột nhiên, Cố Châu ngã lên cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1293-bi-thuong.html.]
- Cố Châu!
- Cố Châu, tỉnh lại !
- Cố Châu!
Kiều Niên gọi ba tiếng liên tiếp, nhưng Cố Châu vẫn kh phản ứng. Lúc này cô mới hiểu ý của Cố Châu. biết sắp ngất xỉu nên đã dặn cô đừng lo lắng.
Kiều Niên vội vàng gọi Trần Th lại, nói.
- Trần Th, nh đưa đến bệnh viện . Nhân tiện, sắp xếp đáng tin cậy đưa Tiểu Bảo về khách sạn. Đừng để Tiểu Bảo th Cố Châu thế này, thằng bé sẽ sợ đ.
- Vâng, phu nhân. - Trần Th đồng ý.
Kiều Niên và Trần Th đang định đỡ Cố Châu lên xe thì Kiều Niên th Tiểu Bảo đứng cách đó kh xa. Tiểu Bảo đang chằm chằm vào Cố Châu kh chớp mắt.
Sắc mặt Kiều Niên thay đổi. Cô vội vàng bảo Trần Th đỡ Cố Châu lên xe, nhẹ nhàng nói.
- Đưa Cố Châu lên xe trước.
- Vâng. - Trần Th đáp.
Kiều Niên nh chóng bước đến bên Tiểu Bảo, ngồi xổm xuống. Cô dịu dàng , nhỏ giọng hỏi.
- Tiểu Bảo, kh mẹ bảo con lên xe ?
Tiểu Bảo chiếc xe chở Khảm Sơn rời với đôi mắt đỏ hoe. nắm chặt tay, mím chặt môi, kh nói gì.
Th Tiểu Bảo chằm chằm vào xe, Kiều Niên đưa tay che tầm của . Th , cô nắm tay .
- Tiểu Bảo, con về khách sạn trước nhé?
Tiểu Bảo Kiều Niên, khẽ hỏi.
- Mẹ ơi, chú vừa bị bắt là Khảm Sơn à?
Kiều Niên hơi sững sờ.
- Con biết Khảm Sơn à?
Tuy Kiều Niên kh trả lời thẳng câu hỏi của Tiểu Bảo, nhưng Tiểu Bảo đã hiểu. Nước mắt lưng tròng, lẩm bẩm.
- Kh thể nào.
Kiều Niên nhận ra nét mặt của Tiểu Bảo gì đó kh ổn. Cô đưa tay nắm l tay , dịu dàng nói.
- Tiểu Bảo, chuyện gì vậy? Con thể nói với mẹ được kh?
L mi dài của Tiểu Bảo run rẩy như cánh bướm. bé mím chặt môi, kh muốn nói gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.