Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1325: Cô Bé
Trường Phong được đưa vào phòng bệnh. Tần lão gia cắm thiết bị vào Trường Phong. Ông màn hình thiết bị ện tử, cau mày, lo lắng nói.
- Vẫn chưa qua khỏi nguy hiểm. Nếu qua được đêm nay thì kh , nhưng...
Cố Vũ đứng bên cạnh nghe th lời của Tần lão gia, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Ánh mắt tối sầm lại, thấp giọng nói.
- Nhất định sẽ kh .
Bề ngoài, đang trấn an Tần lão gia, nhưng thực ra là đang tự an ủi .
Quản gia Triệu Trường Phong nằm trên giường bệnh, hai mắt đỏ hoe. Trước đây, đã bị kẻ thù truy đuổi. Nếu kh Trường Phong, lẽ đã c.h.ế.t từ lâu . Bao nhiêu năm nay, luôn coi Trường Phong như nhà. kh muốn Trường Phong bị tổn thương chút nào.
Triệu quản gia giả vờ bình tĩnh nói.
- Thưa chủ và Tần lão gia, sẽ chuẩn bị bữa sáng cho hai .
Nói xong, Triệu quản gia quay bước ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Tần lão gia và Cố Vũ.
Cố Vũ Trường Phong trước mặt. Ánh mắt đảo vài vòng. Câu cuối cùng kh nói, xoay rời .
Tần lão gia Cố Vũ, vô thức gọi.
- Tiểu Vũ.
Cố Vũ dừng bước. Tần lão gia và th được sự mong đợi trong mắt . hơi cụp mắt xuống, thấp giọng nói.
- Đừng lo, cô kh .
Ngừng một chút, Cố Vũ nói tiếp.
- Tiểu Bảo đã trở về bên cạnh cô . Bọn họ đã biết những gì cần biết . Chắc sẽ sớm trở về An Thành thôi.
Khi Tần lão gia nghe được lời Cố Vũ nói, trong mắt hiện lên một tia mỉm cười. Ông nhẹ nhàng nói.
- Vậy thì tốt. Về nước bọn họ sẽ an toàn. Quyền lực của đám kia trong nước hạn, bọn chúng sẽ kh làm gì được họ.
Khóe môi của Tần lão gia hơi cong lên. Ông vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp Kiều Niên.
Đêm đó là một đêm tuyết rơi. Khi trở về nhà, Kiều Niên vẫn đang giặt quần áo ở cửa sân.
Đêm khuya, gia đình kia kh muốn Kiều Niên nghỉ ngơi, cứ bắt cô giặt quần áo, thậm chí còn bắt cô giặt ngoài sân. Họ sợ làm phiền giấc ngủ của gia đình.
Th trên đầy tuyết, Kiều Niên vội vàng chạy đến bếp, l một chiếc ô đưa cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1325-co-be.html.]
Lúc đó, Kiều Niên còn nhỏ xíu. Cô bé mở ô đưa cho .
- Ông ơi, tuyết rơi , cầm ô chứ.
Giọng nói của đứa trẻ nhỏ nhẹ và trẻ con.
Ông Kiều Niên dưới ánh trăng. Cô bé mặc một chiếc áo len dày và quần dài. Trời lạnh, tai đỏ bừng vì lạnh, mặt thì tê ng.
Giày của cô bé là dép lê mùa hè, ngón chân cũng bị tê ng. Toàn thân cô bé đỏ bừng vì lạnh.
- Cháu gái, nửa đêm lại giặt đồ thế?
- Ồ, chú và dì bảo cháu giặt đồ. Họ mệt lử vì làm việc cả ngày.
Nghe giọng nói non nớt của con bé, Tần biết con bé bị lừa. Ông đưa tay xoa đầu Kiều Niên, nhỏ giọng hỏi.
- Bố mẹ cháu đâu ?
- Bố mẹ bảo cháu ở lại nhà m ngày. M hôm nữa mới đón cháu về!
Ông Tần vẻ mặt ngây thơ của con bé, khẽ thở dài. Ông kh cầm ô, nhỏ giọng nói.
- Đêm khuya kh rõ. Đừng giặt quần áo nữa. Mau về nhà . Mai giặt cũng được.
Con bé lắc đầu.
- Hôm nay cháu làm xong việc nhà. Cháu giặt quần áo trước khi ngủ.
- Cảm ơn lòng tốt của cháu. Ông kh cần ô. Ông ở cạnh nhà cháu. - Ông Tần cô bé trước mặt, kh khỏi nhắc nhở.
- Sau này đừng đối xử tốt với lạ như vậy.
Cô bé kh nói gì, chỉ nở một nụ cười ngọt ngào.
Ông sống cạnh nhà. Ngày nào cũng th cặp vợ chồng ngoại tình bắt cô bé làm việc. Trời đang mùa đ, cô bé lại kh quần áo dày. Ông th cô bé bị nhiều vết thương do lạnh ng. Cuối cùng, mua quần áo vải và giày vải cho cô bé.
Sau này, cặp vợ chồng ngoại tình kia kh còn quan tâm đến cô bé nữa. Ông thương con bé, nên đã trả tiền học phí, dạy y khoa và bắt đầu nuôi dưỡng cô bé.
Ông Tần nhớ lại chuyện cũ, nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên môi khi nghĩ về cuộc sống trước đây của .
Đã lâu kh gặp Kiều Niên, nhưng vẫn chưa được gặp lại.
- Bây giờ ở MY bọn họ vẫn nguy hiểm. - Tần lão gia nhíu mày. Tuy Kiều Niên kh con gái ruột của , nhưng thực sự coi cô như cháu gái quý báu của .
- Cháu đã bí mật tìm bảo vệ bọn họ . Tần Xuyên cũng đang bảo vệ bọn họ. Chú kh cần lo lắng. Bọn họ chắc c sẽ kh gặp nguy hiểm. – Cố Vũ vừa nói vừa về phía Tần lão gia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.