Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1294: Tại Sao?
- Tiểu Bảo? Con thể nói cho mẹ biết con đang nghĩ gì kh? - Kiều Niên hôn nhẹ lên trán Tiểu Bảo, giọng dịu dàng.
- Khảm Sơn. - Tiểu Bảo nói xong, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. đau đớn nói.
- Ông rõ ràng là thuộc hạ của bố con. Tại ... tại lại đến đây bắt chúng ta?
Nói xong, Tiểu Bảo lắc đầu dữ dội.
- Ông là thuộc hạ của bố con. Ông nhất định nghe lời bố con. Bố con bảo bắt chúng ta kh?
Tiểu Bảo nhớ lại đã nghe Khảm Sơn hét lên "Giết Cố Châu" trong phòng. buồn bã nói.
- Kh thể nào. Bố nói bố với bố con là em ruột. Bố nhất định sẽ kh làm hại bố. Mẹ ơi, con nói đúng kh?
Khi Kiều Niên nghe th lời Tiểu Bảo, cô biết kh hề nhận ra Cố Châu bị thương. Cô mỉm cười, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Bảo, dịu dàng nói.
- Tiểu Bảo, bố con sẽ kh bao giờ làm hại bố con đâu. Khảm Sơn chắc c tối nay đến đây là do khác yêu cầu.
Kiều Niên dừng lại một chút nói tiếp.
- Nếu bố con biết con ở bên bố, tại lại để nhiều s.ú.n.g ống, thể hại con, bắt giữ chúng ta? Vậy nên, bố con chắc c kh làm chuyện này. Con tin tưởng bố con!
- Vậy ? - Tiểu Bảo bĩu môi, vẻ mặt hoang mang hỏi.
Kiều Niên mỉm cười gật đầu.
- Con nghĩ thế này nhé. Khảm Sơn là thuộc hạ của bố con. Biết đâu cũng là thuộc hạ của khác. nghe theo chỉ thị của khác đến bắt chúng ta.
Khi Tiểu Bảo nghe Kiều Niên nói, đôi mắt đẹp như hồ ly của bé lập tức tràn ngập vẻ lo lắng. nắm l tay Kiều Niên.
- Khảm Sơn là gián ệp ?
Gián ệp?
Tiểu Bảo đã học được ều gì từ Đại sư của cô?
Từ nhỏ đã biết gián ệp là gì !
Tuy nhiên, Kiều Niên vẫn mỉm cười đồng ý.
- , Khảm Sơn là gián ệp.
- Vậy chẳng bố bị Khảm Sơn lừa ? Bố sẽ bị thương ? - Tiểu Bảo thở hổn hển, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Cuối cùng Tiểu Bảo cũng hiểu tại hôm nay bố lại giao cho mẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1294-tai-.html.]
Khảm Sơn là gián ệp. Chẳng lẽ bố nhiều gián ệp bên cạnh ?
Liệu những gián ệp đó muốn hại bố kh?
Chẳng trách hôm qua bố nói bố lo kh bảo vệ được .
kh muốn bố bảo vệ . muốn bảo vệ bố!
Đúng lúc Tiểu Bảo đang nghĩ đến việc trở về bên bố, nghe th giọng nói dịu dàng an ủi của mẹ.
- Tiểu Bảo, đừng lo. Bố con mạnh. Mười ngọn núi cũng kh là đối thủ của bố, bố con vẫn an toàn.
Tiểu Bảo ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sáng ngời của Kiều Niên. hơi sững sờ. Mắt mẹ sáng lên như kim cương.
- Còn bố thì ?
Vẻ mặt Kiều Niên cứng đờ.
- Đừng lo, bố sẽ ổn thôi. Nhà sẽ ổn thôi!
Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu.
Th Trần Th đã đưa Cố Châu ra xe cấp cứu, Kiều Niên kéo Tiểu Bảo lại gần và dặn dò Trần Th.
- Đưa Tiểu Bảo về trước . đến bệnh viện đây!
Trần Th biết y thuật của Nhị thiếu phu nhân tốt. Nhị thiếu phu nhân ở đây, Nhị thiếu gia hẳn sẽ ổn thôi. Giờ quan trọng nhất là an ủi Tiểu thiếu gia.
Trần Th cúi xuống bế Tiểu Bảo lên. dặn dò vệ sĩ theo xe cấp cứu của Cố Châu và Kiều Niên, đề phòng chuyện gì xảy ra giữa chừng.
dẫn theo một đội vệ sĩ nhỏ và ngồi cùng xe với Tiểu Bảo.
Đèn trong xe cấp cứu sáng trưng.
Cố Châu đang nằm trên giường bệnh. Áo sơ mi của đã được cởi cúc, để lộ vị trí bị b.ắ.n ở bụng.
Y tá bên cạnh đang gấp rút giúp Cố Châu rửa vết thương và cầm máu.
Cố Châu đã ngất xỉu, nhưng nhờ được y tá xử lý vết thương nên mới tỉnh lại. Trong cơn choáng váng, mở mắt ra và lại thở hổn hển vì cơn đau ở bụng.
cố gắng ều hòa hơi thở để giảm bớt cơn đau.
Kiều Niên ngồi xuống bên cạnh. Th Cố Châu yếu ớt như vậy, tim cô thắt lại. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Châu, nhẹ nhàng nói.
- Bây giờ em kh thể gây mê cho được. Nếu thực sự đau quá, hãy nắm c.h.ặ.t t.a.y em.
Cố Châu Kiều Niên, khẽ lắc đầu. rút tay ra khỏi tay Kiều Niên, vô thức nắm l ga trải giường bên dưới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.